Sóng Nhiệt

Chương 101: Thăm Hứa Châu Thiên

Trước Sau

break

  Tối thứ Tư, đèn bàn sáng lên, ánh vàng ấm áp chiếu lên chiếc đồng hồ cát trên bàn, bên góc còn đặt một chiếc cốc tai thỏ. Trong gương nhỏ, hàng mi dài và cong của Giản Sanh đổ bóng lên má, cô đang cúi đầu làm bài, vẻ mặt rất tập trung.

Điện thoại rung lên.

Cô liếc qua, màn hình hiện một cuộc gọi đến.

Người gọi là Hứa Châu Thiên.

Giản Sanh dừng lại một chút rồi cầm điện thoại lên, bấm nghe.

“Alo?” Giọng cô nhẹ nhàng.

“Ra ngoài vội quá, không mang theo điện thoại này. Vừa mới thấy tin nhắn cậu gửi.” Giọng Hứa Châu Thiên vang lên trong điện thoại.

Giọng nói quen thuộc nhưng khàn đặc, nghe có vẻ mệt mỏi.

“Cậu bị cảm à?” Giản Sanh hỏi.

Hứa Châu Thiên ho dữ dội: “Ừm, chắc vậy.”

Chắc vậy? Nghe như bệnh nặng lắm rồi.

Giản Sanh hơi cau mày.

“Tuần này có nhớ tớ không?” Hứa Châu Thiên hỏi.

“Không nhớ.” Giản Sanh nói.

“Tớ không tin.” Hứa Châu Thiên cười khẽ, giọng vẫn khàn nhưng tâm trạng có vẻ rất tốt.

Giản Sanh nói: “Cậu nghỉ ngơi cho khỏe đi, khỏe rồi thì đến lớp đi học.”

“Cậu đến thăm tớ đi.” Hứa Châu Thiên bất ngờ nói.

“Cậu đâu có nhớ tớ.”

“Tớ nhớ cậu.”

Một lúc sau, như sợ cô từ chối, giọng nói cậu chậm lại, kéo dài: “Được không?”

Thứ 5 hôm sau.

Buổi trưa nóng như lò lửa, vừa lên xe buýt, Giản Sanh đã cảm nhận được cơn mát mẻ toát ra từ điều hòa.

Ghế cuối còn một chỗ trống, cô bước tới, tháo ba lô rồi ngồi xuống.

Xe bắt đầu lăn bánh, khung cảnh ngoài cửa sổ lướt qua liên tục, Giản Sanh lặng lẽ nhìn theo.

Điện thoại trong túi có vẻ đang rung, cô kéo khóa lấy ra xem.

Là cuộc gọi từ Hứa Châu Thiên.

Lúc cô vừa ra khỏi cổng trường, cậu đã gọi một lần, giờ lại gọi tiếp.

Giản Sanh đợi hai giây rồi bấm nghe: “Alo?”

“Lên xe chưa?” Giọng Hứa Châu Thiên vẫn khàn như tối qua, như có gì đó nghẹn trong cổ họng, trầm và mệt.

“Ừm, vừa mới lên rồi.” Giản Sanh nói.

Hứa Châu Thiên khẽ cười, mang theo chút uể oải: “Được rồi.”

“Lên xe là được.”

Giản Sanh hạ điện thoại xuống, bấm tắt cuộc gọi.

Cô lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Không ngờ tối qua cậu nói ra lời đó, cuối cùng cô không từ chối. Cũng không ngờ rằng trưa nay để giữ lời với cậu, cô đã nói dối với gia đình, bảo là muốn ở lại thư viện trường để tự học.

Bỗng một tiếng rung vang lên, điện thoại lại sáng màn hình.

Là Hứa Châu Thiên gửi tin nhắn.

[Đợi cậu.]

...

Nhà của Hứa Châu Thiên cách trường Tam Trung không xa, chỉ năm trạm xe buýt.

Khu này toàn nhà kiểu Tây cổ, kiến trúc mang hơi hướng châu Âu, đậm chất hoàng gia. Giản Sanh đi theo chỉ dẫn của Hứa Châu Thiên, tìm đến căn số năm.

Trước cổng có một người phụ nữ đang tỉa cây. Nhìn thấy Giản Sanh, bà ấy nhìn Giản Sanh một cái rồi nói: “Cháu là Giản Sanh phải không?”

Hứa Châu Thiên từng nhắn rằng sẽ có một người phụ nữ ra đón, người đó có nốt ruồi ở đuôi mắt, Giản Sanh gật đầu.

“Được rồi, cháu đi theo cô.” Trương Lan nói.

Bà dẫn cô đi qua cánh cổng sắt màu đen, đi sâu vào bên trong.

Giản Sanh từng nghe nói nhà Hứa Châu Thiên rất khá giả, giờ bước vào biệt thự, nhìn sơ qua cũng thấy đúng thật.

Vườn kiểu Âu, hồ bơi ngoài trời, biệt thự này có đủ. Nhưng khi bước vào trong lại có cảm giác lạnh lẽo và tĩnh mịch, không khí yên ắng thiếu hơi người. Đèn chùm pha lê trên trần và hành lang uốn lượn tạo nên một khoảng cách xa lạ.

“Tiểu Thiên hai ngày nay sốt cao, cổ họng đau, khó chịu lắm, giờ đang nghỉ ở trong phòng.” Trương Lan vừa nói vừa dẫn Giản Sanh lên tầng hai.

Hai ngày nay?

Giản Sanh muốn hỏi: Vậy những ngày trước thì sao? Nhưng cô không nói ra.

Trương Lan dẫn cô đến trước một căn phòng, mỉm cười nói: “Tiểu Thiên ở trong đó, cháu vào đi nhé.”

Nói xong rồi bà rời đi, để lại Giản Sanh đứng một mình trước cửa.

Cô nhìn cánh cửa trước mặt, hàng mi khẽ rung, vừa định gõ thì cửa đã mở từ bên trong.

Hứa Châu Thiên mặc bộ đồ ngủ màu sẫm, cúc áo cài thiếu hai chiếc, trông lười biếng. Một tuần không gặp, tóc cậu có vẻ dài hơn, mái lệch ba bảy hơi rối, để lộ nửa vầng trán.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương