Sóng Nhiệt

Chương 119: Dối lòng

Trước Sau

break

  Thật sự là từ khi gặp Giản Sanh, cậu mới bắt đầu như công xòe đuôi.

Cô Lệ bắt đầu đọc từ đầu tiên: “Tự nguyện làm.”

Giản Sanh cầm viên phấn trắng, viết lên bảng: be willing to do.

Chữ tiếng Anh của cô cũng rất đẹp, ngay ngắn, thanh thoát.

Hứa Châu Thiên viết chậm hơn cô một hai giây, nét chữ cũng có phần nguệch ngoạc.

Giản Sanh vô tình liếc qua, phát hiện tay cậu đang run khi cầm phấn.

Cô Lệ đọc từ tiếp theo: “Chắc chắn, kiên cố.”

Giản Sanh vừa viết chữ “s” lên bảng thì nghe thấy Nguyên Bào bật cười ra tiếng:
 “Anh Thiên, sao tay run dữ vậy? Lên bảng nghe viết mà cũng căng thẳng hả? Không giống anh chút nào!”

“Anh run như kiểu hôm qua đi dọn gạch cả ngày ấy hahaha!”

Giữa một tràng cười rộ lên, cô Lệ quay đầu lại, quả thật thấy tay Hứa Châu Thiên đang cầm phấn có chút run rẩy.

Cậu không phản ứng gì nhiều, vẻ mặt vẫn lười nhác, tay tuy run nhưng vẫn viết ra chữ solid lên bảng một cách không mấy khó khăn.

“Hứa Châu Thiên, tay em lại bị thương à?” Cô Lệ nhớ lần trước cậu bị bỏng ở cánh tay phải, cho nên hỏi một chút.

“Không ạ.” Giọng cậu trầm, khàn, mang chất giọng như loa bass, vừa lười vừa bình thản.

“Nguyên Bào nói đúng ạ.”

“Hôm qua em đi dọn gạch.”

Lại một trận cười vang khắp lớp. Cậu trả lời không nghiêm túc chút nào, khiến cô Lệ cũng không muốn hỏi thêm, chỉ tiếp tục đọc từ tiếp theo: “Rồi, từ tiếp theo.”

Người duy nhất biết sự thật chính là Giản Sanh, cô phát hiện chữ i trong solid viết hơi dài, liền dùng đầu ngón tay xóa nhẹ rồi viết lại.

Khi nghe cô Lệ đọc từ tiếp theo, cô không kìm được mà lại liếc nhìn Hứa Châu Thiên, khẽ mím môi.

Kết thúc môn tiếng Anh, đợi cô giáo ra khỏi lớp, không khí trong phòng học lập tức náo nhiệt lên. Có người gọi to: “Anh Thiên, đi đánh bóng không?”

Hứa Châu Thiên nói: “Hôm nay nghỉ.”

Nguyên Bào lại trêu, giọng đầy ý cười: “Anh Thiên tay run thế kia, còn đánh bóng gì nữa!”

“Hôm nay chắc chắn không chơi nổi rồi.”

Một nhóm nam sinh chạy đến hỏi cậu có thật là đi dọn gạch hay không, hay tay bị thương, nhưng Hứa Châu Thiên chỉ nói gọn lỏn, không giải thích gì thêm.

Đợi mọi người tản ra, Giản Sanh quay đầu lại.

Ánh mắt cô dừng trên hai cánh tay của Hứa Châu Thiên.

“Sao thế?” Cậu hỏi.

“Tay cậu, không sao chứ?” Giản Sanh khẽ nói.

“Có thể sao được?” Hứa Châu Thiên nhìn cô rồi nói tiếp: “Be willing to do.”

Giản Sanh không biết phải nói lại thế nào, chỉ lặng lẽ quay đầu đi. Nhưng cô cảm thấy đuôi tóc phía sau gáy bị ai đó nghịch ngợm.

Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng của Hứa Châu Thiên khẽ vân vê một lọn tóc, rồi cuốn nhẹ vào đầu ngón tay.

Tiết trước, trong giờ ra chơi, cậu cũng từng làm vậy. Giản Sanh không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa tay vuốt tóc, để nó nằm gọn sang vai trái.

Thế mà cậu lại kéo tóc cô về tiếp tục nghịch.

“Hứa Châu Thiên!” Cô quay đầu lại.

Gương mặt cậu thanh tú, rõ nét, ánh mắt mang vẻ thích thú. Cặp lông mày sắc nhọn hơi nhướn lên, giọng điệu có chút ngông nghênh: “Cho tớ nghịch một chút thôi mà.”

Giản Sanh cố nén lại, nói nhỏ: “Tớ không muốn cho cậu nghịch.”

Hứa Châu Thiên bất ngờ chống cằm, khoảng cách giữa hai người rút ngắn, ánh mắt cậu nhìn cô chăm chú: “Được.”

“Tớ nghe lời.”

“Không nghịch nữa.”

Giản Sanh không muốn bị cậu nhìn chằm chằm như thế, định quay lại thì nghe cậu hỏi: “Bài kiểm tra toán hôm thứ Sáu tớ đưa cậu, làm xong chưa?”

“Đưa tớ sửa cho.”

Giản Sanh hơi ngẩn người.

Cô khẽ “ừ” một tiếng, quay lại lục cặp sách.

Bài đó cô đã làm xong từ lâu.

Cô lấy ra một cuốn vở, toàn bộ đáp án đều được viết vào đó. Do dự một chút, cô mới quay người đưa cho Hứa Châu Thiên.

Ra chơi tiết này, Hứa Châu Thiên không đi đâu, chỉ ngồi lười biếng tại chỗ, chấm bài cho Giản Sanh.

Chân cậu quá dài, gầm bàn không đủ chỗ, nên cứ thế duỗi ra ngoài, chiếm gần nửa lối đi.

Giản Sanh cũng không đi đâu, như thường lệ, dùng thời gian ra chơi để học bài.

Bỗng lớp học trở nên náo nhiệt, có mấy nữ sinh đang bàn tán gì đó, phía trước vang lên tiếng “oa” của Tằng Tiểu Nguyệt.

Rồi có người gọi: “Anh Thiên, có người tìm kìa!”

Hứa Châu Thiên nói nhàn nhạt: “Không rảnh.”

Cậu thậm chí không thèm nâng ánh mắt lên.

Người kia nói tiếp: “Là Lăng Dữ Hằng.”

Hứa Châu Thiên mới liếc ra ngoài lớp, sau đó đặt bút xuống, bước ra ngoài.

Tường lớp học phía hành lang có cửa sổ, Giản Sanh quay đầu nhìn, thấy một nam sinh lông mày rậm, dáng vẻ nghiêm túc đang đứng ngoài cửa. Hứa Châu Thiên bước ra gặp cậu ta.

Lăng Dữ Hằng hình như có chuyện muốn nói với Hứa Châu Thiên, hai người đứng ngoài trò chuyện.

Không ít nữ sinh trong lớp đều nhìn ra ngoài, ánh mắt đầy phấn khích.

“Nam thần lớp mười này làm nhiều người mê mệt đấy.” Lam Lôi Lôi xoay cây bút trong tay.

Thấy Giản Sanh cũng đang nhìn, cô dùng đầu bút chọc nhẹ vào vai cô: “Này Sanh Sanh, tớ hỏi cậu nhé.”

“Cậu thấy Hứa đại ca đẹp trai hơn, hay Lăng Dữ Hằng đẹp trai hơn?”

Gió lùa vào từ cửa sổ hé mở.

Giản Sanh ấn nhẹ cây bút bi trong tay, chậm rãi nói: “Chắc là Lăng Dữ Hằng đi.”

Trái ngược hoàn toàn với câu trả lời trong lòng cô.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương