Giản Sanh làm xong báo bảng, Lý Văn Dương cũng gần kết thúc buổi huấn luyện.
Hai người cùng nhau về nhà.
Đến gần khu chung cư cũng gần bảy giờ tối, trời đã tối hẳn.
Vừa bước vào cửa, mùi thức ăn thơm lừng bay ra, Lý Kiệt dường như vừa mới tan ca về, Phó Yên Hồng đã nấu cơm xong, hai người ngồi ở bàn ăn chuẩn bị dùng bữa.
“Các con ăn rồi chứ hả?” Phó Yên Hồng hỏi.
Giản Sanh khẽ nói: “Dạ, con ăn ở trường rồi.”
Trước khi làm báo bảng, sau buổi tập, cô cùng Hứa Châu Thiên đi căn tin ăn tối.
Lý Văn Dương cũng đã ăn rồi, nhưng ngửi thấy mùi thơm lại đói, thay giày xong liền chạy nhỏ tới: “Mẹ, lạ nha, con với chị không ở nhà mà mẹ nấu mâm cơm đẹp mắt thế này.”
“Ăn nói linh tinh gì đó! Biến mẹ thành người thế nào vậy hả thằng nhóc, hơn nữa giờ có việc gì tới lượt con? Nhìn người con đi, thịt thừa còn một đống ra, chị con có thể ăn thêm, con thì không.” Phó Yên Hồng rút lại đôi đũa trong tay Lý Văn Dương.
Lý Kiệt nhìn con trai rồi nói: “Thôi, nó muốn ăn thì cho nó ăn, tập luyện cũng tốn sức mà.”
Phó Yên Hồng nghiêm giọng nói: “Không được, giảm cân không thể lơ là. Văn Dương, mẹ nói cho con biết, học hành có thể thiếu kiên trì, nhưng giảm cân thì không. Nhìn những vận động viên bơi lội ưu tú của nước mình đi, có ai là người béo không? Toàn cơ bắp chứ không phải mỡ thừa.”
Nghe cả nhà ríu rít, Giản Sanh không chen vào được, khẽ nói: “Cậu, mợ, con về phòng trước đây.” Cô chuẩn bị vào phòng ngủ, Lý Kiệt đưa mắt sang nhìn lại: “Sanh Sanh, nếu ở trường chưa ăn đủ hoặc giờ đói thì lại đây ăn chút đi.”
“Con không đói đâu cậu, mọi người ăn đi ạ.” Giản Sanh nói.
“Vậy được rồi.”
“Nhìn chị con rồi nhìn lại con đi.” Phó Yên Hồng gõ nhẹ vào người Lý Văn Dương.
“Trời ạ, chị con hôm nay đâu có tập, còn con thì vùng vẫy trong nước gần một tiếng rưỡi đó mẹ!”
Bên ngoài vẫn náo nhiệt, Giản Sanh đặt cặp xuống rồi ngồi vào bàn, bật chiếc đèn bàn nhỏ trên mặt bàn lên.
Cô ngẩn người một lúc.
Trong đầu không kìm được mà nhớ lại cảnh cùng Hứa Châu Thiên làm báo tường trong lớp.
Chữ cô viết chậm, lại xen vào vài đoạn ngắt quãng... vốn tưởng chỉ mất hai mươi phút là xong, cuối cùng lại kéo dài gần bốn mươi phút.
Điện thoại rung lên, Giản Sanh hoàn hồn, cầm lấy.
Trên màn hình hiện avatar của Hứa Châu Thiên.
Cậu gửi đến một đoạn tin nhắn thoại ngắn.
Giản Sanh mở ra nghe, là hai tiếng mèo kêu non nớt dễ thương.
“Meo.”
“Meo.”
X: [Hứa Bá Thiên nói nó nhớ cậu rồi.]
Giản Sanh chống cằm, bấm lại đoạn thoại, nghe thêm lần nữa.
Còn chưa nghĩ ra nên trả lời thế nào, điện thoại lại rung lên.
Cô tưởng là Hứa Châu Thiên, nhưng không phải.
Là tin nhắn của Lam Lôi Lôi.
[Sanh Sanh, chiều mai cậu rảnh không?]
Giản Sanh trả lời lại: [Có chuyện gì vậy?]
Lam Lôi Lôi: [Ngày mai sinh nhật tớ, chiều muốn mời mọi người đi hát K ăn uống, đặc biệt chân thành mời cậu.]
[Cậu cũng đến nhé, được không?]
Giản Sanh không ngờ mai là sinh nhật Lam Lôi Lôi, gõ chữ trả lời: [Sao cậu không nói sớm?]
Như vậy cô có thể chuẩn bị quà sinh nhật từ trước.
Lam Lôi Lôi: [Giờ nói cũng chưa muộn mà, không cần mang quà đâu, cậu đến là được rồi. À, gọi cả em họ cậu đi cùng nhé, càng đông càng vui.]
Giản Sanh: [Ok.]
[Cậu đồng ý rồi hả? Vậy quyết định thế nhé, mai tớ gửi địa chỉ KTV cho cậu.] Trong từng chữ của Lam Lôi Lôi đều lộ ra sự vui vẻ.
Giản Sanh gửi lại một sticker thỏ gật đầu.
Nói chuyện xong với Lam Lôi Lôi, nhớ đến việc cô bảo có thể gọi Lý Văn Dương đi cùng, Giản Sanh mở avatar của cậu ra, chuẩn bị nhắn tin.
Lý Văn Dương đã gửi tin trước: [Chị, mai sinh nhật bạn nữ tên Lam Lôi Lôi lớp chị hả?]
[Lâm Phi gọi em đi cùng chị đến mừng sinh nhật cô ấy.]
Giản Sanh: [Thế em đi không?]
[Đi chứ, đi chơi sao lại không đi, mai nhớ gọi em cùng nhé.]
Giản Sanh : [Ừm.]
Đặt điện thoại xuống, cô rút từ giá sách bên phải bàn học một quyển tập hợp bài văn điểm tối đa.
Vừa lật đến trang có kẹp đánh dấu, điện thoại lại rung.
Không phải Lý Văn Dương, mà là Hứa Châu Thiên - người đầu tiên nhắn cho cô.