Sóng Nhiệt

Chương 122: Chơi cờ nhảy

Trước Sau

break

  Sắp đến giờ vào lớp, sân trường rực rỡ những chiếc ô bung nở như hoa, đủ sắc màu.

Từ cổng Bắc đến khu lớp học của khối 11A1 khá xa, trời lại đang mưa, nếu không đi nhanh thì phải mất khoảng năm phút mới tới nơi.

Giản Sanh và Hứa Châu Thiên cùng che chung một chiếc ô. Khi chuẩn bị bước lên con đường lát đá, cô phát hiện ven đường nước mưa đọng lại thành một vũng lớn. Diện tích khá rộng, cô đoán mình không thể bước qua chỉ bằng một bước. Nếu lội qua thì giày chắc chắn sẽ bị thấm nước. Cô định quay sang bảo Hứa Châu Thiên đi đường vòng thì bất ngờ bị cậu vòng tay trái ôm ngang người.

Giản Sanh giật mình, hai tay theo phản xạ vòng lên cổ cậu.

Hứa Châu Thiên khỏe đến mức tay kia vẫn cầm ô mà vẫn dễ dàng ôm cô, bước một bước dài vượt qua vũng nước, đặt cô xuống đường lát đá.

Đúng lúc có hai nữ sinh đi ngang qua, ánh mắt như muốn nói: “Hai người đang diễn phim cho tụi này xem đấy à?” Không vượt qua được vũng nước, họ đành vội vàng đi vòng sang lối khác.

Sau khi đặt Giản Sanh xuống, ánh mắt Hứa Châu Thiên dừng lại trên gò má trắng hồng của cô.

Cô ngày nào cũng buộc tóc đuôi ngựa, rất ít khi thay đổi kiểu tóc, nhưng cứ thế lại khiến người ta không thể dời mắt.

Giản Sanh tránh ánh mắt cậu, không kìm được hỏi: “Cậu không thấy đau tay à?”

“Bao nhiêu ngày rồi, đã sớm khỏi rồi.” Hứa Châu Thiên nói.

Chiếc ô được cậu cố tình hạ thấp một chút, hơi thở của cậu áp sát: “Dù sao thì ôm cậu vẫn dư sức.”

...

Cơn mưa kéo dài đến hết tiết hai.

Vì thế, buổi tập thể dục giữa giờ hôm nay bị hủy, mọi người đều ở lại trong lớp, hiếm hoi có được khoảng thời gian nghỉ ngơi thoải mái như vậy.

Giản Sanh lấy một quyển bài tập hóa học từ ngăn bàn ra, thì thấy Triệu Thần Vũ bước đến bên bàn cô, nói:
 “Lớp mình chuẩn bị làm bảng tin mới, lần này có tên cậu trong danh sách, báo cho cậu biết một tiếng.”

Bảng tin phía sau lớp được thay mỗi nửa tháng, còn chỗ ngồi thì đổi theo tháng. Vì thế không chia theo nhóm, mà Triệu Thần Vũ chọn người dựa theo số báo danh.

Giản Sanh quay đầu nhìn về phía sau, khẽ “ừ” một tiếng.

Trước khi rời đi, Triệu Thần Vũ bổ sung: “À đúng rồi, Hứa Châu Thiên cũng có tên.”

Mưa đã nhỏ dần, rơi lách tách ngoài cửa sổ. Giản Sanh đang chăm chú làm bài thì nghe thấy tiếng gọi từ bàn bên cạnh.

“Sanh Sanh, qua đây chơi cờ đi!”

Lam Lôi Lôi không biết từ đâu lôi ra một hộp cờ nhảy, bày ra bàn rồi nói:
 “Sao cậu chăm học thế, ra chơi rồi mà vẫn nghiêm túc thế à.”

“Nhanh lên nào, đấu một ván với tớ đi!” Lam Lôi Lôi lại giục.

Giản Sanh nhìn hộp cờ một lúc rồi đặt bút xuống, đứng dậy bước qua.

Ngoài cô ra, bên bàn Lam Lôi Lôi còn có mấy người khác. Cờ nhảy có sáu màu, chơi được sáu người. Với tính cách thích rủ rê của Lam Lôi Lôi, chẳng mấy chốc đã tụ đủ sáu người, bốn nữ hai nam cùng ngồi xuống bắt đầu chơi.

Giản Sanh đấu với Lam Lôi Lôi, cô cầm quân trắng, còn Lam Lôi Lôi là quân cam.

Ban đầu Giản Sanh đứng chơi, sau đó kéo ghế của mình qua ngồi cùng.

Trong sáu người, tiến độ của Giản Sanh rõ ràng vượt trội. Dù số lượt đi bằng nhau, nhưng quân trắng của cô đã gần như chiếm trọn vùng đối diện.

Lam Lôi Lôi bỗng thấy mình tự chuốc khổ. Bao nhiêu người không rủ, lại đi rủ đúng “thần học” hai lần vượt điểm Hứa Châu Thiên.

Vừa đặt quân cờ xuống, Lam Lôi Lôi phát hiện đi sai đường, nếu đi hướng khác sẽ gần hơn. Cô lén dùng tay gẩy quân cờ ra, liếc nhìn Giản Sanh.

Giản Sanh khẽ bật cười: “Tớ không thấy gì đâu.”

Lam Lôi Lôi gãi mũi, lẩm bẩm: “Dù vậy cũng không thắng nổi cậu.”

Chỉ là một ván cờ nhảy thôi, nhưng Giản Sanh chơi rất tập trung, không để ý rằng xung quanh đã có nhiều người tụ lại xem.

Trong đám đông ấy, có một bóng người nổi bật. Cậu đứng lười biếng ở đó, dường như vừa từ căng tin trở về, tay cầm một ổ bánh mì.

Đợi Lam Lôi Lôi đi xong lượt, Giản Sanh cầm một quân trắng nhảy lên phía trước. Tay cô trắng, dáng người thanh tú, gương mặt xinh đẹp, hình ảnh cô chơi cờ như tách biệt khỏi thế giới xung quanh.

Cô sắp thắng rồi, chỉ còn ba quân nữa là kết thúc.

Lam Lôi Lôi nhìn bàn cờ, bỗng thấy chán nản, bắt đầu mất tập trung. Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm vang lên: “Để tớ chơi thử.”

Là giọng của Hứa Châu Thiên.

“Ok, cậu chơi đi.” Lam Lôi Lôi nhướn mày, rất hào phóng nhường ghế cho cậu.

Hứa Châu Thiên cầm bánh mì bước tới ngồi xuống, liếc nhìn người đối diện.

“Đại lão, mấy bé cam của tớ sống chết thế nào là nhờ cậu đấy.” Lam Lôi Lôi đặt hết hy vọng vào cậu.

Hứa Châu Thiên vừa ăn bánh mì vừa tùy ý cầm một quân cam lên, vẻ mặt thảnh thơi, chẳng có vẻ gì là đang suy nghĩ, cứ thế đặt quân xuống.

Nhưng chỉ sau hai nước đi, rõ ràng đã vượt xa mọi bước đi trước đó của Lam Lôi Lôi, cục diện thay đổi hẳn.

Tuy vậy, khoảng cách với Giản Sanh vẫn quá lớn, cuối cùng cô vẫn là người chiến thắng.

Có nam sinh hô lên: “Chơi thêm ván nữa đi!”

Hứa Châu Thiên quay sang hỏi Giản Sanh: “Chơi tiếp không?”

Giản Sanh gật đầu. Dù sao cũng chưa vào tiết, cô cũng muốn nghiêm túc đấu một ván với Hứa Châu Thiên.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương