Sóng Nhiệt

Chương 117: Thực hiện hứa hẹn

Trước Sau

break

  Quán ăn sáng nhỏ xíu, không có bàn ghế cho khách ngồi lại.

Sau khi lấy đồ ăn, Giản Sanh và Hứa Châu Thiên vừa đi vừa ăn.

Giản Sanh cầm hai món, còn Hứa Châu Thiên thì ba. Túi bánh kếp của cậu căng gấp đôi của cô, dù vậy cậu cũng ăn nhanh hơn cô.

Mỗi lần cắn xuống, lớp vỏ giòn của bánh phát ra tiếng rôm rốp.

“Trong khu nhà cậu không có sân bóng à?” Hứa Châu Thiên hỏi.

Hình như không có. Nhưng dù có, Giản Sanh cũng sẽ không đồng ý chơi ở đó. Cô lắc đầu.

“Vậy mình đến trường nhé?” Hứa Châu Thiên đề nghị.

Giản Sanh gật đầu. Cô cũng không rõ ngoài kia còn sân bóng nào khác.

Hai người đi đến trạm xe buýt.

Hứa Châu Thiên đã ăn xong bánh kếp, bắt đầu ăn quẩy.

Giản Sanh vẫn còn một chút bánh trong tay, chậm rãi ăn tiếp.

Ăn xong, ly sữa đậu nành trong tay vẫn còn hơn nửa, cô uống không nổi nữa, nhưng lại không nỡ vứt đi.

Hứa Châu Thiên vừa ăn vừa uống sữa đậu nành từng ngụm lớn. Ăn được nửa cái quẩy thì cậu đã uống hết, bóp dẹp ly rồi ném vào thùng rác đối diện.

“Không uống nổi nữa hả?” Cậu liếc nhìn ly sữa trong tay cô rồi hỏi.

“Giờ tớ hơi no, lát nữa uống tiếp.” Giản Sanh nói.

“Tớ có thể giúp cậu giải quyết.”

“Không cần đâu, tớ uống được mà.”

“Cậu chắc chứ?”

“Tớ không ngại việc cậu đã uống qua.”

“Nhưng mà tớ thì ngại...”

Hứa Châu Thiên bật cười: “Ok ok.”

Lúc này xe buýt đến, Giản Sanh lục trong balo lấy thẻ xe.

Hứa Châu Thiên không có thẻ, vừa định móc tiền lẻ trong túi thì thấy Giản Sanh quẹt thẻ hai lần. Cô quay đầu lại, gương mặt xinh đẹp khẽ nói: “Tớ trả cho cậu rồi.”

...

Sáng thứ Bảy, trên xe buýt không quá đông cũng chẳng quá vắng.

Ghế ngồi chỉ còn lại vài chỗ, Giản Sanh may mắn có được một chỗ, còn Hứa Châu Thiên đứng cạnh bên cô.

Xe chầm chậm lăn bánh, khoảng cách đến trường Tam Trung ngày một gần.

Giản Sanh đang mải suy nghĩ thì cảm thấy gió lùa vào quá mạnh, làm tóc cô bị thổi tung. Cô đưa tay định kéo cửa sổ lại. Nhưng cửa sổ bị kẹt, không dễ đóng lại.

Một cánh tay vươn tới, dùng lực kéo mạnh, giúp cô đóng lại được.

Giản Sanh ngẩng đầu, bất chợt nhìn thấy vết sẹo trên cánh tay phải của Hứa Châu Thiên.

Cô mới nhớ ra, cánh tay phải của cậu từng bị bỏng. Vết thương đóng vảy nhưng chưa lành hẳn, vẫn còn những dấu tích mờ mờ.

“Hứa Châu Thiên.” Cô khẽ gọi.

“Chuyện gì vậy?”

“Hay là thôi đi, tớ quên mất tay cậu từng bị thương.” Giản Sanh ôm chặt balo trong lòng.

“Chỉ bỏng phần thịt thôi, đâu có chạm đến xương, chẳng sao cả.” Hứa Châu Thiên nói.

Giản Sanh còn định nói gì đó, nhưng cậu đã nghiêng người, ánh mắt khóa chặt lấy cô, không chút nhượng bộ: “Tớ đã nói rồi.”

“Không được nuốt lời.”

...

Trường Tam Trung có một nửa là học sinh nội trú, nên cuối tuần cổng trường vẫn mở, học sinh ra vào tự do.

