Việc của Phí Kính giải quyết cũng khá nhanh.
Trên đường đi xuống, anh nhận được cuộc gọi từ Lộc Thanh.
Cô muốn anh qua chỗ cô một chuyến, có việc cần nhờ giúp, nhưng cụ thể là gì thì không nói.
Phí Kính cũng không hỏi.
Đến sảnh tiệc, anh mới biết hóa ra là Lộc Tinh uống say.
Champagne độ cồn không cao, nhưng tâm trạng cô vui nên đã uống thêm vài ly.
Lộc Thanh ban đầu không để ý, lúc nhận ra thì Lộc Tinh đã bắt đầu mơ màng.
Lộc Thanh nhờ Phí Kính đưa Lộc Tinh lên phòng khách trên tầng hai nghỉ ngơi một lát.
Lễ nghi vẫn chưa kết thúc, cô dâu chú rể còn phải xuống mời rượu, mà cô dù sao cũng là bậc trưởng bối, không tiện rời đi.
Phí Kính liếc nhìn Lộc Tinh đang ngồi bên cạnh.
Cô gái tựa cằm lên tay, mắt khép hờ, trông giống như buồn ngủ hơn là say rượu.
Khu biệt thự tổ chức tiệc cưới này là tài sản riêng của nhà họ Phí, thường xuyên có người đến dọn dẹp.
Phòng khách không thiếu, ngay cả phòng ngủ chính cũng có, nhưng bình thường không mở cho người ngoài.
Nhưng Lộc Thanh là ngoại lệ.
Cô đã mở lời, Phí Kính không có lý do từ chối, huống chi người cần giúp lại là Lộc Tinh.
Tuy nhiên, anh vẫn có chút lo lắng.
Dù Lộc Tinh say rượu, liệu cô có ghét bỏ anh như trước, thậm chí đuổi anh đi hay không?
Mấy lần trước họ gặp nhau đều không suôn sẻ, đầy rẫy những hiểu lầm và tình huống bất ngờ.
Phí Kính cũng đã phần nào hiểu tính cách của cô: vui thì vui, không vui thì không vui, không che giấu cũng không giả vờ.
Sự thẳng thắn này khiến người khác dễ chịu, nhưng cũng rất dễ khiến cô chịu thiệt.
Tuy nhiên, với một cô gái được nuông chiều từ bé như Lộc Tinh, điều đó không thành vấn đề.
Lần này may mắn hơn, Lộc Tinh khá hợp tác.
Cô ngoan ngoãn đi theo sau Phí Kính, không nói một lời thừa nào, khiến anh có phần không quen.
Sự “yên tĩnh” này không kéo dài lâu.
Ra khỏi sảnh tiệc, bước chân Lộc Tinh bắt đầu loạng choạng.
Nếu Phí Kính không nhanh tay đỡ lấy, cô đã ngã xuống rồi.
Anh giữ chặt eo cô, còn cô thì tự nhiên tựa vào vai anh.
Mùi rượu ngọt ngào trên người cô gái phảng phất xung quanh.
“Em uống bao nhiêu vậy?”
Nghe anh hỏi, Lộc Tinh mơ màng giơ tay ra ước chừng.
“Chỉ một chút này thôi.”
Dường như nghĩ lại không đúng, cô sửa lại: “Chắc phải hơn nửa chai.”
Cô không nhớ rõ nữa, chỉ biết rằng champagne vị đào rất ngọt, rất ngon.
Quan trọng nhất là tâm trạng cô hôm nay rất tốt.
Cô đoán được “bí mật” của Phí Kính – rằng anh vẫn còn trong trắng – nên có cảm giác như nắm được điểm yếu của anh.
So với đoạn video bị gửi nhầm kia, việc này khiến cô có cảm giác như đã gỡ hòa.
Tâm trạng vui vẻ, cô uống thêm vài ly.
Phí Kính nhìn cô lảo đảo không đi nổi, liền dứt khoát bế cô lên.
Lộc Tinh không hề chống cự, thậm chí còn phối hợp, yêu cầu anh bế theo cách cô thích: hai chân quấn quanh eo anh, tay ôm lấy vai anh.
Cách bế này khiến cô có thể dễ dàng quan sát khuôn mặt anh, khiến sự tò mò của cô về anh càng tăng lên.
Nhưng men rượu làm cô có chút mơ hồ.
Cô tựa đầu vào vai anh, nhẹ nhàng hỏi.
“Vừa rồi anh đi đâu vậy?”
Phí Kính ngạc nhiên, không ngờ cô lại quan tâm đến hành tung của anh, chắc hẳn là say thật rồi.
“Anh đi xử lý chút việc.”
Giọng anh dịu dàng giải thích.
Lộc Tinh lại nghĩ anh chỉ đang qua loa với mình.
Nhìn xem, anh còn không chịu nói thật.
Cô cảm thấy có chút thương hại anh.
Phí Kính không lớn tuổi lắm, nhưng đến giờ vẫn còn trong trắng.
Không lẽ... chỗ đó của anh có vấn đề?
Nếu đúng vậy, anh chẳng khác gì một kẻ vô dụng, chẳng làm được trò trống gì.
Nếu Lộc Thanh biết chuyện này, chắc chắn sẽ không đồng ý ép buộc cô nữa.
Nghĩ đến đây, Lộc Tinh thấy vui trong lòng.
Điều duy nhất tiếc nuối có lẽ là khuôn mặt đẹp trai của anh…
Cô ngước lên, ngắm nhìn góc nghiêng của Phí Kính.
Phải thừa nhận, cô rất thích khuôn mặt này.
Lạnh lùng, cấm dục, đặc biệt là cặp kính gọng vàng trên sống mũi anh, quả thực rất cuốn hút.
Hồi còn học ŧıểυ học, Lộc Tinh từng nghĩ rằng những người đeo kính có khí chất đặc biệt, trông vừa có học thức, vừa dịu dàng.
Vì vậy, cô từng nằng nặc đòi Lộc Thanh mua kính cho mình, dù mắt cô hoàn toàn khỏe mạnh.
Lộc Thanh không chịu được sự mè nheo của cô, đành dẫn cô đi cắt một cặp kính không độ.
Nhưng kính không độ thì khác kính cận, đeo được hai ngày cô đã chán.
Lớn lên, mắt cô vẫn không cận, không cần dùng đến kính.
Trong tấm kính phản chiếu của thang máy, khuôn mặt xinh đẹp của Lộc Tinh hiện lên rõ ràng.
Phí Kính nhanh chóng nhận ra ánh mắt chăm chú của cô.
Cô cứ nhìn anh như thế, đôi mắt sáng rực tựa như có những ngôi sao nhỏ bên trong.
Bất ngờ, cô thốt lên.
“Nhanh quá.”
Phí Kính không hiểu ý cô.
“Cái gì nhanh?”
Lộc Tinh khẽ cười, đôi mắt lim dim.
Cô không trả lời, chỉ áp tai vào lồng ngực anh.
Chỉ một lát sau, Phí Kính mới nhận ra ý cô.
Tim anh đập mạnh.