Lộc Thanh gọi điện cũng không có chuyện gì quan trọng, chỉ là dự báo thời tiết nói tối nay có thể mưa lớn, hỏi Lộc Tinh có mang ô không.
Thực ra không mang, nhưng vẫn nói dối là có, dù sao chỗ Chu Khâm Việt cũng không thiếu ô.
Nghe vậy, Lộc Thanh cũng không nói gì thêm.
Hứng thú của Lộc Tinh vì cuộc điện thoại này mà giảm đi đôi chút. Trên ngực vẫn còn ẩm ướt, đầu nhũ hoa đỏ hồng lên.
Chu Khâm Việt lấy khăn ướt giúp lau sạch.
“Muốn đi đâu không? Có muốn đi xem phim không?”
Không muốn đi ăn, cũng không muốn xem phim, chỉ muốn cùng Chu Khâm Việt lên giường.
“Muốn về Vọng Phủ.”
Vọng Phủ là nhà riêng của Chu Khâm Việt.
Chỗ đó thật tuyệt, có chiếc giường rộng rãi, ban công lớn, quan trọng nhất là bồn tắm cũng rất to.
Hai tháng trước, Lộc Thanh đi dưỡng bệnh ở phía nam một tuần. Lộc Tinh không đi cùng mà lén đến nhà Chu Khâm Việt ở suốt một tuần.
Trời biết, khoảng thời gian đó vui vẻ thế nào. Cả tuần trời không mặc đồ lót, cứ để trần như thế ở nhà Chu Khâm Việt. Ngoài ăn và ngủ, lúc thức dậy thì chỉ có làʍ t̠ìиɦ.
Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy nhớ. Không biết đến bao giờ mới có thể trải qua những ngày thoải mái như vậy thêm lần nữa.
Chu Khâm Việt lại hỏi:
“Muốn ăn tối ở đâu?”
Ăn, ăn, ăn, suốt ngày chỉ nghĩ đến ăn. Không thể làm việc gì “ý nghĩa” hơn được sao?
Lộc Tinh hơi cụt hứng.
Tối nay phải về nhà, không thể qua đêm bên ngoài. Nếu còn lãng phí thời gian cho ăn uống, chẳng phải quá ngốc sao?
Lộc Tinh liếc nhìn Chu Khâm Việt một cái. Cô nhận ra hôm nay anh vẫn mặc vest.
Đó là một bộ vest xám trầm, cúc áo cổ áo được cài kín đến tận trên cùng, thêm vào đó là chiếc cà vạt cùng tông màu và một chiếc huy hiệu nhỏ màu xanh nhạt trên ngực – biểu tượng của tập đoàn Chu Thị.
Từ khi tiếp quản công ty, anh gần như luôn ăn mặc như vậy.
Chu Khâm Việt nhận thấy ánh mắt của cô.
“Sao thế? Thấy kỳ lạ à?”
Không kỳ lạ, mà ngược lại, còn rất đẹp nữa.
Chu Khâm Việt cao ráo, dáng người cân đối, mặc gì cũng đẹp, kể cả khoác một chiếc bao tải rách cũng chẳng thể xấu. Nhưng Lộc Tinh vẫn không nhịn được muốn trêu chọc anh:
“Mặc nghiêm chỉnh thế này, chẳng lẽ đi xem mắt sao?”
Cô nói câu này gần như theo bản năng, nhưng nói xong lại hối hận, sợ Chu Khâm Việt sẽ hiểu ra ý gì khác. May mà anh không để tâm.
Chu Khâm Việt chỉ coi lời cô là nói đùa. Anh véo nhẹ má cô, nói:
“Nghịch ngợm.”
Dạo này, Chu Khâm Việt bận đến mức chẳng biết ngày đêm ở công ty.
Anh nới lỏng cà vạt, tiện tay cởi một cúc áo ở cổ, để lộ chút xương quai xanh rắn rỏi.
Thật ra, việc Chu Khâm Việt tiếp quản công ty khiến Lộc Tinh thấy khá lạ. Cô nghĩ anh sẽ chẳng muốn dính vào những chuyện rối ren của nhà họ Chu.
Ngày trước, Chu Khâm Việt là người phóng khoáng biết bao. Những người đàn ông biết vẽ tranh thường có tính cách như vậy: khao khát tự do, không chịu gò bó, như chú chim nơi chân trời, muốn bay đi đâu thì bay.
Chu Khâm Việt chưa bao giờ thiếu tiền, sự tung hô và danh tiếng cũng không hề ít.
Nhưng Lộc Thanh, bà nội của Lộc Tinh, lại là người suy nghĩ chín chắn, luôn cảm thấy những người làm nghệ thuật chẳng mấy khi bình thường. Cả ngày tự nhốt mình trong phòng, cuối cùng có mấy ai còn tỉnh táo?
Người lớn tuổi thích những chàng trai trẻ có công việc ổn định, chẳng hạn như Phí Cảnh.
Lộc Tinh hiểu bà nội mình. Lộc Thanh không phải kiểu người chỉ đơn giản gặp mặt là xong. Một khi đã sắp xếp cho Phí Cảnh đến, thì chuyện này không thể qua loa được.
Mặc dù trước đó cô đã tìm cách nói tránh đi, nhưng sau này thế nào thì ai mà biết được. Vậy liệu cô có nên nói thẳng với Chu Khâm Việt, hoặc nhắc nhở anh không nhỉ?
Cô còn đang suy nghĩ, thì điện thoại bỗng reo lên.
Lần này là của Chu Khâm Việt.
Anh liếc nhìn màn hình, nhíu mày, trông như không định nghe máy.
Tiếng chuông làm Lộc Tinh đau đầu, cô thúc giục anh nhanh nghe đi.
Thế là Chu Khâm Việt bắt máy.
Anh không bật loa ngoài, nhưng Lộc Tinh vẫn nghe được tiếng một người phụ nữ từ đầu dây bên kia.
Cô nhận ra đó là Chu Dao.
“Có chuyện gì?”
“Không về.”
“Không cần.”
Giọng Chu Khâm Việt lạnh lùng, chỉ nói vài câu là muốn cúp máy. Nhưng Chu Dao hình như có việc cần nói, liền gọi anh lại.
Lộc Tinh ngồi bên cạnh, chẳng buồn nghe trộm.
Lộc Thanh nói không sai, nhà họ Chu quá rối ren, chuyện lặt vặt nhiều không đếm xuể. Không có ai đủ sức nắm giữ mọi chuyện thì chẳng ai quản nổi.
Hiện tại, người có thể gánh vác được cũng chỉ có Chu Khâm Việt.
Còn cô, một cô gái trẻ trung, tràn đầy sức sống, tại sao phải lãng phí thời gian vào mấy chuyện vặt vãnh của người lớn?