Nhưng mà mặc dù giết con chồn kia, giết vài người người nhà họ Hoàng, thì thù hận của nhà họ Bạch vẫn không thể tiêu tan, bởi vì tổ tiên của họ lúc ấy đã mất đi cha mẹ anh chị em, nỗi đau ấy đâm thấu tim gan, đến chết không quên, không thể nào nguôi ngoai, đến nỗi truyền lại cho đời sau.
Hiện tại Mộ Văn Tinh gọi nhà họ Bạch là nhà họ Hoàng năm đó, ví hai người họ như nhà họ Bạch năm đó, chẳng lẽ là…
“Trương Thụy Lan là… Mẹ của các người?”
“Đúng vậy.”
Trải qua nhiều thế hệ cho tới nay, hai nhà Hoàng Bạch vẫn đấu đá không ngừng, tính toán ngáng chân lẫn nhau.
Thần tiên đánh nhau, người phàm gặp nạn, Trương Thụy Lan, người lúc ấy đang một mình nuôi con trai và con gái, chính là người phàm vô tội gặp nạn.
Cô ấy đang yên đang lành đẩy xe nhỏ dẫn theo hai đứa nhỏ vội vã đi bán điểm tâm, con cháu hai nhà Hoàng Bạch trình diễn tiết mục truy đuổi trên đường cái, xe nhà họ Bạch bất ngờ rẽ cua, tông văng một phụ nữ bay ra ngoài, tử vong tại chỗ.
Hai đứa trẻ chứng kiến tận mắt, trở thành cơn ác mộng cả đời này.
Kết quả là kẻ gây ra vụ việc không phải chịu trách nhiệm gì, chỉ bị đưa ra nước ngoài, còn Mộ Văn Tinh và Mộ Văn Nguyệt thì bị đưa vào trại trẻ mồ côi, thậm chí không có cả tiền bồi thường, cứ như thể họ là con kiến, một loài sinh vật bị dẫm chết thì dẫm chết thôi.
Bọn họ vạch kế hoạch nhiều năm, không ngừng đẩy mạnh mâu thuẫn giữa hai nhà Hoàng Bạch, Mộ Văn Tinh thậm chí còn không tiếc hy sinh đứa con ruột của mình như một ngòi nổ cuối cùng, chỉ để khiến cho hai hổ Hoàng Bạch tranh chấp, ngọc nát đá tan, báo thù rửa hận.
Kế hoạch của hai anh em trong nguyên tác thành công, hai nhà Hoàng Bạch kẻ què kẻ bị thương, nhà họ Hoàng trở thành bên thua bị chia cắt, người lại giống của nhà họ Bạch chết hết, gia nghiệp rơi vào trong tay Mộ Văn Tinh.
Cuối cùng, huyết mạch nhà họ Bạch chỉ còn lại Bạch Tâm Nhiên và đứa bé sơ sinh.
Nhưng Bạch Tâm Nhiên sau khi sinh không lâu đã mất đi con gái, lại mất đi người nhà, đả kích quá lớn khiến cô phát điên.
Mộ Văn Tinh chăm sóc vợ suốt 20 năm trời, không hề tìm kiếm người phụ nữ nào khác, trở thành người đàn ông si tình được mọi người trong giới khen ngợi.
Chỉ là con gái của họ luôn bị hắn giấu dưới tầng hầm ngầm, do Mộ Văn Nguyệt chăm sóc, bởi vì hắn không muốn nhìn thấy cô bé, nhưng cũng không thể nhẫn tâm giết cô bé.
Từ nhà họ Hoàng đến nhà họ Bạch rồi đến anh em Mộ Văn Tinh, đây có lẽ là một bi kịch oan oan tương báo bao giờ mới dứt.
Lần này kết cục của họ sẽ như thế nào?
Người sáng tạo không có lương tâm Cảnh Bội chỉ suy nghĩ qua loa, sau đó nhanh chóng mất đi hứng thú, ánh mắt lại đổ dồn vào màn hình máy tính.
Trong khung chat, người đối diện đặt ra câu hỏi không thể tin được: 【Thật hả? Có thật là cho tôi nhiều tiền như vậy không?】
Cảnh Bội không nói nhiều lời vô ích, trước tiên chuyển một nửa.
…
Tối nay trong giới người lại giống nhất định sẽ náo nhiệt, hai nhà Hoàng Bạch chính thức ngừng chiến, cả hai đều thức trắng đêm để trả tiền bồi thường cho những người ủng hộ hai bên, dùng xe đưa họ ra ngoài Bong Bóng, đưa vào khách sạn để nghỉ ngơi.
Mặc dù khiến nhiều người lại giống cố gắng kiếm chác một khoản lợi nhuận lớn thất vọng, nhưng hai gia đình lịch sự và chu đáo, bồi thường hậu hĩnh nên cũng không xảy ra chuyện gì rắc rối.
Tất cả mọi người đều bàn tán và suy đoán lý do vì sao, mối thù truyền kiếp giữa hai nhà Hoàng Bạch này kéo dài mấy trăm năm, cuộc bùng nổ lần này kỳ thật không phải là điều bất ngờ, điều khiến người ta bất ngờ là sự ngừng chiến đột ngột như một sự hòa giải.
Nhưng mà đừng nói đến họ, ngay cả nhà họ Hoàng, một trong những bên liên quan cũng đang không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng họ không ngốc, rất nhanh đã đoán được nguyên nhân.
“Nhất định là phát hiện bản thân mình mù mắt, lòng dạ mù quáng oan uổng người ta chứ sao!” Người nhà họ Hoàng biết rõ mình căn bản không hề động vào đứa bé sơ sinh nhà họ Bạch, mới dám chắc chắn như vậy.