Giản Sanh và Hứa Châu Thiên đều là gương mặt quen với bác bảo vệ, lúc vào cổng ông cũng không hỏi gì.

So với ngày thường, cuối tuần trong khuôn viên trường vắng vẻ hơn nhiều, chỉ có vài học Sanh đi lại. Nhưng ở sân bóng rổ thì lại khá đông nam sinh đang chơi.

Hai sân gần nhất, Hứa Châu Thiên không đi vào. Cậu dẫn Giản Sanh đi vòng một đoạn, tìm đến một sân bóng cũ kỹ có phần hoang vắng, nhưng không có ai.

Hứa Châu Thiên đập bóng hai cái xuống đất, rồi ôm lại trong tay, tiến gần đến Giản Sanh: “Bắt đầu luôn hay nói chuyện chút đã?”

Xung quanh tĩnh lặng, ngọn cây khẽ lay trong làn gió nóng.

Giản Sanh siết chặt ngón tay đến trắng bệch: “Bắt đầu được rồi.”

“Được.” Hứa Châu Thiên gật đầu.

“Bịch” một tiếng, quả bóng rổ đập xuống mặt sân, bật ngược lại vào tay cậu.

Cậu xoay người, bước đến dưới giá bóng rổ.

Ánh nắng xuyên qua tầng mây, rọi xuống một vệt sáng trên đầu cậu. Tựa như ánh sáng cũng đang chiếu lên người Hứa Châu Thiên.

Giản Sanh đứng yên tại chỗ, nhìn cậu giơ tay ném bóng, quả bóng bay lên rồi rơi gọn vào rổ.

“Một.” Cậu lười biếng nói.

Cậu bước tới nhặt bóng lên, lại ném: “Hai.”

Lại nhặt bóng, giơ tay: “Ba.”

Rồi lại ném: Bốn.

Năm, sáu, bảy, tám...

Mười hai, mười ba...

...

Hai mươi quả.

Bên phải sân bóng rổ là một hàng cây bạch dương cao lớn, tán lá rậm rạp đổ bóng mát xuống mặt đất. Dưới bóng cây có một bệ đá, không cao cũng chẳng thấp.

Trên đó đặt một ly sữa đậu nành chưa uống hết.

Ánh nắng mỗi lúc một gay gắt, Giản Sanh đứng nép dưới bóng cây để tránh nắng.

Lưng cô thẳng tắp, tay siết chặt quai balo, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía đối diện.

Hứa Châu Thiên đã ném vào hơn hai mươi quả.

Vẻ mặt cậu nghiêm túc, nhưng vẫn mang chút bất cần. Động tác ném bóng gọn gàng, dứt khoát, vừa chuẩn xác vừa thành thạo.

Giản Sanh càng lúc càng thấy bất an.

Tâm trí cô rối bời.

“Ba mươi sáu rồi.” Ném xong quả thứ ba mươi sáu, Hứa Châu Thiên quay đầu lại, báo với cô.

Cánh mũi cậu lấm tấm mồ hôi, góc mặt sắc lạnh, ánh mắt lại hướng về phía rổ, giơ tay ném tiếp.

Bóng lại rơi gọn vào rổ.

Giản Sanh hé môi, định nói gì đó.

Hứa Châu Thiên chạy đi nhặt bóng, lau mồ hôi trên trán, rồi lại ném.

Quả bóng đỏ sẫm bay qua không trung, nhẹ chạm bảng rổ, “bịch” một tiếng, lại rơi vào rổ.

Dần dần, cậu ném đến quả thứ 50.

Giản Sanh vẫn chăm chú nhìn từng cú ném, nhưng chưa lần nào thấy bóng lệch khỏi rổ.

Thời gian trôi qua từng phút, số bóng vào rổ đã lên đến 59.

Kỹ thuật của Hứa Châu Thiên khiến người ta phải kinh ngạc. Quả thứ sáu mươi, lại vào.

Giản Sanh khẽ nín thở, nghi ngờ mình có đang hoa mắt không.

Cô muốn nói gì đó, nhưng lời đến miệng lại không thốt ra được.

Ngoài sự kinh ngạc, ánh mắt cô cứ dừng lại ở cánh tay phải của cậu. Có lúc cậu ném bằng một tay, nhưng phần lớn là dùng cả hai.

Đến quả thứ 71, cô nhận ra cánh tay cậu bắt đầu run nhẹ, tóc mái ướt sũng, có thể nhỏ nước.

Giản Sanh không chịu nổi nữa, chạy lên phía trước: “Hứa Châu Thiên, đừng ném nữa.”

