Ăn trưa xong, hai người quay lại căn phòng lúc trước.
Giản Sanh bắt đầu giảng bài cho Hứa Châu Thiên.
Giảng bài xong, cô lấy ra một cuốn sổ trắng: “Trong này là mấy cách và mẹo tớ tổng hợp để viết văn, cậu có thể xem thử.”
Hứa Châu Thiên thấy ngứa ngáy trong miệng, lười biếng nhận lấy: “Ừ, được rồi.”
Cậu lật vài trang, bên trong chi chít chữ viết. Cậu vốn cực kỳ ghét mấy thứ liên quan đến viết văn, cảm thấy cái gọi là “sáng tác” này thực ra rất gò bó. Nhưng chữ trong cuốn sổ này thì nét nào cũng đẹp, ngay ngắn, nhìn rất dễ chịu. “Nhiều thế cơ á?”
Giản Sanh nói: “Có mấy cái là tớ chép lại mấy câu hay.”
Hứa Châu Thiên gật đầu: “Cảm ơn.”
“Không cần cảm ơn.”
Giản Sanh nhìn đồng hồ: “Tớ phải đi rồi, chiều còn có tiết.”
Hứa Châu Thiên bất ngờ ho dữ dội, mặt đỏ bừng, Giản Sanh không khỏi quay sang nhìn.
“Được rồi.” Ho xong, giọng cậu vẫn lười biếng.
“Nhưng để tớ bảo tài xế đưa cậu về.”
Lúc đến, Hứa Châu Thiên cũng định cho xe đến đón, nhưng Giản Sanh đã từ chối.
Lần này cô không từ chối nữa, gật đầu.
Sau đó thu dọn sách vở, liếc nhìn con mèo trắng đang nằm trên thảm rồi bước ra ngoài.
Chưa kịp đeo ba lô lên lưng, cổ tay bất ngờ bị kéo lại, Giản Sanh ngã vào lòng Hứa Châu Thiên.
“Hứa Châu Thiên.” Cô giật mình.
“Ở lại với tớ thêm năm phút được không, cô giáo Giản?” Ánh mắt Hứa Châu Thiên mang theo chút cảm xúc khó gọi tên, tham lam nhìn cô.
“Năm phút nữa thôi.”
“Rồi tớ để cậu đi.”
...
Tiết thứ hai buổi chiều là môn Vật lý.
Đây là môn tệ nhất của Lam Lôi Lôi, cô ấy luôn ghét học Vật lý. Lúc cô giáo Trương Tú Anh đang giảng về định luật và bảo toàn năng lượng, Lam Lôi Lôi ngáp một cái, chỉ muốn gục xuống ngủ một giấc. Cô đổi tay chống cằm rồi ngay giây tiếp theo, bắt gặp một cảnh khiến cô tỉnh táo hẳn.
Thiên tài học tập bàn bên – Giản Sanh, người vừa liên tiếp giành hạng nhất hai kỳ, lúc này cũng đang buồn ngủ.
Tay cô vẫn cầm bút, trước mặt là quyển vở ghi chép, nhưng đôi mắt thì dần khép lại, đầu gật xuống.
Gật xong lại tỉnh, cô khẽ lắc đầu như đang cố giữ tỉnh táo, mở mắt ra rồi vội vàng nhìn lên bục giảng.
Nhưng chưa được bao lâu lại thấy cô mắt díp lại, đầu lại gật xuống...
Cuối cùng giống hệt Lam Lôi Lôi, chống cằm, lông mi rũ xuống, nhắm mắt ngủ gật.
Đây là lần đầu tiên Lam Lôi Lôi thấy Giản Sanh buồn ngủ trong giờ học. Bình thường mỗi lần cô liếc sang, đối phương đều rất chăm chú nghe giảng, ghi chép cẩn thận, ánh mắt nhìn bảng đầy tập trung.
Người khác thấy học hành nhàm chán, còn Giản Sanh thì luôn tràn đầy nhiệt huyết.
Lam Lôi Lôi không nhịn được lén lấy điện thoại ra, quay một đoạn video nhỏ hướng về bàn bên.
Sau đó gửi cho Giản Sanh.
Đồng thời, cô cũng lục danh sách QQ, tìm thấy ảnh đại diện của Hứa Châu Thiên, gửi cho cậu.
[Đừng chơi trò mất tích nữa, nhìn Giản mỹ nữ kìa.]
Hình như có tiếng điện thoại rung lên từ dưới ngăn bàn, nhưng Giản Sanh buồn ngủ quá nên chẳng buồn để ý.
Cô chống cằm cố gắng gượng đến hết tiết học.
Chuông reo lên, đầu óc như vừa được gỡ bỏ lớp chì nặng trĩu, cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
Cô giáo Trương Tú Anh liếc nhìn cô một cái rồi mới ôm giáo án rời đi.
“Giản Sanh, sao cậu buồn ngủ dữ vậy? Cậu không biết là cô chủ nhiệm nhìn cậu mấy lần rồi à? Cô thương cậu nên không nói gì đấy, chứ người khác là bị gọi tên từ lâu rồi.” Lam Lôi Lôi bước đến bàn cô, vừa cười vừa nói.
Giản Sanh nói: “Trưa nay tớ không ngủ trưa.”
Bình thường cô có thói quen ngủ trưa, hôm nay không ngủ trưa là biết ngay.
Tiết đầu đã thấy hơi mệt, không ngờ đến tiết thứ hai thì cơn buồn ngủ ập đến dữ dội.
“Muốn ra căng tin mua chút đồ uống lạnh không?” Lam Lôi Lôi hỏi.
Giản Sanh cũng thấy hơi khát, khẽ nói: “Ừ, được.”
Thế là hai người cùng nhau ra căng tin.
“Cậu buồn ngủ quá trời, tớ còn tưởng trưa nay cậu đi làm gì hao sức lắm cơ, ai ngờ chỉ là không ngủ trưa thôi.” Lam Lôi Lôi vừa đi vừa đùa.
Giản Sanh bỗng dưng nhớ lại chuyện bị Hứa Châu Thiên kéo ngã vào lòng cậu.
“Hứa Châu Thiên.” Lúc đó cô thật sự bất ngờ.
“Thương tớ một chút đi, đừng chấp nhặt với một người bệnh mà.” Ánh mắt cậu sâu thẳm nhìn cô, lời nói lại khiến người ta không thể giận nổi.
Giản Sanh hoàn hồn lại: “Không có gì đâu.”
“Chỉ là trưa nay không ngủ thôi.”
“Ha ha ha, tớ biết mà. Nhưng sao nhìn cậu cứ như đang căng thẳng ấy?” Lam Lôi Lôi ghé sát vào gương mặt xinh đẹp của Giản Sanh.
Giản Sanh quay đầu lấy một chai sữa chua từ kệ.
Lam Lôi Lôi vốn hay ra căng tin mua đồ vặt giữa giờ, lần này cô chọn một gói khoai tây chiên và một chai nước ngọt.
Hai người đang chuẩn bị ra quầy tính tiền thì thấy một nam sinh cao ráo bên kệ hàng, đang bế một cô gái dễ thương lên để cô với tới cái thùng giấy bỏ trên nóc kệ.
Cậu con trai ấy có lông mày rậm, mắt đào hoa, da trắng đến mức nổi bật, trông như một yêu tinh.
Giản Sanh cảm thấy, hình như đã gặp cậu ta ở đâu rồi. Là người hôm trước nhờ cô đưa USB cho Hứa Châu Thiên.
“Lăng Dữ Hằng.” Lam Lôi Lôi gọi tên, ôm khoai tây và nước ngọt bước tới.
Cô gái dễ thương đã lấy được thùng, được cậu thả xuống đất.
Lăng Dữ Hằng...
Cái tên này, Giản Sanh từng nghe qua.
Thì ra cậu ấy chính là Lăng Dữ Hằng.
Vệ Thư Dao từng gửi cho cô một bài đăng, nói rằng “người ngầu nhất Tam Trung là Hứa Châu Thiên, còn người đẹp trai nhất là Lăng Dữ Hằng”.
Một nam sinh có ngoại hình còn xinh hơn cả con gái. Nhỏ hơn họ một khóa, hiện đang học lớp 10.