“Nhà thì rộng nhưng tớ không thích ồn ào. Người giúp việc chỉ đến dọn mỗi tuần một lần.” Vừa bước vào, Hứa Châu Thiên vừa nói, rồi đặt con mèo xuống đất.
Giản Sanh quay đầu lại.
Hứa Châu Thiên tiến đến gần: “Nên chắc tụi mình phải tự nấu trưa.”
Giản Sanh định nói, không phải cậu mời tớ ăn sao? Sao lại thành tự nấu rồi.
Nhưng nghĩ thôi kệ, cô bước đến mở tủ lạnh xem thử. Bên trong có khá nhiều nguyên liệu. Cô lại liếc nhìn Hứa Châu Thiên, thấy quầng mắt cậu hơi thâm, trông như thiếu ngủ, trên đường vào bếp cũng nghe cậu ho mấy lần. Giản Sanh nói: “Để tớ nấu cho.”
“Cậu biết nấu món gì?” Hứa Châu Thiên hỏi.
“Tớ...” Giản Sanh vốn rất ít khi tự nấu ăn, hình như không biết làm món nào ra hồn.
“Có thể lên mạng tra, cậu muốn ăn gì?”
“Cái gì đơn giản thôi.” Giản Sanh nói.
“Cậu muốn ăn gì?” Hứa Châu Thiên lại hỏi.
“Tớ sao cũng được.” Giản Sanh nói.
Hứa Châu Thiên lười biếng đi tới tủ lạnh, lấy ra hai miếng thịt sống, hai quả trứng và một quả cà chua to.
“Để tớ nấu cho, cho cậu nếm thử tay nghề của tớ.” Giọng cậu vẫn khàn khàn.
Trông Hứa Châu Thiên còn vụng về hơn cả cô, nhưng đây là nhà cậu, Giản Sanh cũng không cố giành phần: “Vậy để tớ cắt cà chua.”
Hứa Châu Thiên lấy cái chảo xuống, liếc cô một cái: “Được đó.”
Hai người bắt đầu bận rộn trong bếp, Giản Sanh đặt mấy quả cà chua dưới vòi nước để rửa.
Hứa Châu Thiên đứng bên cạnh chỉnh lửa bếp, con mèo trắng cũng loanh quanh trong bếp, đi một vòng rồi quay về nằm cạnh chân cậu.
Giản Sanh vừa rửa xong cà chua, Hứa Châu Thiên đưa cho cậu một chiếc tạp dề, kiểu dáng và màu sắc giống hệt cái cậu đang mặc.
Giản Sanh khẽ nhấc hàng mi: “Tớ chắc không cần đâu.”
“Sao lại không? Lát nữa dầu mỡ bắn lên áo thì sao, cậu định mặc đồ dính bẩn đi học à?” Hứa Châu Thiên nhướng mày nói.
Giản Sanh đứng yên để mặc cho Hứa Châu Thiên đeo tạp dề cho mình.
Dây buộc cũng là cậu ấy thắt hộ. Giản Sanh vốn định tự làm nhưng cậu đã làm rồi, cô chỉ đành đứng đó, hai má hơi nóng lên.
Hứa Châu Thiên bất ngờ ho dữ dội, ho xong mới nói: “Hơi rộng nhưng tạm được.”
Giản Sanh quay sang: “Cậu không sao chứ?”
“Tớ thì có thể sao được.” Giọng cậu khàn khàn, trông có vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn giữ dáng vẻ lười biếng như mọi khi, cầm chai dầu lên rồi đổ vào chảo.
Giản Sanh nhìn cách cậu đổ dầu, bất giác nhớ đến mợ ở nhà, động tác rất thành thạo khiến cô hơi ngạc nhiên.
Hứa Châu Thiên thật sự không giống kiểu người quen việc bếp núc.
Ánh mắt Giản Sanh dừng lại ở dãy dao trước mặt, đang phân vân chưa biết chọn cái nào thì Hứa Châu Thiên đã đưa cho cô một cái, tay cầm hướng về phía cô: “Cái này được đấy.”
Giản Sanh nhận lấy.
Cô từng giúp Phó Yên Hồng cắt rau ở nhà, nên xuống dao rất nhanh.
“Cô giúp việc dẫn tớ vào nhà nói cậu bị sốt cao hai hôm nay, vậy mấy ngày trước thì sao? Không phải vì bệnh nên mới nghỉ học à?” Giản Sanh hỏi.
Tối qua Hứa Châu Thiên cũng nói, cậu ra ngoài vội quá nên quên mang điện thoại...
Dầu đã nóng, Hứa Châu Thiên cho miếng bò vào chảo: “À, đi tìm bà ngoại tớ.”
“Bà ngoại cậu?”
“Ừm.” Hứa Châu Thiên nói rất thản nhiên: “Bà tớ lớn tuổi rồi, đôi khi đầu óc không tỉnh táo, hay đi lung tung.”
Giản Sanh quay đầu lại.
“Tìm mấy ngày liền luôn hả?”
“Ừ, bà chạy sang tận tỉnh khác.” Hứa Châu Thiên nói.
Giản Sanh cảm thấy chuyện này rất nghiêm trọng, nhưng Hứa Châu Thiên lại nói nhẹ như không.
Cô muốn hỏi thêm nhưng lại thấy không tiện, chỉ lặng lẽ tiếp tục cắt cà chua, nước cà chua hồng hồng bắn lên tay.
Miếng bò trong chảo bắt đầu xèo xèo, mùi thơm lan ra, nghe thấy Hứa Châu Thiên nói: “Cắt hơi dày rồi đó, Tiểu Giản.”
Cơm trưa xong, Hứa Châu Thiên và Giản Sanh cùng ngồi ăn ở phòng ăn.
Miếng bò trong đĩa của Giản Sanh là do Hứa Châu Thiên cắt giúp. Cô xiên một miếng đưa vào miệng.