Sóng Nhiệt

Chương 128: Triệu Thần Vũ bị tai nạn

Trước Sau

break

  Lam Lôi Lôi nhìn đồng hồ, thấy hai người đã hát xong mà Triệu Thần Vũ vẫn chưa tới, bèn lẩm bẩm: “Cậu ta sao còn chưa đến nhỉ?”

Cô định ra ngoài gọi điện giục thì điện thoại đã reo, hiện tên “Triệu cán bộ”. Vì cậu hay thích lên giọng dạy người khác, lại là lớp trưởng, nên Lam Lôi Lôi đặt biệt danh như vậy. Lúc hai người cãi nhau, cô còn đổi thành “Triệu ba ba”.

Lam Lôi Lôi bắt máy: “Triệu Thần Vũ, hôm nay sinh nhật tớ đó! Cậu xem giờ này rồi mà còn chưa tới! Tin không tớ xé cậu luôn!!”

“Dì Chu?”

“Hả? Cậu nói gì, chờ chút, ở đây ồn quá nghe không rõ, tớ ra ngoài nói.” Lam Lôi Lôi vừa áp điện thoại vừa chạy ra ngoài.

Ra đến cửa, cô suýt ngã quỵ: “Cái gì? Tai nạn xe?”

...

Bởi vì tin dữ khiến cả phòng đang náo nhiệt bỗng dừng lại. Không ai còn tâm trạng vui chơi, tất cả vội vã ra ngoài bắt taxi chạy đến bệnh viện.

Người đông, một xe không đủ, chia ra hai chiếc.

Giản Sanh đi cùng Hứa Châu Thiên.

Cô ngồi cạnh cửa sổ, trời nóng hầm hập, cửa kính đóng kín, điều hòa lạnh buốt phả khắp xe.

Giản Sanh thấy ngột ngạt, đầu choáng váng, cảm giác càng lúc càng căng thẳng.

Hứa Châu Thiên nhận ra liền nắm lấy tay cô: “Đừng lo, chắc chắn Triệu Thần Vũ sẽ không sao đâu.”

Cảm giác được bàn tay run rẩy, cậu ngẩn người, nghĩ cô vừa căng thẳng vừa lạnh, bèn gắt với tài xế: “Điều hòa đừng để thấp thế được không?”

Giọng nói không mấy dễ nghe.

Tài xế liếc cậu qua gương chiếu hậu.

Lý Văn Dương ngồi bên kia cửa sổ cũng nhìn sang, khẽ nhíu mày nhưng không nói gì.

Giản Sanh khẽ nói: “Hy vọng cậu ấy không sao.”

Điều hòa đã chỉnh lên nhưng Hứa Châu Thiên vẫn thấy đôi tay kia run rẩy. Trong lòng bực bội, cậu dứt khoát nắm chặt cả hai tay cô.

Nhiệt độ từ lòng bàn tay, nóng hổi, như muốn truyền hết sang cho Giản Sanh.

...

Giờ này đường hơi kẹt xe, nhưng bệnh viện nơi Triệu Thần Vũ nằm cũng không xa.

Hơn hai mươi phút sau, cả nhóm cuối cùng cũng đến trước cổng bệnh viện.

Mọi người xuống xe cùng nhau đi vào khu cấp cứu.

Mẹ của Triệu Thần Vũ là Chu Duyệt không ngờ rằng Lam Lôi Lôi lại dẫn theo nhiều người như vậy, bà thầm hối hận lẽ ra nên gọi điện muộn hơn.

“Đừng lo lắng, Vũ Vũ không có việc gì, chỉ bị chấn động não nhẹ và gãy chân, không nguy hiểm đến tính mạng.” Chu Duyệt nói.

“Gãy chân? Vậy cậu ấy...” Lam Lôi Lôi nhíu mày.

Chu Duyệt mỉm cười, vỗ vai cô: “Yên tâm, không nghiêm trọng, bác sĩ bảo chỉ cần nghỉ ngơi tốt thì chân sẽ hồi phục.”

“Cũng coi như ông trời phù hộ.”

Cuối tuần này vốn dĩ bà hẹn bạn đi uống trà chiều, ai ngờ lại nhận được cuộc gọi từ bệnh viện, hỏi bà có phải mẹ của Triệu Thần Vũ không. Lúc nghe máy, bà cũng hoảng hốt không ít.

“Sao lại xảy ra tai nạn xe chứ?” Trương Kiếm hỏi.

Cậu nhớ rõ sáng nay Triệu Thần Vũ đã ra ngoài, đến tiệm DIY làm bánh để tự tay chuẩn bị quà sinh nhật cho Lam Lôi Lôi. Cậu còn dặn cả nhóm giữ bí mật, muốn cho cô một bất ngờ. Chiều nay họ vẫn liên lạc, mới một tiếng trước cậu ấy còn nhắn rằng bánh đã xong, chuẩn bị bắt xe đến KTV. Chắc chắn tai nạn xảy ra trên đường đi.

Chu Duyệt nói: “Tài xế bên kia uống rượu lái xe, đâm vào chiếc taxi Vũ Vũ ngồi.”

Cả nhóm yên lặng, ai nấy đều thở dài.

Lam Lôi Lôi siết chặt tay: “Dì Chu, cháu có thể vào thăm cậu ấy không?”

“Đương nhiên là được, nhưng các cháu đông quá, vào rồi nhớ giữ trật tự.” Chu Duyệt dặn.

“Vâng vâng.” Lam Lôi Lôi gật đầu.

Đám bạn phía sau cũng đồng loạt gật đầu.

Sau khi được bác sĩ cho phép, mọi người yên lặng bước vào phòng bệnh.

Triệu Thần Vũ đầu và chân phải đều quấn băng, nhưng đúng như Chu Duyệt nói, không quá nghiêm trọng. Cậu tựa vào đầu giường, thậm chí còn có tâm trạng đọc sách.

Thấy nhiều người cùng lúc kéo đến, ánh mắt cậu đầu tiên dừng lại trên Lam Lôi Lôi, rồi đặt quyển sách xuống tủ đầu giường.

Lam Lôi Lôi vừa nhìn thấy cậu, đôi mắt lập tức đỏ hoe, chạy nhanh đến bên giường, nước mắt rơi xuống hai giọt.

Triệu Thần Vũ ngẩn người, đưa tay véo má cô: “Khóc cái gì thế không biết? Tớ không phải vẫn sống đây sao.”

Lam Lôi Lôi nghẹn ngào: “Cậu không biết trên đường đến đây, tớ sợ sinh nhật mình biến thành ngày giỗ của cậu.”

Triệu Thần Vũ bật cười: “May mà không phải.”

“Này, đừng khóc nữa, ngày sinh nhật ai lại khóc.”

“Khóc còn xấu nữa.”

Lam Lôi Lôi lau nước mắt, đưa tay nắn cánh tay cậu, lại nhìn vết thương trên đầu, không nhịn được nói: “Dì Chu bảo cậu bị chấn động não, sau này có khi nào không vào được top mười của khối nữa không?”

Có người bật cười, Trương Kiếm nói: “Câu hỏi hay đó, tớ cũng muốn biết.”

Nguyên Bào chen vào nói: “Người ta chỉ bị nhẹ thôi, đừng nói linh tinh.”

“Anh Vũ không cần sĩ diện à?”

Mười người vây quanh giường bệnh, chật kín, mỗi người một câu, càng lúc càng ồn ào. Lam Lôi Lôi vội “suỵt” một tiếng: “Nói nhỏ thôi!”

Mọi người mới chịu yên lại.

Hứa Châu Thiên ngẩng mắt nhìn sang đối diện, không thấy bóng dáng mình muốn tìm. Rõ ràng vừa rồi còn đứng đó.

Ánh mắt quét khắp phòng vẫn không thấy, cậu khẽ nhíu mày hỏi: “Giản Sanh đâu?”

Lý Văn Dương quay đầu: “Đúng rồi, chị mình đâu rồi? Vừa nãy còn ở đây mà.”

Lam Lôi Lôi hít mũi: “Chắc đi vệ sinh rồi.”

Cả nhóm không để tâm, lại quay về nói chuyện với Triệu Thần Vũ.

Hứa Châu Thiên thu hồi ánh mắt rồi bước ra ngoài.

Cố Ôn Tư nhìn cậu thêm vài lần, thấy cậu rời khỏi phòng bệnh.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương