Sống Chung (1v2)

Chương 14

Trước Sau

break
Lộc Tinh chưa bao giờ thiếu người theo đuổi, ngay cả khi đã ở bên Chu Khâm Việt, vẫn luôn có vài người đàn ông xuất hiện để tỏ tình với cô.
Nhưng, cô chưa bao giờ để mắt đến họ.
Thời nay, đàn ông sạch sẽ hiếm thấy vô cùng. Không ít kẻ dựa vào chút tiền bạc hay vẻ ngoài ưa nhìn mà đi khắp nơi ngủ với phụ nữ.
Họ nói rằng thích bạn, nhưng ngay sau đó có thể thản nhiên lên giường với người khác. Dường như càng ngủ với nhiều người, họ càng tự hào về điều đó.
Loại đàn ông này thật kinh tởm, mà số lượng thì lại không ít.
Nhưng Lộc Tinh biết, Chu Khâm Việt không giống họ. Cả hai đều là lần đầu tiên của nhau, anh không phải loại người tùy tiện, cũng sẽ không lén lút trêu chọc những “đóa hoa đào nát” khác.
Chu Khâm Việt bế Lộc Tinh vào phòng tắm, dùng vòi hoa sen rửa sạch nơi giữa hai chân cô, cố gắng móc hết tϊиɧ ɖϊ©h͙ ra.
Sau khi vừa đạt cực khoái, Lộc Tinh cực kỳ nhạy cảm, không chịu được bất kỳ kí©ɧ ŧɧí©ɧ nào.
“Tránh ra...”
Cô không muốn Chu Khâm Việt chạm vào mình, co rút cơ thể, giữ chặt tϊиɧ ɖϊ©h͙ không để anh thò tay vào.
Nhưng như vậy không được.
Chu Khâm Việt để Lộc Tinh cắn vào vai mình, nhẹ nhàng dỗ dành hồi lâu, cô mới thả lỏng chút ít.
tϊиɧ ɖϊ©h͙ chậm rãi chảy ra từ giữa hai chân, hòa vào làn nước ấm phủ đầy hơi sương rồi biến mất.
Chu Khâm Việt nhớ lại việc cô nói đã uống thuốc, trong lòng cảm thấy áy náy.
Lộc Tinh còn trẻ, suy nghĩ chưa được chu toàn. Cô tận hưởng cảm giác hoan lạc khi ân ái, điều đó rất bình thường và chẳng có gì để trách. Nhưng anh không thể chỉ vì phút giây vui vẻ của mình mà không nghĩ đến tương lai của cô.
Lộc Tinh mới hơn hai mươi tuổi, cô vẫn còn như một đứa trẻ, làm sao chịu đựng được trách nhiệm của một sinh mệnh mới?
Chu Khâm Việt không thể để cô mạo hiểm như vậy.
Mặc dù, trong tình cảnh hiện tại, nếu Lộc Tinh mang thai, có lẽ sẽ cải thiện được mối quan hệ của cả hai. Khi đó, cho dù Lộc Thanh không hài lòng, bà cũng buộc phải chấp nhận thực tế.
Nhưng điều này là sai trái, cũng tuyệt đối không nên làm. Chu Khâm Việt không thể và cũng sẽ không vô liêm sỉ như vậy, dù gì, trước đây Lộc Thanh từng giúp đỡ mẹ anh.
Vì thế, anh quyết định sẽ đi triệt sản, chấm dứt mọi lo lắng. Điều này tốt cho tất cả.
Chu Khâm Việt đã cân nhắc kỹ và dự định sẽ nói với Lộc Tinh sau khi xong xuôi.
Lộc Tinh được “chăm sóc” đến mức thoải mái vô cùng, đôi mắt lim dim, gương mặt ửng hồng, như thể sức sống trong cơ thể được tái sinh.
Chu Khâm Việt đặt vòi hoa sen xuống, giúp cô lau lưng. Lộc Tinh ngoảnh đầu nhìn người đàn ông ngồi sau lưng mình, đúng lúc bắt gặp ánh mắt anh cũng đang nhìn cô, đầy ắp sự dịu dàng.
“Nhìn gì vậy?”
Cô cố tình hỏi thế.
Còn có thể nhìn gì?
Chu Khâm Việt thu lại suy nghĩ, khẽ cười, rồi kéo tay Lộc Tinh đặt lên ngực mình.
Người đàn ông mạnh mẽ, Lộc Tinh cũng không phản kháng, để bản thân tự nhiên dựa vào lồng ngực anh.
Chu Khâm Việt ghé sát tai cô, đặt một nụ hôn nhẹ.
“Thật là một ngôi sao nhỏ xinh đẹp.”
Giọng nói của anh trầm ấm, êm tai, tựa như đang hỏi nhưng ngữ điệu lại khiến Lộc Tinh cảm thấy rụng rời.
Chu Khâm Việt vuốt nhẹ eo cô. Lộc Tinh không ngồi vững, liền vòng tay ôm lấy vai anh, dồn phần lớn trọng lượng cơ thể lên người anh.
Đêm tĩnh lặng, bầu trời đầy sao ngoài cửa sổ. Một buổi tối tuyệt vời biết bao.
Lộc Tinh không muốn rời đi, cô muốn ở lại, ở bên anh cả đêm.
Mặc dù đã hứa với bà nội sẽ về nhà tối nay, nhưng nếu Chu Khâm Việt mở lời giữ cô lại, cô không ngại nói dối.
Dù sao, cô cũng đã nói dối một lần, thêm một lần nữa cũng chẳng sao.
Nhưng tiếc là, tắm xong rồi, Chu Khâm Việt vẫn không nói muốn giữ cô lại.
Tâm trạng đong đầy lưu luyến của Lộc Tinh trở nên u ám.
Chu Khâm Việt nhìn ra cô không vui, nhưng lại nghĩ đơn giản rằng có lẽ cô chưa thực sự thỏa mãn.
Anh thường cảm thấy Lộc Tinh giống như một yêu tinh.
Yêu tinh xuống núi chỉ với một mục đích, chuyên hút tinh khí đàn ông, hút no rồi thì vui vẻ.
Chu Khâm Việt chẳng thấy điều này có gì sai. Lộc Tinh có ham muốn là điều rất bình thường, anh sẽ chiều theo cô.
Lần này, thời gian không dài lắm, “chiêu trò” cũng không nhiều như thường ngày. Cô không vui, còn muốn ở lại thêm. Nhưng có những việc, không phải cứ chiều là được.
Chu Khâm Việt vỗ nhẹ vào mông cô.
“Muộn rồi, lát nữa anh đưa em về.”
Lộc Tinh càng nghĩ càng giận.
Đúng là đàn ông đều giống nhau, “rút kiếm vô tình”.
Trên giường nói hay đến mấy, xuống giường cũng chỉ biết phủi tay bỏ đi.
“Giục cái gì mà giục, chưa mặc đồ muốn tôi trần truồng đi về à?”
Cô nói đúng. Chu Khâm Việt nhặt quần áo bỏ lại ở cửa, đưa cho cô.
Lộc Tinh càng tức giận, tự mình đứng dậy khỏi bồn tắm, không thèm lau khô người mà mặc đồ ngay.
Chu Khâm Việt sợ cô bị cảm, lấy khăn đưa cho cô lau người.
Lộc Tinh giật lấy chiếc khăn từ tay anh, ném xuống đất rồi đạp lên.
Chu Khâm Việt đứng im tại chỗ, không nói thêm lời nào.
Anh không cố ý đuổi cô đi. Anh cũng không muốn cả hai ngày ngày như đôi uyên ương trốn chui lủi. Vấn đề nằm ở bà nội Lộc Tinh.
Quan trọng hơn, vấn đề là ở chính bản thân anh.
Lộc Tinh không phải của riêng anh, cô còn có bà nội.
Chu Khâm Việt biết mình cần phải cho bà một câu trả lời thỏa đáng, chứng minh rằng anh có khả năng chăm sóc cô, đây không phải trò đùa hay sự bồng bột.
Vì vậy, anh chọn cách tiếp quản công ty. Đổi lại, anh phải từ bỏ tự do, trở thành hình mẫu người thành đạt trong mắt mọi người.
Ít nhất, điều này có thể chứng minh anh không phải kẻ vô dụng.
Chu Khâm Việt lái xe đưa cô về đến cổng khu chung cư, vẫn là vị trí quen thuộc, an toàn.
Trên suốt chặng đường, Lộc Tinh không nói gì với anh.
Lúc cô xuống xe, Chu Khâm Việt hạ cửa kính gọi cô lại.
“Hai ngày tới anh bận chút việc. Có gì em cứ gọi cho anh.”
Công ty vừa trải qua đợt thanh lọc nhân sự lớn. Thời gian tới, anh phải sắp xếp đội ngũ mới, còn phải đi làm thủ tục triệt sản.
Lộc Tinh nghe thấy, nhưng vẫn không trả lời, cứ thế quay lưng rời đi.
break

Báo lỗi chương