Sóng Nhiệt

Chương 118: Cho tớ hôn một cái

Trước Sau

break

  Gió nóng lướt qua gò má.

Giản Sanh im lặng không nói gì.

Hàng mi cong đổ bóng nhẹ lên gò má trắng.

Mùi mồ hôi từ người Hứa Châu Thiên như bao trùm lấy cô.

Ánh mắt cậu lướt từ vầng trán trắng mịn xuống chóp mũi, rồi dừng lại ở đôi môi hồng hào của cô. Hứa Châu Thiên cúi đầu.

Giản Sanh quay mặt đi.

Cậu đưa tay giữ lấy mặt cô, nhẹ nhàng xoay lại.

“Cho tớ hôn một cái.”

“Không được!” Giản Sanh vội vàng nói.

Hứa Châu Thiên khẽ nhếch môi: “Được rồi, hôm nay không hôn.”

Cậu áp sát vào, hơi nóng phả vào tai Giản Sanh khiến nó đỏ bừng lên: “Để hôm khác vậy.”

Giản Sanh bỗng nhiên không biết phải xử lý tình huống này thế nào, lắp bắp nói: “Chúng ta đang học cấp ba, giai đoạn rất quan trọng... thật sự không nên yêu đương.”

“Tối qua đầu óc tớ chắc không tỉnh táo.”

“Có thể đừng coi là thật được không...”

“Không thể.” Hứa Châu Thiên trả lời dứt khoát.

Giản Sanh im lặng.

Cậu lại nâng cằm cô lên, nói: “Được rồi.”

“Hôm nay cậu chưa thói quen, tớ cho cậu thời gian.”

“Nhưng nói trước một lần cuối nhá.” Giọng cậu trầm xuống, ánh mắt nhìn Giản Sanh sâu thẳm.

“Không chấp nhận việc rút lại.”

Hơi thở ấy gần đến mức cô không thể lùi thêm. Một lúc sau, Giản Sanh nói: “Cậu thả tớ xuống đi.”

“Đợi chút nữa.”

“Cho tớ nhìn cậu kỹ hơn chút.”

“Đây là trường học.”

“Thì sao? Ở đây lại không có ai tới.”

“Hứa Châu Thiên.” Giản Sanh gọi thẳng tên cậu: “Tớ muốn về nhà.”

“Gọi tớ là anh.”

“Tớ không làm khó cậu, chỉ cần gọi một tiếng, tớ sẽ để cậu về.”

Một hàng cây bạch dương che khuất hai người. Không ai thấy gương mặt Giản Sanh đỏ bừng, cũng không ai thấy Hứa Châu Thiên đang làm loạn trái tim người khác.

...

Sáng thứ Hai, tiết học thứ ba vốn là môn Ngữ văn, nhưng thầy Chân Đào xin nghỉ có việc, nên đã đổi tiết với cô giáo tiếng Anh là cô Thôi Lệ. Thế là tiết này chuyển thành tiếng Anh.

Trước khi vào học, như thường lệ sẽ có phần nghe viết.

Thỉnh thoảng cô giáo nổi hứng, sẽ gọi học sinh lên bảng nghe viết. Hôm nay, cô lật đến phần từ vựng cuối sách tiếng Anh, rồi nảy ra ý tưởng, lên tiếng nói: “Cô sẽ gọi hai bạn lên bảng nhé.”

Những học sinh quên học từ vựng đang ôm chân Phật phút cuối, đều âm thầm cúi đầu, cố gắng giảm sự tồn tại.

“Gọi ai đây.” Cô giáo đảo mắt một vòng, cuối cùng dừng lại ở vị trí gần cửa sổ giữa lớp: “Giản Sanh nhé.”

Giản Sanh ngẩng đầu.

Cô ngoan ngoãn đặt bút xuống, bước ra khỏi chỗ ngồi đi lên bục giảng.

Cô Lệ nhìn xuống lớp chuẩn bị gọi người thứ hai, thì thấy Hứa Châu Thiên giơ tay.

“Sao thế?” Cô hỏi.

“Không phải còn thiếu một người sao ạ?” Hứa Châu Thiên nói với giọng lười biếng.

Cô Lệ hơi sửng sốt, rồi mỉm cười: “Được, người thứ hai là em.”

Học sinh giỏi mà chịu chủ động một chút, đúng là khiến giáo viên vui lòng.

Hứa Châu Thiên đứng dậy, cùng bước lên bục giảng.

Giản Sanh quay đầu liếc nhìn cậu một cái.

Bên dưới lớp, ánh mắt mọi người đều sáng rực, có nam sinh còn trêu: “Ôi dồi ôi...”

Cô Lệ dùng sách gõ nhẹ lên bàn: “Đừng nhìn nữa, mau lấy vở nghe viết ra!”

Lúc này mới có học sinh chịu thu lại ánh mắt.

Lam Lôi Lôi lật vở nghe viết ra, nhưng ánh nhìn vẫn không rời khỏi bục giảng.

Nam sinh cao ráo, nổi bật hơn hẳn cô gái bên cạnh.

Một người mang vẻ lười biếng, một người rạng rỡ dịu dàng. Chỉ là bóng lưng thôi mà, nhìn thế nào cũng thấy hợp nhau.

Cô chợt nghĩ, nếu Giản Sanh không chuyển đến lớp họ, thì Hứa Châu Thiên chắc vẫn là một cô độc vương.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương