Sống Chung (1v2)

Chương 16

Trước Sau

break

Sự xuất hiện của Phí Kính quá bất ngờ khiến Lộc Tinh giật bắn mình. Cô lảo đảo suýt trật chân vì đôi giày cao gót.

May mà anh phản ứng nhanh, đỡ cô một cái. Theo bản năng, Lộc Tinh níu lấy anh nên không bị ngã.

Hành động theo bản năng này rơi vào mắt Lộc Thanh, lại mang theo một ý nghĩa khác.

Lộc Tinh vội đẩy Phí Kính ra, định giải thích.

Lộc Thanh chỉ coi là cô ngại ngùng.

“Đứng ngẩn ra làm gì? Mau cảm ơn kiểm sát viên Phí đi.”

Lộc Tinh khó chịu nhưng trước mặt Lộc Thanh, cô không dám làm trái lời.

“Cảm ơn kiểm sát viên Phí.”

Cô giả bộ ngoan ngoãn, chẳng còn dáng vẻ “hổ báo” thường ngày.

Phí Kính nén ý cười, chỉ khẽ đáp:

“Đó là việc nên làm.”

Câu trả lời của anh khiến giọng nói trầm thấp càng thêm mờ ám, làm Lộc Tinh cảm giác rất quen thuộc, như đã nghe ở đâu nhưng không nhớ nổi.

Lộc Thanh hỏi thêm:

“Khi nào cậu về vậy?”

“Tối qua tôi mới về.”

Thời gian gần đây, Phí Kính thường xuyên đi công tác, Lộc Tinh biết điều này.

Nhưng dù đi xa lâu như vậy, anh vẫn giữ được vẻ chỉn chu, khiến cô ngạc nhiên. Khuôn mặt điển trai của anh vẫn đeo cặp kính gọng vàng quen thuộc, mặc bộ vest đen chỉnh tề, trên ngực còn cài một bông hoa chuông nhỏ.

Bộ trang phục này làm anh trông như chú rể.

Lộc Thanh mỉm cười vỗ vai anh:

“Hôm nay là ngày vui của anh trai cậu, làm phù rể chắc sẽ vất vả đây.”

Hóa ra, hôm nay là đám cưới của anh trai Phí Kính?

Lộc Tinh hối hận vì không đọc thiệp mời kỹ. Nếu cô đọc rồi hỏi thêm chút thông tin, đã không đến đây và giờ cũng chẳng phải lúng túng thế này.

Phí Kính không nói thêm mà đi làm việc. Hôm nay anh là phù rể, lại là em trai ruột của chú rể nên gần như là nửa chủ nhân của buổi lễ.

Lộc Tinh đi theo Lộc Thanh vào biệt thự. Lộc Thanh lên tầng ba để gặp cô dâu, tiện đưa phong bì mừng, còn Lộc Tinh tìm một góc trống ngồi xuống.

Còn một lúc nữa hôn lễ mới bắt đầu. Không quen ai, cô thấy khá buồn chán nên mở điện thoại chơi trò rắn săn mồi.

Chơi một lúc, cô thấy chán, liền nhắn tin cho Chu Khâm Việt, hỏi anh đang làm gì.

Chu Khâm Việt đang họp nhưng trả lời rất nhanh:

“Tham gia tiệc cưới vui không?”

Về chuyện dự tiệc, trước đây Lộc Tinh đã nhắc qua trong một cuộc gọi với anh.

“Cũng bình thường thôi.” Cô đáp.

Dù sao cũng không phải đám cưới của mình, cô chẳng thấy vui mấy.

Chu Khâm Việt hỏi mấy giờ xong, muốn đón cô đi ăn tối.

Hóa ra lời hứa hôm trước anh vẫn nhớ. Dù bận rộn, anh vẫn tranh thủ gọi điện cho cô hàng ngày, không bỏ sót buổi nào.

Lộc Tinh ước tính tiệc sẽ kết thúc vào buổi chiều nhưng không chắc chắn.

“Không sao đâu, xong thì gọi cho anh.” Chu Khâm Việt nói.

Gọi một cuộc điện thoại chẳng phải chuyện phiền phức.

Nói chuyện xong với anh, Lộc Tinh lại chơi rắn săn mồi.

Lúc này, một vài phụ nữ ở bàn sau bắt đầu tám chuyện. Lộc Tinh tình cờ nghe được, lại có vài thông tin thú vị.

Nhà họ Phí từng là gia đình danh giá, sau này sa sút, chỉ còn hai anh em Phí Viễn và Phí Kính.

May mắn thay, cả hai đều rất xuất sắc: anh trai làm quân nhân, còn Phí Kính là kiểm sát trưởng, không làm mất mặt gia đình.

Người kết hôn hôm nay là anh trai Phí Viễn, còn lại mỗi Phí Kính.

Một người đàn ông độc thân ưu tú từ ngoại hình đến sự nghiệp như Phí Kính, đúng là “hàng hiếm” trong các buổi mai mối. Mấy người còn định giới thiệu con gái nhà mình cho anh.

Nghe vậy, Lộc Tinh không biết tại sao lại cảm thấy hơi kỳ lạ.

Đột nhiên, một người đàn ông trẻ đến xin kết bạn WeChat, nói muốn làm quen với cô.

Chuyện này với Lộc Tinh chẳng lạ, cô thường từ chối. Nhưng lần này, không biết nghĩ gì, cô đồng ý.

Sau đó, càng nhiều người tới xin kết bạn.

Cuối cùng, cô phải viện cớ vào nhà vệ sinh mới thoát khỏi nhóm người đó.

Nhân tiện, cô cũng trang điểm lại.

Khi bước ra, cô thấy một bóng dáng quen thuộc đứng ngay cửa.

Chỉ liếc một cái, cô đã nhận ra.

Là Phí Kính.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc