Lúc này xe buýt đến, Giản Sanh lục trong balo lấy thẻ xe.
Hứa Châu Thiên không có thẻ, vừa định móc tiền lẻ trong túi thì thấy Giản Sanh quẹt thẻ hai lần. Cô quay đầu lại, gương mặt xinh đẹp khẽ nói: “Tớ trả cho cậu rồi.”
...
Sáng thứ Bảy, trên xe buýt không quá đông cũng chẳng quá vắng.
Ghế ngồi chỉ còn lại vài chỗ, Giản Sanh may mắn có được một chỗ, còn Hứa Châu Thiên đứng cạnh bên cô.
Xe chầm chậm lăn bánh, khoảng cách đến trường Tam Trung ngày một gần.
Giản Sanh đang mải suy nghĩ thì cảm thấy gió lùa vào quá mạnh, làm tóc cô bị thổi tung. Cô đưa tay định kéo cửa sổ lại. Nhưng cửa sổ bị kẹt, không dễ đóng lại.
Một cánh tay vươn tới, dùng lực kéo mạnh, giúp cô đóng lại được.
Giản Sanh ngẩng đầu, bất chợt nhìn thấy vết sẹo trên cánh tay phải của Hứa Châu Thiên.
Cô mới nhớ ra, cánh tay phải của cậu từng bị bỏng. Vết thương đóng vảy nhưng chưa lành hẳn, vẫn còn những dấu tích mờ mờ.
“Hứa Châu Thiên.” Cô khẽ gọi.
“Chuyện gì vậy?”
“Hay là thôi đi, tớ quên mất tay cậu từng bị thương.” Giản Sanh ôm chặt balo trong lòng.
“Chỉ bỏng phần thịt thôi, đâu có chạm đến xương, chẳng sao cả.” Hứa Châu Thiên nói.
Giản Sanh còn định nói gì đó, nhưng cậu đã nghiêng người, ánh mắt khóa chặt lấy cô, không chút nhượng bộ: “Tớ đã nói rồi.”
“Không được nuốt lời.”
...
Trường Tam Trung có một nửa là học sinh nội trú, nên cuối tuần cổng trường vẫn mở, học sinh ra vào tự do.
Giản Sanh và Hứa Châu Thiên đều là gương mặt quen với bác bảo vệ, lúc vào cổng ông cũng không hỏi gì.
So với ngày thường, cuối tuần trong khuôn viên trường vắng vẻ hơn nhiều, chỉ có vài học Sanh đi lại. Nhưng ở sân bóng rổ thì lại khá đông nam sinh đang chơi.
Hai sân gần nhất, Hứa Châu Thiên không đi vào. Cậu dẫn Giản Sanh đi vòng một đoạn, tìm đến một sân bóng cũ kỹ có phần hoang vắng, nhưng không có ai.
Hứa Châu Thiên đập bóng hai cái xuống đất, rồi ôm lại trong tay, tiến gần đến Giản Sanh: “Bắt đầu luôn hay nói chuyện chút đã?”
Giản Sanh siết chặt ngón tay đến trắng bệch: “Bắt đầu được rồi.”
“Được.” Hứa Châu Thiên gật đầu.
“Bịch” một tiếng, quả bóng rổ đập xuống mặt sân, bật ngược lại vào tay cậu.
Cậu xoay người, bước đến dưới giá bóng rổ.
Ánh nắng xuyên qua tầng mây, rọi xuống một vệt sáng trên đầu cậu. Tựa như ánh sáng cũng đang chiếu lên người Hứa Châu Thiên.
Giản Sanh đứng yên tại chỗ, nhìn cậu giơ tay ném bóng, quả bóng bay lên rồi rơi gọn vào rổ.
“Một.” Cậu lười biếng nói.
Cậu bước tới nhặt bóng lên, lại ném: “Hai.”
Lại nhặt bóng, giơ tay: “Ba.”
Rồi lại ném: Bốn.
Năm, sáu, bảy, tám...
Mười hai, mười ba...
...
Hai mươi quả.
Bên phải sân bóng rổ là một hàng cây bạch dương cao lớn, tán lá rậm rạp đổ bóng mát xuống mặt đất. Dưới bóng cây có một bệ đá, không cao cũng chẳng thấp.
Trên đó đặt một ly sữa đậu nành chưa uống hết.
Ánh nắng mỗi lúc một gay gắt, Giản Sanh đứng nép dưới bóng cây để tránh nắng.
Lưng cô thẳng tắp, tay siết chặt quai balo, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía đối diện.
Hứa Châu Thiên đã ném vào hơn hai mươi quả.
Vẻ mặt cậu nghiêm túc, nhưng vẫn mang chút bất cần. Động tác ném bóng gọn gàng, dứt khoát, vừa chuẩn xác vừa thành thạo.
Giản Sanh càng lúc càng thấy bất an.
Tâm trí cô rối bời.
“Ba mươi sáu rồi.” Ném xong quả thứ ba mươi sáu, Hứa Châu Thiên quay đầu lại, báo với cô.
Cánh mũi cậu lấm tấm mồ hôi, góc mặt sắc lạnh, ánh mắt lại hướng về phía rổ, giơ tay ném tiếp.
Bóng lại rơi gọn vào rổ.
Giản Sanh hé môi, định nói gì đó.
Hứa Châu Thiên chạy đi nhặt bóng, lau mồ hôi trên trán, rồi lại ném.
Quả bóng đỏ sẫm bay qua không trung, nhẹ chạm bảng rổ, “bịch” một tiếng, lại rơi vào rổ.
Dần dần, cậu ném đến quả thứ 50.
Giản Sanh vẫn chăm chú nhìn từng cú ném, nhưng chưa lần nào thấy bóng lệch khỏi rổ.
Thời gian trôi qua từng phút, số bóng vào rổ đã lên đến 59.
Kỹ thuật của Hứa Châu Thiên khiến người ta phải kinh ngạc. Quả thứ sáu mươi, lại vào.
Giản Sanh khẽ nín thở, nghi ngờ mình có đang hoa mắt không.
Cô muốn nói gì đó, nhưng lời đến miệng lại không thốt ra được.
Ngoài sự kinh ngạc, ánh mắt cô cứ dừng lại ở cánh tay phải của cậu. Có lúc cậu ném bằng một tay, nhưng phần lớn là dùng cả hai.
Đến quả thứ 71, cô nhận ra cánh tay cậu bắt đầu run nhẹ, tóc mái ướt sũng, có thể nhỏ nước.
Giản Sanh không chịu nổi nữa, chạy lên phía trước: “Hứa Châu Thiên, đừng ném nữa.”
Hai má cô vì gấp gáp mà ửng đỏ: “Tớ không nên đưa ra điều kiện đó, xin lỗi cậu.”
“Không, tớ thích điều kiện này.” Hứa Châu Thiên thở dốc, vừa lau mồ hôi vừa nhặt bóng, lại ném tiếp.