Ngoài ra không có thể nào có lý do thứ hai khiến nhà họ Bạch đột ngột yêu cầu đình chiến được nữa.
“Ngủ trước đi, ngày mai ông đây dưỡng lại tinh thần rồi tìm họ tính sổ.” Gia chủ họ Hoàng nổi giận đùng đùng nói.
Oan uổng họ, hắt nước bẩn vào họ, khoản nợ này phải tính sổ!
Bong Bóng số 3 nằm ở bang Trường Hải, cách thủ đô bang Vân Cẩm khoảng hai giờ bay bằng phi thuyền, đêm đã khuya, những vị khách quý của các gia tộc khác cũng tạm thời nghỉ ngơi ở khách sạn, đợi trời sáng mới lên phi thuyền trở về.
Mặc dù Long Linh là người bình thường, nhưng dẫu sao cũng là con của nhà họ Long, nên cũng được sắp xếp ở cùng tầng với những khách quý khác.
Chỉ là cô ta cũng thuộc về trạng thái bị cô lập ở tầng này, cô ta có thể nghe thấy tiếng những người bạn cùng trường bên ngoài đang ghé thăm và chơi đùa với nhau, cười nói rôm rả.
Còn có người say rượu, đụng vào cửa phòng cô ta, cố gắng mở cửa của cô ta ra.
“Nhầm rồi, không phải căn phòng này.”
“Hả? Không phải sao? Đây không phải phòng tớ à?”
“Đây là phòng của pháo lép nhà họ Long, đi nhanh, coi chừng bị quấn lấy đó…”
Long Linh nắm chặt nắm tay lại, hận không thể lập tức moi ngọc rồng của Long Cẩm ra nuốt chửng, cô ta hận cái cảm giác bị người ta xem thường này.
Cô ta vẫn chưa liên lạc với người nhà, tâm trạng bây giờ đã đủ tệ rồi, ra ngoài một chuyến vậy mà không thu được cái gì, cô ta không muốn đối mặt với người cha tự cao tự đại và người mẹ hay cằn nhằn của mình đâu.
Cô ta kìm nén cảm xúc, lấy sách từ trong túi ra bắt đầu ôn lại bài học.
Mãi đến khi không biết trôi qua bao lâu, ngoài hành lang đã hoàn toàn yên tĩnh lại, cửa phòng cô ta lại bị đập mạnh một lần nữa, có người đang cố gắng mở cửa phòng cô ta, ổ khóa phát ra tiếng bíp bíp báo động, sau đó im bặt.
Long Linh đứng dậy đi tới trước mắt mèo nhìn ra, lại là gã học sinh lớp trên uống rượu say đó, đoán chừng đang say khướt, mặc áo choàng tắm, hiện tại đang nằm ở ngoài hành lang trước cửa phòng cô với vẻ mặt khó chịu.
Long Linh hơi nheo mắt lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, mở cửa ra.
…
Đêm nay, cuộc tranh chấp giữa hai nhà Hoàng Bạch trong Bong Bóng số 3 đã phát triển theo hướng ly kỳ phức tạp, Long An Khang, Long Ý Minh và người nhà họ Long cũng đang thảo luận về một dự án hợp tác quan trọng với các gia đình lại giống khác.
Có rất nhiều nhân vật quan trọng tập hợp, khoảng cách tuổi tác rất lớn.
“Các người cũng biết mà, chỉ có gia tộc lại giống mới có thể tham dự dự án này, trong hai trăm năm qua nhà họ Long các người chưa từng xuất hiện bất kỳ dấu hiệu lại giống nào có thể chứng minh huyết thống tộc Long trong cơ thể các người.” Thiếu chủ nhà họ Phượng bất cần đời dựa lưng vào ghế, trên tay còn chơi một khối rubik, nhìn đám người nhà họ Long nói một cách lười biếng.
Ngồi ở bên cạnh hắn là một đôi thiếu niên thiếu nữ trẻ tuổi nhất ở đây, cô gái đang tựa vào trên vai chàng trai ngủ say sưa, chất lượng giấc ngủ cực kỳ tốt.
Chàng trai mặt không biểu cảm ở một bên đang thắt bím tóc.
Thiếu chủ nhà họ Phượng trẻ tuổi hơn Long Ý Minh và Long An Khang rất nhiều, là con cháu của thể hệ sau, nhưng không ai cảm thấy hắn thiếu tôn trọng, trái lại họ lại dùng ánh mắt hoài nghi nhìn chằm chằm và người nhà họ Long.
Người nhà Long, với tư cách là người lại giống của rồng, đã nổi lên như một hiện tượng trong thời kỳ đó, họ nhanh chóng xây dựng một đế chế hùng mạnh, xét cho cùng thì trong quốc gia của họ, “Rồng” luôn mang ý nghĩa tượng trưng từ xưa đến nay, quốc dân luôn dành cho nó một tình cảm đặc biệt, vào thời kỳ đỉnh cao nhất, nhà họ Long còn được coi là gia tộc đứng đầu trong tứ đại gia tộc.
Tuy nhiên, trong hai trăm năm qua, nhà họ Long chưa từng xuất hiện một người lại giống nào, cho dù là một lại giống có độ thuần rất thấp, ví dụ như mọc chút vảy rồng hoặc là sừng rồng gì đó cũng chưa từng có, bởi vậy trong dân gian có rất nhiều lời đồn thổi, ví dụ như huyết mạch tộc Long đã biến mất khỏi nhà họ Long.