Tuần này chiều thứ Hai có tiết âm nhạc vào cuối buổi.
Sau khi tan học, Giản Sanh không về lại khu lớp học ngay mà nán lại, đi lên phòng họp ở tầng 4.
Vì hôm thứ Sáu tuần trước cô được chọn làm một trong những người tham gia tiết mục ngâm thơ cho đêm hội kỷ niệm thành lập trường. Giáo viên phụ trách tiết mục này đã kết bạn WeChat với cô và thông báo rằng từ nay mỗi chiều đều phải đến phòng họp ở tòa nhà multimedia để tập luyện.
Tiết học vừa rồi cũng diễn ra ở tòa nhà đó, nên Giản Sanh đến sớm nhất, giáo viên còn chưa tới.
Cửa phòng họp mở sẵn, cô bước vào, tìm một chỗ ngồi xuống chờ.
Điện thoại rung lên, là tin nhắn từ Hứa Châu Thiên.
[Tìm được chỗ chưa đấy?] Cậu hỏi.
Lúc nãy sau tiết âm nhạc, Hứa Châu Thiên có đi tìm cô, định đưa cô về lớp, nhưng Giản Sanh đã nói rằng mình phải lên tầng 4 để tập luyện.
Cậu cũng bảo rằng chiều nay cậu cũng phải tập, vì đã lập một ban nhạc cùng Triệu Thần Vũ và mấy người khác, sẽ biểu diễn trong buổi tiệc tối.
Giản Sanh trả lời: [Tìm được rồi.]
[Bao giờ thì xong?] Cậu lại nhắn.
Giản Sanh nói: [Không biết nữa.]
X: [Xong thì báo tớ một tiếng nhá.]
Đang nhắn tin với Hứa Châu Thiên thì Giản Sanh nghe thấy bên ngoài có tiếng trò chuyện, là hai nữ sinh.
“Muốn xuống tầng 2 xem quá, nghe nói Hứa thần tiên với Triệu Thần Vũ đang tập ở đó.”
“Thật sự lập ban nhạc rồi á? Aaa, kỳ niệm lần này đúng là mãn nhãn luôn.”
“Hu hu, hay mình lén đi xem rồi quay lại nhé?”
“Thôi đi, muốn bị loại khỏi danh sách hả?”
Hai cô gái hình như là học sinh lớp 10, Giản Sanh từng thấy họ trong buổi tuyển chọn hôm nọ, nên có chút ấn tượng.
Khi họ bước vào và thấy Giản Sanh đang ngồi bên trong, lập tức im bặt. Một người khẽ thúc nhẹ người kia.
“Chào, chào chị ạ.” Vương Viên Viên lên tiếng.
Thật ra cô không phải kiểu dễ căng thẳng, nhưng Giản Sanh quá đẹp, nhìn thì lạnh lùng, trông có vẻ khó gần. Hơn nữa vừa rồi họ còn nhắc đến Hứa Châu Thiên, sợ bị cô phớt lờ.
Không ngờ Giản Sanh lại mỉm cười với cô: “Chào em.”
Ôi trời má, giọng nói dịu dàng quá.
Vương Viên Viên ngẩn người.
Tuy Giản Sanh không phải kiểu người giỏi bắt chuyện, nhưng chính vì thế mà khi có cô ngồi ở đó, hai nữ sinh lớp 10 cũng không dám quá rôm rả, chỉ yên lặng ngồi chờ những người khác đến.
Giản Sanh lấy quyển sổ từ vựng trong cặp ra xem.
Chưa được bao lâu, bỗng vang lên một tiếng “bịch”, như có vật gì nặng rơi xuống đất.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía phát ra âm thanh, là một người.
Ai nấy đều ngẩn người.
Giản Sanh phản ứng đầu tiên, rời khỏi ghế, bước nhanh đến đỡ người đó dậy.
Người ngã vào là một nữ sinh buộc tóc củ tỏi, gương mặt bầu bĩnh như búp bê, đôi mắt to tròn.
Giản Sanh từng thấy cô ấy trong buổi tuyển chọn, cũng từng gặp vài lần ở căng tin. Lúc đó cô ấy đi cùng Lăng Dữ Hằng.
Vương Viên Viên và mấy bạn khác cũng đi tới. Là học sinh cùng khối, ai cũng quen mặt. Vương Viên Viên hỏi: “Lạc Thính, cậu không sao chứ?”
Lạc Thính lắc đầu: “Không sao không sao, sàn này có bôi dầu à, trơn quá trời luôn!!”
Thấy đầu gối cô ấy hơi bầm, Giản Sanh hỏi: “Em có muốn đến phòng y tế không?”
“Không cần đâu, có gì nghiêm trọng đâu chứ.” Lạc Thính xua tay, không mấy để tâm.
Chuyện nhỏ này chưa kéo dài bao lâu thì thầy Cổ Nhạc - giáo viên phụ trách tiết mục ngâm thơ cùng vài bạn khác cũng đến.
Cửa phòng vẫn mở, từ xa có thể nghe thấy tiếng trống dồn dập xen lẫn tiếng guitar, tiết tấu nhanh và hỗn loạn.
“Người đánh trống nghiêm túc chơi nhạc sao? Quá khó nghe.” Thầy Nhạc còn chưa bắt đầu nói gì đã có người buột miệng nói trước.
“Không phải Hứa đại ca đang đánh trống sao? Sao lại thế được?”
Tần Tiêu Đồng nhớ lại chuyện Hứa Châu Thiên tay run trong tiết tiếng Anh sáng nay, liền nói: “Chắc không phải cậu ấy đang đánh đâu.”
Giản Sanh không nói gì. Cô cảm thấy điện thoại trong túi khẽ rung lên nên lấy ra xem.
X: [Chọn một bài hát đi.]
Cô không hiểu, gửi lại một dấu hỏi.
[Cậu chỉ cần nói tên bài hát là được.] Đối phương nhắn lại.
Giản Sanh nghĩ một chút, cũng không hỏi thêm, tùy ý gửi đi: [Nam Sơn Nam].
Có lẽ vì thấy ồn ào, thầy Cổ Nhạc đã đóng cửa phòng họp lại. Nhưng cách âm của cánh cửa này không tốt lắm, vẫn lờ mờ nghe thấy tiếng nhạc vọng vào.
Sau đó, mọi người nhận ra giai điệu bên ngoài không còn sôi động như lúc đầu, mà chuyển sang một bản nhạc chậm rãi, đầy cảm xúc. Giai điệu quen thuộc.
Hình như là bài Nam Sơn Nam của Mã Địch....
Buổi tập đầu tiên, thầy giáo chủ yếu hướng dẫn kỹ thuật ngâm thơ và những điều cần lưu ý.
Khoảng nửa tiếng sau thì kết thúc.
Giản Sanh đeo ba lô lên vai, chuẩn bị rời đi.
Chưa kịp bước ra, cô thấy Vương Viên Viên kéo tay bạn bên cạnh chạy ra ngoài: “Nhanh lên, đi xem Hứa đại ca!”
Nhưng cả hai lại dừng lại ngay trước cửa.
Giản Sanh cũng dừng ánh mắt khi bắt gặp một bóng người mới xuất hiện ở cửa.
Là Hứa Châu Thiên.
Phía sau mọi người vẫn bàn tán rôm rả, nhưng khi thấy cậu xuất hiện, chẳng mấy ai dám lại gần bắt chuyện. Nhất là lúc này, bên cạnh còn có Giản Sanh. Ai cũng đoán được lý do Hứa Châu Thiên lên tận tầng 4 làm gì.
Mọi người lần lượt rời khỏi phòng họp trước.
Cửa phòng họp nhanh chóng trở nên trống trải, chỉ còn lại hai người là Hứa Châu Thiên và Giản Sanh.
“Cậu tập xong rồi à?” Giản Sanh siết nhẹ quai ba lô, hỏi.
“Gần xong rồi.” Hứa Châu Thiên nói.
Giản Sanh không biết nên nói gì tiếp, chỉ lặng lẽ bước đi. Thấy cậu đi bên cạnh, cô quay đầu nói: “Tớ muốn về nhà.”