Sống Chung (1v2)

Chương 18

Trước Sau

break
Phí Kính rốt cuộc không đợi được câu trả lời của Lộc Tinh vì điện thoại anh đột ngột đổ chuông.
Là Phí Viễn gọi, bảo anh qua đó một lát.
Lộc Tinh đứng bên cạnh, không nghe rõ nội dung cuộc gọi, chỉ thấy sắc mặt Phí Kính thay đổi, anh đáp một tiếng “biết rồi” rồi vội vàng cúp máy. Trông anh lúc này khá nghiêm túc.
Trước khi rời đi, anh còn để lại một câu:
“Tôi có chút việc phải giải quyết, lát nữa sẽ quay lại tìm em.”
Nghe vậy, Lộc Tinh thở phào nhẹ nhõm.
Nói thật, cô vẫn chưa nghĩ ra cách trả lời Phí Kính.
Người ta đã xin lỗi, nếu cứ cố chấp không tha thì quá nhỏ nhen. Nhưng nếu dễ dàng bỏ qua, cô lại thấy mình trở nên dễ dãi.
Không được, cô không phải kiểu phụ nữ dễ bị qua mặt như vậy.
Hai người tách nhau ra.
Lộc Tinh quay lại sảnh tiệc, lúc này Lộc Thanh đã về.
Lộc Thanh hỏi cô đi đâu mà tìm mãi không thấy.
Lộc Tinh thành thật trả lời rằng mình đi dặm lại lớp trang điểm. Như mọi lần, cô tự động bỏ qua chuyện liên quan đến Phí Kính.
May mắn là Lộc Thanh không hỏi thêm gì.
Khách trong sảnh tiệc ngày càng đông. Lộc Tinh nhờ phục vụ lấy một ly champagne, nhấp vài ngụm rồi nhận ra vẫn chưa thấy cô dâu chú rể đâu.
Cô thắc mắc:
“Sao mãi chưa thấy cô dâu chú rể xuất hiện nhỉ?”
Lộc Thanh giải thích:
“Lễ cưới làm xong rồi.”
Phí Viễn vì tính chất công việc nên phải chọn ngày cưới rất kỹ, khách mời không đông, lễ cưới diễn ra nhanh chóng và đơn giản.
“Vậy là xong cả rồi à?” Lộc Tinh hơi tiếc nuối. “Cháu còn muốn ngắm cô dâu nữa cơ.”
Tham dự lễ cưới mà không gặp được cô dâu thì đúng là tiếc thật.
Lộc Thanh an ủi:
“Họ chỉ lên trên giải quyết chút việc thôi, lát sẽ xuống ngay.”
“Cưới rồi mà còn việc gì cần giải quyết?” Lộc Tinh tò mò hỏi.
“Đi… áp giường.”
“Áp giường?”
Lộc Tinh chưa nghe qua.
“Áp giường là gì?”
Lộc Thanh lần này không trả lời thẳng:
“Con gái đừng tò mò mấy chuyện này. Nếu thật sự muốn biết thì hỏi Phí Kính đi. Dù sao, cũng là cậu ấy áp giường.”
Cô vừa nói vừa cười đầy ẩn ý, không chịu tiết lộ thêm.
Lộc Tinh bực bội:
“Bà à, cháu với anh ấy có thân quen gì đâu.”
“Không quen thì tiếp xúc nhiều vào. Lâu dần sẽ quen thôi mà.”
Nghe thì đơn giản, nhưng sao lại là cô phải chủ động? Phí Kính chẳng thể làm việc đó sao?
Thôi vậy, không nói thì cô tự tìm hiểu.
Lộc Tinh rút điện thoại ra, gõ tìm “áp giường” trên mạng.
Cô nhanh chóng tra được kết quả.
Hóa ra, áp giường còn gọi là “áp hỷ giường,” là phong tục cưới hỏi truyền thống. Nhà trai thường nhờ một người em trai chưa lập gia đình nằm thử trên giường cưới, mang ý nghĩa vợ chồng hòa thuận, con cái đầy nhà.
Người được chọn áp giường không phải ai cũng được mà cần là người chưa kết hôn, ngầm ám chỉ người đàn ông phải còn trong trắng.
Vậy nên, đa phần người áp giường là các cậu bé chưa trưởng thành.
Đọc đến đây, Lộc Tinh chỉ chú ý đến một câu:
“Người áp giường phải là trai tân.”
Nếu mời Phí Kính đến áp giường, chẳng phải điều này có nghĩa… anh ta vẫn còn trong trắng sao?
Sao có thể chứ?!
Lộc Tinh không thể tin nổi.
Dù cô không có ấn tượng tốt với Phí Kính, nhưng phải công nhận anh có ngoại hình nổi bật, cộng thêm nghề nghiệp và gia thế, đủ để gọi là “hàng hot.”
Thời buổi này, các cô gái khi gặp người mình thích hay thấy xứng đôi mà chủ động theo đuổi cũng chẳng có gì lạ.
Điều đó rất bình thường.
Lộc Tinh không nghĩ nó có gì sai cả.
Làm gì còn kiểu tình yêu thuần khiết như Plato từng nói.
Trong thế giới của người trưởng thành, yêu đương thường gắn liền với chuyện giường chiếu.
Cảm xúc trong tình yêu ít nhiều cũng cần được giải phóng qua sự thân mật thể xác.
Với Chu Khâm Việt, Lộc Tinh cũng từng có suy nghĩ như vậy.
Khi thích một người đến mức nhất định, những cái ôm hay nụ hôn thông thường chẳng thể làm dịu được cảm xúc trào dâng.
Vậy nên, cô chủ động.
Hai người thuận theo tự nhiên mà tiến đến quan hệ.
Sáng hôm sau, Chu Khâm Việt nghĩ rằng mình say rượu nên mới vượt quá giới hạn, anh ta áy náy đến mức quỳ xuống giường xin lỗi cô.
Nhưng anh ta đâu biết, chính Lộc Tinh đã bỏ thuốc vào rượu.
break

Báo lỗi chương