Hai má cô vì gấp gáp mà ửng đỏ: “Tớ không nên đưa ra điều kiện đó, xin lỗi cậu.”

“Không, tớ thích điều kiện này.” Hứa Châu Thiên thở dốc, vừa lau mồ hôi vừa nhặt bóng, lại ném tiếp.

“Về chỗ đứng ngoan ngoãn đợi tớ đi.” Giọng cậu khàn khàn, nghiêm túc.

Đến gần mới thấy rõ, ngực cậu ướt đẫm, mồ hôi chảy từ cằm xuống như nước.

Cánh tay cậu rõ ràng đang run.

“Đừng ném nữa! Thật đấy, đủ rồi, tớ không cần cậu ném nữa.”

Ánh mắt Hứa Châu Thiên dừng lại trên gương mặt trắng trẻo của cô một giây, rồi cậu lại ném bóng.

Quả bóng tròn trĩnh lần thứ 76 rơi vào rổ.

“Đừng làm phiền tớ.” Hứa Châu Thiên lách qua cô đi nhặt bóng.

“Một trăm quả.”

“Tớ sẽ không thiếu.”

Luồng khí nóng nồng nặc mùi mồ hôi lướt qua trước mặt cô, rồi quay lại.

Cậu đứng dưới rổ, lại giơ tay ném lên.

Giản Sanh ngẩng đầu, nhìn thấy quả bóng ấy lại một lần nữa rơi chính xác vào trong rổ.

...

Bảy mươi bảy quả, bảy mươi tám quả...

Tám mươi quả...

Giản Sanh đứng ngây ra đó một lúc, không làm Hứa Châu Thiên bị ảnh hưởng gì nhiều.

Cậu vẫn ném bóng qua người cô, từng quả một, vẫn vào rổ như thường.

Giản Sanh không biết phải làm sao, khuyên không được, đành quay lại chỗ bóng cây ban nãy.

Ánh nắng vẫn gay gắt, bóng rổ vẫn liên tục được ném về phía khung.

Tiếng ve mùa hè trên cây vang lên inh ỏi khiến lòng người bồn chồn.

Số bóng vào rổ tăng lên, nhiệt độ cũng như đang bốc hơi từ mặt đất.

Vài phút nữa lại trôi qua.

“Ring.”

Giản Sanh nghe thấy tiếng chuông điện thoại kèm theo rung động, phát ra từ trong balo.

Cô tháo balo xuống, lấy điện thoại ra.

Tưởng ai gọi đến, hóa ra là tổng đài 10086.

Cô bấm tắt máy không nghe.

Vừa dứt cuộc gọi, cô thấy quả bóng Hứa Châu Thiên vừa ném lại rơi vào rổ.

Trong đầu cô con số cũng tăng lên.

100 Quả.

...

Cuối cùng, Hứa Châu Thiên cũng dừng lại.

Cậu quay mặt sang, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào Giản Sanh.

Hứa Châu Thiên mồ hôi đầm đìa bước tới gần, hơi thở gấp gáp, bóng dáng cao gầy phủ xuống trước mặt cô: “Cậu nói rồi, nếu tớ ném vào một trăm quả...”

“Thì làm bạn gái tớ.”

Sau một hồi im lặng, Giản Sanh hoảng hốt: “Hứa Châu Thiên, tớ...”

“Cậu làm sao?”

“Không phải, tớ tưởng cậu không ném được nhiều như vậy, nên mới...” Giản Sanh thừa nhận mình đã chùn bước, ánh mắt né tránh cậu.

Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy vừa hối hận vừa chột dạ.

Tim cũng đập thình thịch không ngừng.

Bất ngờ, Hứa Châu Thiên nhấc bổng cô lên, balo rơi xuống đất.

Cậu đặt cô ngồi lên bệ đá bên phải.

Hứa Châu Thiên vẫn thở dốc, ánh mắt nhìn cô như một con sói săn mồi.

Trên trán cậu nổi lên vài đường gân xanh, cơ tay rõ nét, mồ hôi đọng lại thành từng vệt.

Cậu cầm lấy ly sữa đậu nành Giản Sanh chưa uống hết, ngậm ống hút, uống cạn, rồi ném ly đi.

Hai tay chống xuống hai bên cô, vây chặt không cho cô trốn.

“Đổi ý cũng không có hiệu lực.”

“Hiện tại, cậu là của tớ.”




break
Trước Sau

Báo lỗi chương