Sống Chung (1v2)

Chương 20

Trước Sau

break
Phí Kính rất thích khi Lộc Tinh cười.
Cô cười lên, đúng như cái tên của mình, trong mắt như có những ngôi sao nhỏ lấp lánh.
Giống như lúc này, cô đang cười rạng rỡ nhìn anh.
Phí Kính bị ánh mắt đó làm cho mềm lòng.
Đây là cảm giác mà anh chưa từng trải qua, giống như trái tim đang được lấp đầy, dịu dàng, thư thái, không hề có chút nào công kích.
Điều này hoàn toàn trái ngược với con người thường ngày của Phí Kính.
Trong công việc, anh lạnh lùng, lý trí, trắng đen phân minh. Không ai dám qua mặt anh, càng không có chuyện đùa giỡn.
Lộc Tinh đột nhiên gọi tên anh:
“Phí Kính.”
Đây là lần đầu tiên cô gọi đầy đủ tên anh. Giọng nói hơi mơ hồ, nhưng đối với Phí Kính, âm thanh ấy rất dễ nghe.
Anh đáp lại:
“Anh đây.”
Lộc Tinh chớp mắt nhìn anh:
“Anh vừa đi ‘đè giường’ đúng không?”
Giọng cô mang vẻ chắc chắn, không phải câu hỏi.
Khi Phí Kính xuất hiện, cô đã nhận ra, bông hoa cát cánh vốn cài trên ngực áo anh đã không còn, gấu áo vest còn có chút nhăn. Có vẻ như việc “đè giường” này thực sự rất nghiêm túc.
Nghe cô nhắc đến chuyện này, Phí Kính không khỏi khựng lại.
Lộc Tinh nghĩ anh đang cố giữ bình tĩnh. Điều này cô cũng hiểu được, rất bình thường.
Nhưng lần này cô đã đoán sai. Phí Kính không cảm thấy việc này có gì đáng xấu hổ.
Trong thế hệ nhà họ Phí, ngoài anh ra, không còn ai chưa kết hôn. Anh lại là em trai ruột của Phí Viễn, nếu không là anh thì còn là ai?
Ban đầu, Phí Viễn không muốn làm mấy việc này, vì anh là quân nhân, không tin vào những tập tục ấy. Nhưng Phí Kính nghĩ anh trai đã chịu đựng rất nhiều, nên muốn giúp anh có chút may mắn, liền đồng ý.
Phí Viễn cũng khá “quan tâm”, đặc biệt dọn dẹp mọi thứ sạch sẽ. Thực ra, người biết chuyện cũng không nhiều, ngoài Lộc Thanh mang bao lì xì lên lầu, thì chẳng còn mấy ai.
“Ừ.”
Sự ngập ngừng của Phí Kính chỉ kéo dài hai giây, sau đó anh thừa nhận rất thẳng thắn.
Lộc Tinh bất ngờ với sự “thành thật” của anh.
Trong thời buổi này, hầu hết đàn ông đều thích khoe khoang về tình trường, thậm chí còn so bì số lượng phụ nữ từng qua tay, như thể càng nhiều thì càng đáng tự hào.
Nhưng Phí Kính không như vậy.
Lộc Tinh liền đổi câu hỏi:
“Anh đã từng yêu ai chưa?”
Phí Kính chưa từng.
Hồi nhỏ, gia đình anh gặp biến cố lớn. Nhà họ Phí gần như sụp đổ chỉ sau một đêm, anh và Phí Viễn trở thành trẻ mồ côi, suýt chút nữa phải lang thang đầu đường xó chợ. Những người họ hàng thì trốn tránh, không ai ngó ngàng đến họ.
Chỉ có Lộc Thanh – dù không phải họ hàng – đã âm thầm giúp đỡ họ rất nhiều, tránh để anh em anh bị đưa vào cô nhi viện.
Khi đi học, có không ít cô gái thích anh, nhưng anh không thể lãng phí thời gian cho những chuyện đó.
Đến đại học, anh vẫn luôn độc thân.
Ra trường, vào làm trong Ủy ban Giám sát, anh càng không dám lơ là.
Nơi ấy không phải chỗ để đùa cợt, nhất cử nhất động đều bị theo dõi. Một khi bị bắt lỗi, không phải chỉ một hai câu là có thể giải thích.
Phí Kính làm việc nghiêm túc, với bản thân cũng vậy. Anh hoàn toàn không nghĩ đến chuyện yêu đương, nên mãi đến giờ vẫn chưa có người yêu.
Những chi tiết này, Lộc Tinh đương nhiên không biết.
Phí Kính lờ mờ hiểu ý cô. Anh hỏi lại:
“Nghe giọng em, hình như rất có kinh nghiệm?”
Đùa gì vậy?
Phụ nữ xinh đẹp luôn có đặc quyền, đó là sự thật từ xưa đến nay.
Từ nhỏ đến lớn, người theo đuổi Lộc Tinh xếp hàng dài từ phía Bắc thành phố đến phía Nam, điều này không hề nói quá.
Tuy nhiên, cô lại không có nhiều kinh nghiệm yêu đương, bởi vì chẳng ai lọt vào mắt cô, ngoại trừ Chu Khâm Việt.
Ngoài anh ta ra, không còn ai khác.
Nhưng những chuyện này, cô không cần phải nói với Phí Kính.
Lộc Tinh không cho anh dễ dàng lảng sang chuyện khác.
“Có hay không? Nói nhanh lên.”
Cô muốn nghe anh tự thừa nhận, như vậy cô mới cảm thấy cân bằng.
Cô lay mạnh làm cổ Phí Kính như sắp đứt.
“Không có.”
Anh rất thẳng thắn, thừa nhận ngay.
Lộc Tinh vui vẻ cười lớn.
break

Báo lỗi chương