Hai người bắt đầu thu quân cờ về khay trước mặt. Như để tiết kiệm thời gian, Lam Lôi Lôi còn chạy lại giúp Giản Sanh gom quân.
Bên này, Nguyên Bào cũng giúp Hứa Châu Thiên nhặt vài viên cờ.
Hai cặp còn lại vẫn đang chơi, chưa kết thúc, nhưng không ảnh hưởng gì đến ván của Giản Sanh và Hứa Châu Thiên.
Sau khi quân trắng và cam được sắp lại, hai người bắt đầu đấu.
Đổi người chơi, cục diện bàn cờ thay đổi hẳn. Trước đó quân cam bị dẫn trước rõ rệt, giờ thì quân trắng lại rơi vào thế yếu.
Cách chơi của hai người khác biệt rõ ràng. Hứa Châu Thiên tấn công mạnh mẽ, vừa tiến vừa liên tục đặt chướng ngại, chặn đường Giản Sanh không ít lần.
Nhưng đúng lúc mọi người tưởng Giản Sanh sắp thua, quân trắng bắt đầu tăng tốc. Hóa ra từ đầu cô đang kiên nhẫn bố trận, đến khi thế trận hoàn chỉnh, từng quân cờ của cô nhảy vọt, vượt qua cả bàn cờ.
Chẳng mấy chốc, thế trận bị lật ngược.
Một ván cờ nhảy mà hai “đại thần” chơi ra khí chất như đang đấu cờ vua quốc tế.
“Đinh linh.” Chuông vào tiết vang lên.
Ánh mắt Giản Sanh tập trung, nhẹ nhàng nhảy viên cờ cuối cùng vào ô trống cuối cùng bên kia.
Nhanh hơn Hứa Châu Thiên một bước, chiếm lĩnh toàn bộ vùng đối diện.
“Má, đỉnh thật!” Một nam sinh thốt lên.
Nguyên Bào hét lớn lên: “Giản nữ thần thắng rồi!”
Cả lớp như vừa xem xong một trận bóng đá gay cấn, hoặc đơn giản là đang cố tình reo hò cho vui.
Sắp vào tiết, mọi người hò hét xong thì ai nấy đều tản ra. Lam Lôi Lôi thu dọn bàn cờ, nhét lại vào ngăn bàn.
Ra chơi tiết ba, Giản Sanh cầm bình nước đi đến phòng nước nóng để lấy nước. Một bóng người xuất hiện bên cạnh, tay cầm một chiếc bình đen, cũng đang lấy nước.
Là Hứa Châu Thiên.
Giản Sanh liếc nhìn cậu một cái, không chủ động bắt chuyện.
Đến lúc chuẩn bị rời đi, cô bị Hứa Châu Thiên kéo lại, cả người khẽ nghiêng vào lòng cậu.
“Cậu làm gì vậy?” Giản Sanh hơi ngẩn sửng sốt.
Hứa Châu Thiên nói: “Muốn nói chuyện với cậu một chút, không được à?”
Giản Sanh nhìn ra ngoài, định lùi lại, nhưng Hứa Châu Thiên như đoán được ý cô, đưa tay khép cửa lại.
“Cậu định làm gì?” Giản Sanh hỏi.
Khoảng cách quá gần, hơi thở của cậu phả sát bên. Hứa Châu Thiên không kìm được đưa tay nhéo nhẹ má cô, mềm mại, trắng mịn.
Giọng cậu khàn khàn: “Chơi cờ nhảy cũng không thắng nổi cậu.”