Tiết đọc đầu giờ sắp bắt đầu, Lam Lôi Lôi vừa kịp đến lớp. Giản Sanh đang lục sách tiếng anh trong ngăn bàn thì thấy Nguyên Bào và Trương Kiếm cầm con rắn chạy đi dọa Lam Lôi Lôi.
Rất nhanh sau đó là một tiếng hét vang lên, rồi Lam Lôi Lôi đấm Nguyên Bào hai cái, sau đó túm lấy cậu ta: “Đưa tớ chơi với!”
Nguyên Bào nói: “Từ từ nào, hôm nay anh Thiên đến trường, tớ mua cái này để dọa anh ấy.”
“Biến mất mấy ngày mới quay lại, không cho anh ấy một cú bất ngờ thì phí quá.”
Rồi Giản Sanh nghe thấy sau lưng có tiếng động, chắc là Nguyên Bào nhét con rắn vào ngăn bàn của Hứa Châu Thiên.
“Giản nữ thần.” Không lâu sau, Nguyên Bào gọi cô.
Giản Sanh quay đầu lại.
“Cậu đừng nói gì nhé.” Cậu ta nháy mắt ra hiệu.
Giản Sanh khẽ gật đầu cho có lệ.
“Được rồi nhé.” Nguyên Bào quay về chỗ ngồi.
Tối qua Hứa Châu Thiên có nhắn cho Giản Sanh, nói rằng đã hết sốt, hôm nay sẽ đến trường thật.
Nghĩ đến chuyện cậu ấy sợ cả giun đất, mà lại bị nhét con rắn giả kia...
Nhưng dù sao cũng là đồ giả, Giản Sanh không để tâm, cúi đầu lật đến trang cuối cùng của sách tiếng anh, xem bảng từ vựng.
Gần hết tiết đọc đầu giờ, cuối cùng cũng thấy bóng dáng Hứa Châu Thiên xuất hiện ở cửa lớp. Đúng lúc cô giáo Trương Tú Anh cũng vừa đến, thấy cậu thì vẫy tay gọi ra ngoài nói chuyện một lúc rồi mới cho vào lớp.
Giản Sanh ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt Hứa Châu Thiên đang nhìn mình.
Cậu nhướng nhẹ mày với cô.
Giản Sanh thu lại ánh nhìn, lúc Hứa Châu Thiên đi ngang qua, cô nghe thấy cậu nói khẽ: “Tớ về rồi.”
Hương thơm nhè nhẹ của cây đỗ hành dần tan trong không khí, Giản Sanh mím môi.
Tiết sau là Ngữ văn, cô cúi đầu tìm sách trong ngăn bàn, thì nghe phía sau có ai đó đá mạnh vào chân bàn, sau đó là một khoảng im lặng đến mức căng thẳng.
Chân Đào vẫn chưa đến, ánh mắt của nhiều người đều đổ dồn về phía Hứa Châu Thiên, vẻ mặt mỗi người một kiểu.
Giản Sanh cũng quay đầu lại.
Thấy Hứa Châu Thiên lấy ra từ ngăn bàn một con rắn màu xanh lá. Cậu phản ứng rất bình thường, mặt không chút biểu cảm, sau đó nhướng mày, khóe môi hơi cong lên mở miệng:
“Con rắn này...”
“Trông cũng đáng yêu phết.”
Giản Sanh cứ thấy vẻ mặt của Hứa Châu Thiên hôm nay có gì đó lạ lạ.
Còn Nguyên Bào, Trương Kiếm và Lam Lôi Lôi thì tưởng mình hoa mắt. Mấy giây sau, Nguyên Bào sợ đây là kiểu bình tĩnh trước cơn bão, liền “vèo” một cái đứng bật dậy, chạy tới giật con rắn từ tay Hứa Châu Thiên: “Haha, anh Thiên, cuối cùng anh cũng đến trường rồi, tụi này chỉ muốn trêu anh tí thôi mà.”
Nói xong là chuồn về chỗ ngay.
Thấy Hứa Châu Thiên không có phản ứng gì, mấy người mới thở phào nhẹ nhõm.
Phát hiện có ánh mắt từ phía trước đang nhìn mình, Hứa Châu Thiên ngẩng mắt lên, Lam Lôi Lôi vội quay đầu đi.
Cậu cầm cuốn sách trên bàn “Tiếng Thở Dài Hoang Dã” ném cho Triệu Thần Vũ: “Cảm ơn.”
Triệu Thần Vũ đặt tay lên bìa sách, cười khẽ: “Con rắn đó, cậu không sợ à?”
Triệu Thần Vũ là người tinh ý, liếc sang Giản Sanh một cái, lập tức hiểu ra, khóe môi khẽ giật: “Được rồi, tớ nói sai.”
Trước đây Nguyên Bào cũng từng dùng đồ chơi giả để dọa Hứa Châu Thiên, là một con thằn lằn màu xám lạnh, to bằng cánh tay. Hôm đó là Cá tháng Tư, kết quả là Hứa Châu Thiên chửi hai câu rồi bắt Nguyên Bào đội con thằn lằn đó chạy một vòng sân trường.
Cả đám lúc đó vừa cười vừa hóng, ai nấy đều rất vui.
Còn lần này Hứa Châu Thiên lại bình tĩnh đến bất ngờ.
Đúng là rất biết diễn.
“Hứa Châu Thiên, em đi học rồi à.” Chân Đào vừa vào lớp đã lập tức nhận ra chỗ sau lưng Giản Sanh cuối cùng cũng không còn trống.
“Thầy Chân, lâu quá không gặp.” Giọng Hứa Châu Thiên vẫn lười biếng.
Chân Đào cười: “Nghe nói em vì bị Giản Sanh vượt điểm nên buồn quá không đến trường, có đúng không đấy?”
Câu hỏi mang ý đùa.
“À dạ, đúng rồi.” Hứa Châu Thiên nói.
Giản Sanh: “...”
Chân Đào biết cậu cố tình nói vậy liền tiếp lời: “Thì có gì đâu, nếu em chịu khó lấy thêm điểm phần viết văn, lần sau Giản Sanh chưa chắc đã vượt được em nữa.”
Ngoài cửa sổ là những tán cây xanh rì, gió lùa vào lớp làm tóc đuôi ngựa của Giản Sanh khẽ lay động. Cô đang chăm chú nghe Chân Đào giảng về bài “Tô Võ truyện” của Ban Cố thì có một cục giấy vo tròn bay trúng vào khe sách Ngữ văn của cô.
Ngoài cậu ấy ra, không ai ném chuẩn đến vậy.
Giản Sanh không cần đoán cũng biết là ai, cô cầm cục giấy lên.
[Mấy hôm nay, tớ ở nhà ngày nào cũng xem cuốn sổ cậu đưa.]
Câu nói ấy, đến chiều đã được chứng thực.
Chuông báo hết tiết cuối cùng vang lên, Giản Sanh thu dọn sách vở, vừa đứng dậy chuẩn bị về thì Hứa Châu Thiên đặt một quyển tập làm văn lên bàn cô, giọng vẫn còn khàn khàn: “Giao bài cho cô giáo Giản.”
Giản Sanh ngẩng đầu lên nhìn cậu, đúng lúc Hứa Châu Thiên cúi xuống, hơi thở nóng phả vào mặt, cô khẽ rụt cổ lại.