Sống Chung (1v2)

Chương 15

Trước Sau

break
Lộc Tinh bước đi rất dứt khoát, chân nhẹ như gió, trông thật tự do. Nhưng vài con cóc bất ngờ nhảy ra từ ven đường khiến cô khựng lại.
Chu Khâm Việt nhanh chóng đuổi theo.
Lộc Tinh quay đầu lại ôm lấy anh, như thể đang trốn chạy khỏi điều gì đáng sợ.
Chu Khâm Việt biết cô sợ nhất là cóc.
Hồi nhỏ, Lộc Tinh từng bị mấy cậu bé trong khu xóm trêu chọc, lén bỏ lươn hoặc châu chấu vào cặp sách của cô.
Cô không sợ lươn, cũng chẳng ngại châu chấu, nhưng lại sợ cóc.
Không biết đứa nào nghe được bí mật này, lén bỏ mấy con cóc vào cặp cô.
Nhưng Lộc Tinh không khóc trước mặt bọn nhóc đáng ghét đó, mà lấy từng con cóc ra khỏi cặp, rồi ném thẳng vào mặt bọn chúng.
Xử lý xong, cô mới đi tìm Chu Khâm Việt.
Lúc anh tìm thấy cô, đôi tay nhỏ bé của Lộc Tinh đã sưng phồng.
Cóc có độc, cô vừa chạm vào, vừa bóp chặt, không sưng mới lạ.
Chu Khâm Việt đưa cô đến bệnh viện xử lý. Anh hỏi:
Đau không?
Nghe câu hỏi của anh, Lộc Tinh không thể nhịn được nữa, khóc òa lên, cả phòng cấp cứu đầy tiếng nức nở của cô.
Sự kiên cường và mạnh mẽ của Lộc Tinh, chỉ có trước mặt Chu Khâm Việt mới có thể tạm buông lỏng một chút.
Tối hôm đó cũng vậy.
Chu Khâm Việt đỡ lấy phần hông của Lộc Tinh, để cô quắp chân quanh eo anh, rồi bế bổng cô lên.
Anh đá từng con cóc đi, đồng thời dịu dàng an ủi:
Vừa mới mưa xong, chúng nó ra ngoài hóng gió thôi.
Lộc Tinh nhìn những con cóc đáng thương bị đá bay, cảm thấy bớt lo phần nào, nhưng vẫn không quên lẩm bẩm:
Ngay cả cóc cũng biết đi dạo, còn anh thì bận suốt ngày, bận đến chết đi được…
Cơn giận của cô không chỉ vì Chu Khâm Việt không giữ cô lại, mà còn vì anh quá bận rộn. Công việc, tiệc tùng, hết việc này đến việc khác, đến mức dường như quên mất cô.
Lộc Tinh không nghĩ mình là người kiên nhẫn.
Không biết từ khi nào, chờ đợi đã trở thành điều cô thường xuyên làm.
Những chuyến du lịch và kế hoạch ban đầu, tất cả đều bị hoãn vì những bận rộn bất chợt. Ai mà vui được chứ?
Chu Khâm Việt cuối cùng cũng nhận ra.
Đúng là dạo gần đây anh bận rộn vì công ty, thời gian hai người bên nhau chỉ còn lại vài giờ ngắn ngủi.
Điều này chẳng giống như một cặp đôi nghiêm túc chút nào. Người ta thậm chí là bạn tình còn có lịch trình ổn định hơn…
Lộc Tinh càng nghĩ càng phiền lòng.
Cô không hiểu tại sao Chu Khâm Việt không thiếu tiền, lại nhất định phải lao vào công việc? Nếu anh không tiếp quản công ty, hai người đã sớm có thể vui vẻ đi du lịch rồi.
Cuộc đời ngắn ngủi, sao không tận hưởng cho tốt?
Là lỗi của anh.
Chu Khâm Việt biết mình sai, cũng không có lý do gì để biện minh.
Đợi đến sinh nhật em được không? Anh hứa đến lúc đó sẽ không còn bận nữa.
Anh cũng từng nói vậy lần trước.
Lộc Tinh do dự một lúc:
Thật không?
Thật.
Chu Khâm Việt trả lời chắc chắn.
Nhiều năm qua, anh chưa từng lừa dối cô.
Lộc Tinh quyết định cho anh thêm một cơ hội. Có lẽ, đến sinh nhật mình, Chu Khâm Việt thật sự sẽ xong việc…
“Khủng hoảng cóc” đã qua đi. Khi Lộc Tinh về đến nhà, bà cô đã ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, bà cũng không nhắc gì đến chuyện đó.
Lộc Tinh thấy nhẹ nhõm vì không bị phát hiện.
Suốt tuần tiếp theo, cô không gặp Chu Khâm Việt.
Ngoài ra, bên phía Phí Kính cũng không có tin tức gì.
Kể từ lần chia tay ở đồn cảnh sát, hai người chưa liên lạc lại.
Qua những cuộc gọi của Lộc Thanh, cô nghe loáng thoáng rằng Phí Kính đang đi công tác.
Cuộc sống dường như trở lại bình yên.
Hôm đó, khi xuống tầng, Lộc Tinh thấy bà mình đang ăn sáng.
Lộc Thanh vẫn giữ thói quen đọc báo mỗi sáng, nhưng hôm nay khác biệt. Tờ báo N thị nằm trên bàn, còn bà đang cầm một chiếc phong bì đỏ.
Đó là thiệp mời cưới.
Cuối tuần này đi dự tiệc cưới với bà.
Lộc Tinh chưa kết hôn, cũng không cần chuẩn bị quà cáp, hơn nữa cô cũng không có việc gì làm, đi thì đi.
Cuối tuần, Lộc Tinh theo lời hẹn cùng bà đi dự tiệc cưới.
Do công việc của chú rể không tiện tổ chức linh đình, nên hôn lễ không được tổ chức tại khách sạn năm sao ở trung tâm thành phố mà diễn ra ở một biệt thự ngoại ô.
Vì ở ngoại ô, cần thời gian lái xe khá lâu.
Lộc Tinh ngồi ở ghế sau, lim dim ngủ gật. Hôm nay dậy quá sớm, người vẫn còn ngái ngủ.
Không biết bao lâu sau, trong cơn mơ màng, cô nghe thấy bà gọi mình.
Xe đã đến nơi.
Lộc Tinh mở mắt, mơ màng bước xuống xe.
Vừa nhìn lên, người đầu tiên cô thấy lại là Phí Kính.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc