Sóng Nhiệt

Chương 105

Trước Sau

break

  “Chị Lôi.” Cậu chào, rõ ràng là quen biết với Lam Lôi Lôi.

“Cô ấy là...” Lam Lôi Lôi nhìn sang cô gái mặt bầu bĩnh kia.

“Bạn cùng lớp.” Lăng Dữ Hằng nói.

“Chào chị ạ.” Cô gái cười, lộ ra hai lúm đồng tiền.

“Ôi chào em, em dễ thương quá đi.” Lam Lôi Lôi cười tươi.

“Hì hì, cảm ơn chị.”

Ánh mắt Lăng Dữ Hằng chuyển sang Giản Sanh, cậu bước đến trước mặt cô: “Giản Sanh.”

“Hả?”

Giản Sanh không ngờ cậu ấy vẫn nhớ mình.

“Hứa Châu Thiên rốt cuộc sao rồi? Tôi nghe nói cậu ấy cả tuần nay không đến lớp.” Lăng Dữ Hằng hỏi.

“Cậu ấy...” Giản Sanh định trả lời, chợt nghĩ sao Lăng Dữ Hằng không hỏi Lam Lôi Lôi mà lại hỏi mình. Nhưng cô vẫn nói: “Cậu ấy bị bệnh.”

Chỉ nói đến đó, không nhắc chuyện Hứa Châu Thiên đi tìm bà ngoại.

“Không phải vì tâm trạng tệ nên nghỉ học à?” Lăng Dữ Hằng nhếch môi.

“Ừm, chắc là không.”

Cô biết có tin đồn nói Hứa Châu Thiên bị cô vượt điểm trong kỳ thi, tâm lý không thoải mái nên cố tình nghỉ học.

“Sắp vào tiết học rồi.” Cô gái mặt bầu bĩnh nhìn đồng hồ.

Mọi người cũng không nói thêm gì nữa.

Giản Sanh và Lam Lôi Lôi thanh toán xong rồi quay về khu lớp 11.

“Giản Sanh, cậu còn nói không biết Hứa Châu Thiên nghỉ học vì lý do gì.” Lam Lôi Lôi vừa ăn khoai tây vừa nói.

Giản Sanh nói: “Tớ cũng mới biết tối qua thôi.”

“Thế là sớm hơn tụi tớ rồi. Mấy hôm nay tớ nhắn cho Hứa Châu Thiên, cậu ấy chẳng thèm trả lời. Cả Triệu Thần Vũ với Trương Kiếm cũng thế, tag cậu ấy trong nhóm, nhắn riêng đều bị bơ.”

“Nhưng Hứa Châu Thiên vốn thế mà, tâm trạng không tốt là chẳng thèm để ý ai hết, ngoại trừ cậu đó Giản Sanh. Cậu giờ là ngoại lệ của cậu ấy rồi!”

Được hai người nhắc đến, Hứa Châu Thiên đang ở trong phòng thì hắt hơi một cái.

Sau khi Giản Sanh rời đi, cậu kéo rèm cửa lại.

Căn phòng tối mờ, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Ngủ một giấc tỉnh dậy, Hứa Châu Thiên lười biếng cầm điện thoại lên, lướt qua mấy tin nhắn chưa đọc. Có cái cậu bỏ qua luôn, có cái xem rồi cũng không trả lời.

Thấy một tin nhắn có chữ “Giản mỹ nữ”, là do Lam Lôi Lôi gửi, cậu bấm vào.

Cô ấy gửi một đoạn video, chắc quay lén lúc đang học. Trong video là cô gái xinh đẹp buộc tóc đuôi ngựa, đang buồn ngủ, chống cằm gật gù.

Ánh sáng từ cửa sổ chiếu lên người cô, làn da trắng như tuyết, hàng mi dài và cong, dáng vẻ ngủ gật vừa dịu dàng vừa ngây ngô.

Vẻ mặt lạnh nhạt của Hứa Châu Thiên dịu lại, má trắng bệch cũng có chút sắc hồng, cổ họng bật ra một tiếng cười khẽ.

Cậu cụp mắt, mở lại video xem thêm lần nữa.

Một con mèo trắng nhảy lên giường, bò dọc theo chăn rồi chui vào lòng cậu.

Hứa Châu Thiên vuốt đầu nó, giọng lười biếng: “Giá mà cô ấy cũng dính lấy tao như mày thì tốt biết mấy.”

...

Thoáng cái đã đến thứ Hai.

Sáng sớm, tiếng chim hót vang khắp sân trường. Giản Sanh còn chưa bước vào lớp thì đã nghe thấy một tiếng hét đầy hoảng sợ.

Nghe như là của Tằng Tiểu Nguyệt.

Sau đó là mấy tiếng cười của đám con trai.

“Các cậu phiền quá rồi đấy.” Rồi lại nghe thấy Tằng Tiểu Nguyệt tức giận quát lên.

Khi Giản Sanh bước vào, ngoài Tằng Tiểu Nguyệt mặt còn đỏ vì giận, mấy cậu con trai đều im bặt, không cười nữa.

Giản Sanh nhìn Tằng Tiểu Nguyệt định qua hỏi xem có chuyện gì thì Trương Kiếm và Nguyên Bào đã tiến lại gần. Nguyên Bào giấu tay ra sau lưng như đang giấu thứ gì đó.

“Giản nữ thần, cho cậu xem cái này.” Trương Kiếm nói.

Giản Sanh hơi nghi ngờ.

Thấy vẻ mặt hai người có gì đó gian gian, cô định né đi thì bị Nguyên Bào chặn lại. Cậu ta đưa tay ra, dí sát một con rắn màu xanh lá vào mặt cô.

Giản Sanh ngẩn người, nhìn chằm chằm vào con rắn.

Không kiềm chế được, cô đưa tay ra sờ thử. Nhìn kỹ thì biết ngay đây là rắn giả, nhưng trông vẫn rất giống thật, khiến cô thấy tò mò.

Đến lượt Nguyên Bào và Trương Kiếm ngơ ngác.

Cả mấy cậu con trai khác cũng vậy. Ai nấy đều tưởng Giản Sanh sẽ hét lên một tiếng, mặt tái mét vì sợ hãi. Ai ngờ cô không những không sợ, phản ứng còn cực kỳ bình tĩnh, thậm chí còn có vẻ thích thú đưa tay ra sờ con rắn giả.

“Đỉnh thật đấy Giản nữ thần, cậu không sợ rắn à.” Nguyên Bào cười nói.

Giản Sanh chỉ “Ừm” một tiếng, không sờ con rắn nữa, đeo ba lô đi về chỗ ngồi.

Tằng Tiểu Nguyệt quay lại: “Cậu nhìn một cái là biết rắn giả hả? Mắt tinh thật đó.”

Trước phản ứng với con rắn giả, Tằng Tiểu Nguyệt lại một lần nữa cảm nhận rõ sự chênh lệch trí tuệ giữa mình và học bá.

“Không phải, là vì tớ thích rắn.”

Tằng Tiểu Nguyệt cứng họng, không biết nói gì.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương