Sóng Nhiệt

Chương 124: Hôn một cái thay lời cảm ơn nhá

Trước Sau

break

Những lần tụ họp trước đây thực ra chưa phải là buổi tập luyện chính thức, mà là thầy Cổ Nhạc hướng dẫn kỹ năng và cùng mọi người chọn bài thơ để đọc. Mấy buổi gần đây mới bắt đầu bước vào luyện tập nghiêm túc.

Khi mọi người đã đến đông đủ, thầy Nhạc nói vài câu ngắn gọn rồi bảo cả nhóm xếp theo đội hình đã sắp sẵn từ trước.

Chín người chia thành hai hàng: bốn người đứng trước, năm người đứng sau.

Giản Sanh đứng ở vị trí trung tâm hàng đầu.

Vừa mới xếp hàng xong, một cậu bé mặc đồng phục đỏ của trường Cửu Trung bước vào.

Cậu gọi to: “Ba!”

Một nam sinh tính cách thẳng thắn liền bật thốt: “Thầy Nhạc, con thầy lớn vậy rồi ạ?”

Thầy Nhạc trông rất trẻ, hoàn toàn không giống người đã bước vào tuổi trung niên, bề ngoài chỉ như mới 30, nên ai cũng bất ngờ khi biết thầy có con trai học cấp hai.

“Ừ, thằng nhóc này năm nay học lớp 9 rồi.” Thầy Nhạc cười nói.

“Cao gần bằng thầy luôn rồi đấy.”

Cậu bé không hề ngại ngùng trước đám đông xa lạ, tính cách cởi mở, chân thành, tự giới thiệu bản thân: “Chào các anh chị, em tên là Cổ Kinh Ngạn, chữ Kinh Ngạn trong câu loạn thạch xuyên không, kinh đào phách ngạn đó ạ.”

Một bạn nữ bật cười: “Dễ thương quá đi mất!”

Thầy Nhạc nói: “Thôi được rồi, chuyện này không liên quan đến con, ra kia làm bài tập đi, các anh chị còn phải luyện tập.”

Cổ Kinh Ngạn nói “Con biết rồi”, rồi xách cặp đi đến ghế sofa bên cạnh ngồi xuống. Nhưng cậu không làm bài tập, mà lôi từ trong cặp ra một khối rubik để giết thời gian.

Cậu xoay rubik rất nhanh, liên tục làm rối rồi lại giải. Lặp đi lặp lại nhiều lần.

Trong suốt thời gian đó, ánh mắt cậu cứ vô thức liếc về phía một người nào đó trong nhóm các anh chị.

Đang luyện tập giữa chừng thì điện thoại của thầy Cổ Nhạc reo lên, có vẻ là cuộc gọi quan trọng.

Thầy bảo mọi người tự luyện tập rồi cầm điện thoại ra ngoài nghe.

Lạc Thính đứng bên cạnh Giản Sanh, có một đoạn đọc chưa thấy ổn nên quay sang hỏi cô.

Bỗng trước mắt xuất hiện một bóng đỏ.

Ngẩng đầu lên là gương mặt điển trai của Cổ Kinh Ngạn, cậu bé thừa hưởng đôi mắt phượng sắc sảo từ thầy Cổ Nhạc.

Cậu cầm một ly giấy còn bốc hơi nóng, mở lời: “Chắc chị khát rồi nhỉ, uống ly trà nhé?”

Câu nói ấy là dành cho Giản Sanh.

Cả nhóm im lặng một lúc rồi Vương Viên Viên đứng sau Lạc Thính bật cười: “Ê nhóc, sao chỉ rót trà cho mình chị ấy thôi vậy, bọn chị thì sao?”

“Bọn chị cũng khát lắm đó nha.”

“Chị có muốn không?” Cổ Kinh Ngạn cũng không để ý đến lời trêu của cô ấy, chỉ hỏi Giản Sanh.

Nếu cậu không chỉ mang trà cho một mình cô, có lẽ Giản Sanh đã nhận rồi. Nhưng vì ngại ngùng, cô đành nhẹ nhàng từ chối: “Cảm ơn em nha, chị không khát.”

“Chị chắc chứ?” Cổ Kinh Ngạn hỏi lại.

“Ừ.”

“Giản nữ thần không cần thì để anh uống vậy, nhóc, đưa ly trà cho anh.” Trâu Nguyên đứng phía sau lên tiếng.

Không ngờ Cổ Kinh Ngạn nói tỉnh bơ: “Không đưa,” rồi cầm ly trà đi mất, tự mình uống một ngụm.

“Với lại, đừng gọi em là nhóc, em đâu có nhỏ hơn anh bao nhiêu đâu.” Cổ Kinh Ngạn cau mày nói thêm, giọng không vui.

Không khí lặng đi một giây rồi cả nhóm bật cười rôm rả. Không ai nỡ trách cậu bé ấy.

Thật sự là quá đáng yêu, quá thẳng thắn, không biết giấu giếm gì, sự quan tâm dành cho Giản Sanh rõ ràng đến mức ai cũng thấy. Vừa dễ thương vừa có chút hung, như một chú gấu mèo khó chiều.

Vương Viên Viên - người vừa bị ngó lơ trong lòng còn thầm nghĩ:

Nhóc con, em mới mấy tuổi chứ. Có biết người mà nhóc vừa ra sức lấy lòng ấy đã có “chủ” từ lâu rồi không?

Mà “chủ” của người ta lại là đại ca khét nhất trường nữa cơ.

Tập luyện kết thúc, Giản Sanh cùng Hứa Châu Thiên quay lại lớp để hoàn thiện bảng tin.

Mặt trời mùa hè lặn chậm rãi, vẫn treo lơ lửng nơi chân trời, nhuộm một lớp vàng nhạt của hoàng hôn, lan ra những tầng mây rực rỡ.

Cửa sổ mở ra, gió nóng lùa vào trong lớp.

Hứa Châu Thiên cầm một cái thước tam giác lớn, đang kẻ những đường gạch ngang trắng trên bảng.

Một đường rồi hai đường.

Giản Sanh đứng yên bên cạnh, tranh thủ lúc chưa làm gì, ôm một cuốn tạp chí thiên văn đọc lướt vài trang.

Hứa Châu Thiên làm rất nhanh, vài phút đã xong, vứt thước sang một bên, phủi tay.

Giản Sanh bước tới: “Chỗ này hơi lệch thì phải.”

“Lệch chỗ nào, thẳng mà.” Hứa Châu Thiên nói.

“Thật sự hơi lệch đó, cậu thử đứng xa ra nhìn xem.” Giản Sanh nói.

Hứa Châu Thiên lùi vài bước, nhìn kỹ một lúc rồi quay lại: “Được rồi.”

“Để tớ vẽ lại, Giản chủ nhiệm.”

“Sao lại gọi tớ là Giản chủ nhiệm?” Giản Sanh hỏi.

“Cậu vừa rồi nghiêm túc như giáo viên chủ nhiệm ấy. Mỗi lần chỉnh tóc tụi con trai cũng kiểu như cậu vừa rồi.” Hứa Châu Thiên cười trêu đùa.

“Vậy thì mời bạn Hứa vẽ lại ngay nhé.” Giản Sanh nói.

“Ừm, nghe lời Giản chủ nhiệm.” Hứa Châu Thiên cầm khăn lau bảng, tỉ mỉ xóa đường cũ, rồi lấy lại thước để vẽ lại.

Sau khi Hứa Châu Thiên vẽ xong, Giản Sanh mở điện thoại ra xem nội dung mà Cung Thư Duyệt gửi, kéo một chiếc ghế lại, đứng lên bắt đầu viết từ dòng đầu tiên.

Hứa Châu Thiên vóc dáng cao, dù phải vẽ ở góc phải phía trên bảng, chỉ cần nhón chân một chút là vừa đủ.

Ánh chiều tà ngoài cửa sổ nghiêng dần, hai người đứng ở cuối lớp, mỗi người một việc.

Một người đứng trên ghế, một người lười biếng đứng bên cạnh.

Chữ trên bảng dần hiện lên, ngay ngắn và mềm mại.

Giản Sanh viết rất cẩn thận, tốc độ không nhanh, Hứa Châu Thiên đã vẽ được nửa hình, cô mới viết xong hai dòng.

Hứa Châu Thiên liếc nhìn cô, tay ngừng lại, bỏ viên phấn vào rãnh bảng.

Cậu thấy hơi khát nên đi về chỗ ngồi, mở bình nước uống vài ngụm rồi quay lại vẽ tiếp.

Trong lúc uống nước, ánh mắt cậu vẫn dõi theo bóng lưng Giản Sanh.

Uống xong, cậu đặt bình xuống.

Bỗng nghe tiếng “rắc” nhẹ, chiếc ghế dưới chân Giản Sanh như bị gãy một chân khiến cô mất thăng bằng.

Thấy vậy, Hứa Châu Thiên chống tay vào bàn, lao tới đỡ lấy cô.

Giản Sanh trái tim như rớt ra ngoài, giây sau đã nằm gọn trong vòng tay rắn chắc của ai đó.

Hơi thở của người đối diện mạnh mẽ, áp sát.

Cô ngơ ngác nhìn đối diện vào đôi mắt màu đen sâu thẳm.

Hứa Châu Thiên cũng đang nhìn cô.

Không khí tựa như dừng lại, hai người đều không nói gì trong một lúc lâu.

“Cảm ơn.” Cuối cùng Giản Sanh lên tiếng trước.

Cô định bảo Hứa Châu Thiên buông cô ra thì cậu lại nói: “Tớ không cần cảm ơn.”

Giản Sanh im lặng.

Giọng cậu nghiêm túc hơn thường lệ: “Hôn một cái thay lời cảm ơn nhá.”

 




break
Trước Sau

Báo lỗi chương