Sóng Nhiệt

Chương 102: Cậu đến rồi

Trước Sau

break

  “Cậu đến rồi.” Hứa Châu Thiên khẽ nhếch môi.

Giản Sanh khẽ nói: “Tớ...”

Còn chưa nói hết câu đã bị Hứa Châu Thiên kéo vào trong, cửa “rầm” một tiếng đóng lại, tim cô giật thót lên.

Lưng cô áp vào cánh cửa, Hứa Châu Thiên chống hai tay lên như đang vây cô trong lãnh địa của mình. Khoảnh khắc ấy, Giản Sanh thoáng hối hận.

Cô quên mất Hứa Châu Thiên có mặt ngang ngược, là kiểu người muốn gì làm nấy. Mà giữa trưa thế này, cô không về nhà lại một mình đến chỗ cậu.

Nhưng khi cậu lên tiếng, cảm giác lo lắng ấy lại tan đi.

“Cậu đến, tớ vui lắm.” Cậu ghé sát tai cô, giọng khàn đặc, như cổ họng đang bị kéo căng.

Giản Sanh hơi nghiêng mặt tránh đi: “Sao cậu bệnh nặng vậy?”

“Nhớ cậu quá đó.” Cậu lười biếng nói.

“Thôi, đứng gần quá, lát nữa lại lây cho cậu.” Hứa Châu Thiên cố kiềm chế buông tay khỏi cửa, không còn cái kiểu như muốn nuốt chửng cô nữa.

Đó là khoảnh khắc đầu tiên khi thấy Giản Sanh, cậu không kìm được mà muốn lại gần.

Tuổi gần trưởng thành, máu nóng chưa nguôi, Hứa Châu Thiên cảm thấy mình chắc sắp bị Giản Sanh huấn luyện thành ninja.

Với ai cậu cũng dám làm liều, riêng với cô thì không.

Khoảng cách trở lại bình thường, Giản Sanh buông tay khỏi quai ba lô đang siết chặt.

Cô nhận ra trong phòng khá tối, rèm cửa bị kéo kín, không có chút ánh sáng nào lọt vào.

Đang định nói gì đó thì “soạt” một tiếng, ánh nắng bất ngờ tràn vào, chiếu sáng cả căn phòng.

Hứa Châu Thiên đi tới kéo rèm ra.

“Cậu cứ tự nhiên, đồ gì của tớ cũng cho cậu đụng vào.” Cậu lại nhìn cô.

Giản Sanh nhìn quanh một chút rồi đi đến ngồi xuống ghế sofa, tháo ba lô ra.

Nhìn cô trông ngoan quá, làm cổ họng Hứa Châu Thiên khẽ chuyển động. Căn phòng vốn lạnh lẽo, giờ có thêm một người nữa, mà người đó lại là người cậu đặc biệt thích, cảm giác như có than hồng sưởi ấm trong lòng. Cậu bước tới ngồi xuống cạnh Giản Sanh trên ghế sofa.

Giản Sanh mở khóa ba lô, lấy ra một cuốn vở trắng và hai tờ đề thi.

“Tuần này thầy cô đều đang chữa bài kiểm tra. Toán và tổng hợp của cậu đều điểm tuyệt đối, không nghe cũng không sao. Nhưng tiếng anh với Văn thì tớ có thể giảng lại cho cậu.” Giản Sanh nói.

Hứa Châu Thiên khẽ nhếch môi cười.

Ban đầu cậu chỉ muốn Giản Sanh đến thăm một chút, không ngờ cô lại nghiêm túc đến vậy, còn định giảng bài cho cậu.

Thấy cô chuẩn bị lấy cả hộp bút ra, cậu hỏi: “Cậu ăn gì chưa?”

“Có đói không?”

“Hả?” Giản Sanh ngẩng lên: “Chưa.”

“Thế thì giảng gì nữa, đi ăn trước đã.” Hứa Châu Thiên đứng dậy.

Giản Sanh nói: “Tớ không đói.”

“Không đói cũng phải ăn.” Cậu nói.

“Nhưng mà...”

“Nhưng mà sao?”

Thật ra Giản Sanh chỉ định đến thăm Hứa Châu Thiên một lát, giảng bài xong rồi về. Dù điểm tiếng anh và Văn của cậu không cao bằng cô, nhưng số câu sai cũng không nhiều, giảng nhanh là xong. Cô chưa từng nghĩ sẽ ăn cơm ở nhà cậu.

Hứa Châu Thiên cúi người, tay đặt lên lưng ghế sau đầu cô, nhìn thẳng cô: “Cậu định giảng bài cho tớ mà đúng không?”

“Không lẽ không mời cậu ăn một bữa?”

“Hơn nữa, hôm nay là cậu đến thăm tớ.”

“Tớ càng nên là người mời.”

Giản Sanh khẽ động hàng mi dài cong, không do dự nữa: “Được rồi.”

“Vậy xuống dưới nhà.” Hứa Châu Thiên nói.

Giản Sanh đứng dậy khỏi sofa.

Hai người vừa đi đến cửa thì nghe thấy tiếng “meo~”, Giản Sanh quay đầu lại, thấy một cái đầu mèo trắng muốt thò ra từ chăn, quay sang nhìn Hứa Châu Thiên.

“Nghe thấy có đồ ăn là tỉnh liền ha.” Hứa Châu Thiên bước tới, lôi con mèo trắng ra khỏi chăn.

Đó là một con mèo to béo, lông dài trắng tinh, nhìn như một con sư tử mini. Đôi mắt nó rất đặc biệt, một bên vàng, một bên xanh, ánh nhìn lạnh lùng và có chút ngông nghênh.

Hứa Châu Thiên bế con mèo đến trước mặt Giản Sanh, giọng khàn khàn: “Muốn thử vuốt nó không?”

Con mèo này không hề dễ thương hay thân thiện, Giản Sanh nhìn nó, tay hơi ngập ngừng chưa dám đưa ra, chỉ hỏi: “Đây là con mèo cậu từng mang đến trường nuôi đúng không?”

“Ừ.” Hứa Châu Thiên ôm mèo lại gần hơn: “Đừng sợ, nhìn dữ vậy thôi chứ nó bám người lắm, tính cũng hiền.”

Con mèo trắng cũng “meo~” một tiếng với Giản Sanh.

Tiếng kêu mềm mại, dễ thương đến mức hoàn toàn không hợp với vẻ ngoài của nó.

Giản Sanh đưa tay lên nhẹ nhàng đặt lên đầu nó. Lông nó thật sự rất mượt, sờ vào thấy dễ chịu vô cùng.

“Nó tên gì vậy?” Giản Sanh hỏi.

Hứa Châu Thiên không trả lời ngay.

“Hửm?” Giản Sanh ngẩng lên.

Hứa Châu Thiên nhướng mày, rồi mới chậm rãi nói: “Hứa Bá Thiên.”

“Gì cơ?”

“Hứa Bá Thiên.” Cậu nhìn tay Giản Sanh đang vuốt đầu mèo: “Con mèo này tớ nuôi từ năm 5 tuổi, lúc đó nhỏ mà chí lớn, nên đặt tên thế đấy.”

“Hay mà.” Giản Sanh cười khẽ.

Hứa Châu Thiên ngẩng lên nhìn cô, bóp nhẹ chân mèo trong lòng: “Nghe chưa, tiên nữ khen mày đó.”




break
Trước Sau

Báo lỗi chương