Sóng Nhiệt

Chương 116

Trước Sau

break

  Đêm ấy, giấc mơ của Giản Sanh rối bời như một cuộn chỉ bị đánh rối. Cô mơ thấy thời thơ ấu của mình.

Hai bóng người dần dần khuất xa.

Một người bị mắc kẹt trong màn sương đen đặc, vùng vẫy mãi mà không thoát ra được.

Toát mồ hôi đầy người.

Trong cơn mơ hỗn loạn, cô bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại chói tai.

Giản Sanh tỉnh dậy.

Bên ngoài trời đã sáng, ánh nắng xuyên qua lớp rèm cửa màu nhạt, nhẹ nhàng rọi vào phòng.

Cô trở mình, đưa tay với lấy chiếc điện thoại đang reo không ngừng trên tủ đầu giường.

Không nhìn xem ai gọi, cô nhấn nút nghe máy, giọng còn ngái ngủ: “Alo.”

Đầu dây bên kia truyền đến một giọng trầm quen thuộc: “Còn chưa tỉnh ngủ hả?”

Là Hứa Châu Thiên...

Giản Sanh rời điện thoại khỏi tai, liếc nhìn màn hình hiển thị người gọi.

Cùng lúc đó, cô cũng thấy thời gian hiện trên màn hình.

Mới bảy giờ rưỡi sáng.

Cô áp điện thoại trở lại tai, hỏi: “Sao gọi sớm vậy?”

“Có chuyện gì à?”

“Dĩ nhiên là có chuyện rồi.” Hứa Châu Thiên nói: “Cậu thử nghĩ xem là chuyện gì.”

Giản Sanh vẫn còn lơ mơ: “Hả?”

Giọng cậu kéo dài, khàn khàn: “Dậy đi, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.”

Giản Sanh im lặng, chưa hiểu ý cậu.

“Nhà cậu ở tòa 27 khu Cẩm Uyển đúng không?” Hứa Châu Thiên hỏi.

“...”

Giản Sanh ngớ người, một suy đoán bất chợt hiện lên trong đầu, nhưng cô không dám tin.

Cô cầm điện thoại bước xuống giường, xỏ dép đi đến bên cửa sổ, kéo rèm ra.

Ánh mắt cô khựng lại.

Nhà cậu cô ở tầng mười ba, từ trên cao nhìn xuống, một bóng người đang đứng dưới lầu.

Cậu cao ráo, mặc áo bóng rổ màu đen và quần thể thao, tay ôm một quả bóng rổ, tay kia cầm điện thoại.

Có lẽ thấy rèm cửa sổ được kéo ra, cậu ngẩng đầu nhìn lên, vẫy tay với cô.

Giản Sanh ngẩn người hồi lâu, mới thốt lên: “Cậu...”

“Tớ làm sao?” Hứa Châu Thiên hỏi.

“Sao cậu lại đến dưới nhà tớ?”

“Cậu đoán xem tớ đến làm gì?” Hứa Châu Thiên vẫn ngẩng đầu nhìn cô: “Xuống đây đi.”

“Hôm nay là thứ Bảy mà.”

“Tớ sẽ ném một trăm quả bóng cho cậu xem.”

Đầu óc Giản Sanh rối như tơ vò.

Nghe giọng cậu đầy tự tin, cô bỗng nhiên muốn trốn tránh.

Rời khỏi cửa sổ, cô leo lại lên giường, như muốn trốn khỏi điều gì đó, lẩm bẩm: “Hay thôi đi, tớ...”

“Cậu chưa từng nghe câu này à?” Giọng Hứa Châu Thiên nghiêm túc: “Lời đã nói ra, tứ mã nam truy.”

“Cậu học văn giỏi như vậy, cũng không thể nuốt lời chứ.”

“Mau xuống dưới đi.”

“Nếu không, tớ sẽ đứng dưới nhà cậu đến tối.”

Giản Sanh ôm lấy đầu gối, vò vò góc chăn.

Không còn cách nào, cô cũng không muốn dễ dàng thất hứa.

“Được rồi, xuống ngay.” Giản Sanh nói.

Cúp máy, cô lại bước xuống giường đi đến tủ quần áo, thay bộ váy ngủ ra.

Sau khi rửa mặt xong, cô chuẩn bị ra khỏi phòng.

Nghĩ ngợi một chút, cô quay lại bàn học, tiện tay lấy hai cuốn sách bài tập bỏ vào balo, đeo lên vai.

“Dậy rồi hả Sanh Sanh, ơ, sao lại đeo balo vậy?” Vừa ra khỏi phòng, cô gặp mợ Phó Yên Hồng vừa đi chợ về, tay xách túi trứng gà và cà chua.

Giản Sanh cố gắng giữ vẻ mặt tự nhiên, trả lời: “Mợ ơi, con hẹn với Vệ Thư Dao hôm nay đi nhà sách làm bài tập.”

Trước đây cô cũng từng hẹn với Vệ Thư Dao, nên mợ không nghi ngờ gì: “Ừ, vậy ăn sáng rồi hãy đi nhé?”

“Không cần đâu ạ.” Giản Sanh cúi đầu thay giày, không dám nhìn Phó Yên Hồng: “Con mua gì đó ăn trên đường, sợ đi trễ không có chỗ ngồi.”

“Vậy thì đi nhanh đi.” Phó Yên Hồng nói.

Giản Sanh khẽ trả lời một tiếng rồi đi ra ngoài.

Lúc ra khỏi cửa, cô bỗng thấy trong lòng dâng lên một cảm giác tội lỗi mơ hồ vì vừa nói dối.

Sợ Phó Yên Hồng nhìn thấy từ trên lầu, Giản Sanh đứng trong thang máy liền nhắn tin cho Hứa Châu Thiên.

[Cậu có thể chờ tớ ở cổng tòa nhà được không?]

[Cổng số hai nhé.]

Hứa Châu Thiên nhanh chóng trả lời: [Được.]

Giản Sanh bước ra khỏi tòa nhà, quả nhiên không thấy bóng dáng cậu dưới lầu. Cô đeo balo đi về phía cổng số hai của khu Cẩm Uyển.

Còn cách cổng một đoạn, một bóng người bất ngờ lao ra.

Quả bóng rổ trong tay cậu bị đập mạnh xuống đất, vang lên một tiếng “bịch” rõ ràng. Giản Sanh giật mình quay đầu lại.

“Chào buổi sáng.” Hứa Châu Thiên nhìn cô, giọng nói trầm thấp.

Ánh mắt cậu đen láy, nhìn cô chằm chằm.

Giản Sanh khẽ run hàng mi, nói: “Không phải tớ bảo cậu chờ ở cổng sao?”

“Sợ ra rồi không vào lại được.” Hứa Châu Thiên nhếch môi: “Chút xíu khoảng cách mà cậu cũng tính toán với tớ à?”

Ra vào tòa nhà cần quẹt thẻ, mà bảo vệ ở đây lại khó tính, ra rồi đúng là không dễ vào lại. Giản Sanh hỏi: “Cậu ăn sáng chưa?”

“Chưa.” Hứa Châu Thiên nói.

Giản Sanh nói: “Vậy đi ăn sáng trước đi.”

Hứa Châu Thiên nhìn cô, gật đầu: “Ừ.”

“Cậu ăn gì, tớ ăn nấy.”

...

Hai người đi dọc theo con phố bên ngoài khu Cẩm Uyển một đoạn, rồi dừng lại trước một tiệm nhỏ bán bánh kếp cuộn áp chảo.

“Ăn gì ạ?” Người bán hàng hỏi.

Giản Sanh nói: “Cho em một cái bánh kếp nguyên vị.”

“Không thêm gì à?” Người bán hỏi lại.

“Vâng.”

“Ok, còn anh đẹp trai này thì sao?” Người bán hàng quay sang hỏi Hứa Châu Thiên.

Hứa Châu Thiên nói: “Em cũng lấy một cái bánh kếp, thêm thịt thăn và xúc xích.” Rồi liếc qua thực đơn: “Thêm cả ruốc thịt và khoai tây sợi.”

Giản Sanh cảm thấy cậu ăn khỏe thật, gọi nhiều nguyên liệu như vậy.

Tiệm này ngoài bánh kếp còn bán thêm vài món ăn sáng khác.

Hứa Châu Thiên quay sang hỏi cô: “Cậu uống sữa đậu nành không?”

Giản Sanh nói: “Không muốn uống lắm.”

“Vậy cậu muốn uống gì?”

“Mình ăn bánh kếp là được rồi.” Giản Sanh nói.

Hứa Châu Thiên quay sang người bán: “Cho thêm hai ly sữa đậu nành, một cái bánh quẩy.”

“Được được.” Người bán vui vẻ trả lời.

Giản Sanh ngạc nhiên: “Mình vừa nói là không uống mà...”

“Cậu không uống thì tớ uống.” Hứa Châu Thiên bình thản nói.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương