Cuộc gọi này là do Vương Linh bảo Chu Dao gọi cho Chu Khâm Việt, hỏi anh mấy giờ tối nay về nhà để chuẩn bị bữa tối.
Sự quan tâm “thái quá” như vậy khiến người ta cảm thấy vô cùng cố ý.
Lần trước, Chu Khâm Việt về nhà cũng chỉ vì công việc, không ở lại dùng bữa. Tối nay cũng vậy.
Trước khi cúp máy, anh còn nói thêm:
“Từ giờ đừng gọi cho tôi, có việc thì tìm thư ký Triệu.”
Lộc Tinh đứng bên cạnh nghe hết, thậm chí còn có thể tưởng tượng được vẻ mặt của Chu Dao ở đầu dây bên kia: hoặc là nước mắt lưng tròng, hoặc là tràn đầy oán trách.
Ai bảo cô ấy thích Chu Khâm Việt làm gì?
Chuyện này, Lộc Tinh biết từ lâu rồi. Chu Dao thích anh từ khi còn học cấp ba.
Dù chưa bao giờ chính thức thổ lộ, nhưng ánh mắt Chu Dao nhìn Chu Khâm Việt đã sớm không giống bình thường.
Ánh mắt như vậy chỉ dành cho người mình thích, dù khi đó Chu Dao đã theo Vương Linh vào nhà họ Chu, trở thành em gái trên danh nghĩa của Chu Khâm Việt.
Nhưng đáng tiếc, Chu Khâm Việt không thích cô, thậm chí còn không thừa nhận sự hiện diện của cô.
Một “kẻ xâm nhập” từ bên ngoài muốn hòa nhập vào một vòng tròn mới, không dễ dàng chút nào.
Khi còn nhỏ, Lộc Tinh là cô bé duy nhất trong khu, mấy cậu con trai cùng tuổi không chịu chơi với cô.
Không chơi thì thôi, cô chẳng cần.
Lộc Tinh ngồi một mình bên bồn hoa, tự đếm kiến dưới chân để chơi. Không biết ai bỗng nhiên dùng súng bắn vào cô.
Viên đạn nhỏ bằng quả tròn trúng vào mu bàn tay, đau điếng.
Lộc Tinh đi tìm “thủ phạm”, cậu con trai dẫn đầu chẳng những không thừa nhận mà còn đẩy cô, làm cô ngã sõng soài. Dù đầu gối không trầy xước, nhưng cô không nhịn được, quay người nhặt một viên đá lên, ném thẳng vào cánh tay của cậu bé.
Cánh tay cậu bị đập trúng, rướm máu, khóc òa lên.
Tiếng khóc khiến người lớn trong nhà chạy ra.
Lộc Tinh biết phen này tiêu rồi, nhưng Chu Khâm Việt xuất hiện khiến mọi chuyện được giải quyết êm đẹp.
Anh như một vị thần từ trên trời giáng xuống, đến để cứu lấy thiên thần nhỏ yếu đuối và bất lực.
Cuối cùng, Lộc Tinh không những không bị trách mắng mà cậu con trai kia còn phải xin lỗi cô.
Từ đó, Lộc Tinh luôn đi theo anh, gọi anh là anh Khâm Việt, còn Chu Khâm Việt cũng không chê cô phiền, đi đâu cũng mang cô theo, như đính thêm một cái đuôi nhỏ.
Gương mặt xinh xắn của Lộc Tinh dễ dàng khiến người khác mất cảnh giác, nên những rắc rối cô gây ra chưa bao giờ ít. Dù có làm ra chuyện lớn thế nào, Chu Khâm Việt cũng sẽ dọn dẹp sạch sẽ mọi hậu quả cho cô.
Một “người anh” như vậy, ai mà không thích cho được?
Tình cảm của Lộc Tinh dành cho anh, từ sự phụ thuộc ban đầu dần chuyển thành thích, quá trình ấy rất tự nhiên.
Nhưng không ai ngờ, người làm mọi chuyện rối tung lên lại là Chu Chính Quốc.
Sau khi Chu Dao theo Vương Linh vào nhà họ Chu, cô nhanh chóng chuyển đến trường cấp ba nơi Lộc Tinh học.
Vì liên quan đến Chu Khâm Việt, Chu Dao rất ghét Lộc Tinh, thậm chí từng muốn kéo các nữ sinh trong lớp cô lập cô.
Lộc Tinh không mảy may quan tâm.
Hành động đó quá trẻ con và buồn cười. Tất nhiên, cô cũng không phải người dễ bắt nạt. Thêm vào đó là thế lực nhà họ Lộc, chẳng nữ sinh nào dám làm vậy.
Thế nên, Chu Dao lại càng ghét cô hơn.
Tuy nhiên, Lộc Tinh chưa bao giờ coi cô ra gì, càng không xem là đối thủ.
Hai cuộc gọi vừa rồi đã lãng phí không ít thời gian.
Lộc Tinh không chịu được nữa, giục Chu Khâm Việt nhanh chóng về nhà.
Chiếc xe chạy qua hai con phố, dừng trước cổng khu Vọng Phủ.
Chưa vào đến nhà, Lộc Tinh đã quấn lấy anh.
Quần áo hai người từ cửa ra vào đến cửa phòng tắm rơi rải rác khắp nơi.
Chu Khâm Việt bật vòi hoa sen xả qua người, sau đó lấy chiếc khăn tắm treo trên tường lau qua loa rồi bế cô ra khỏi phòng tắm.
Lộc Tinh ôm cổ anh, hôn anh thật sâu, hai chân cũng không để yên, quấn chặt lấy eo Chu Khâm Việt, hông cô nhẹ nhàng ma sát với cơ thể anh.
Lộc Tinh hỏi anh: “Có nhớ em không?”
Chu Khâm Việt đáp: “Nhớ, rất nhớ.”
Anh nói thật lòng, Lộc Tinh biết anh không lừa mình, nhưng cô vẫn giả vờ không tin.
Chu Khâm Việt không cãi lại cô, cũng không tranh luận, chỉ cúi đầu hôn cô.
Lúc này, nói ít làm nhiều mới là lựa chọn đúng đắn.