Ngay cả những gia tộc lại giống khác cũng bắt đầu không chơi với họ nữa, người trong gia tộc cũng bắt đầu gặp phải một vài sự đối đãi lạnh nhạt, đế quốc Long thị cũng bắt đầu xuống dốc không phanh, cho dù họ cố gắng hết sức để cứu vãn, nhưng vẫn luôn lực bất tòng tâm.
Tất cả những điều này dường như đều chứng minh, Chân Long đã rời khỏi họ.
Ngay cả chính người nhà họ Long cũng đang lo lắng về điều này.
Bởi vậy khi nhà họ Long phát hiện trong gia tộc có người lại giống, họ mới kích động như thế.
Long Ý Minh lại lộ ra nụ cười cá sấu mang tính đặc trưng của mình: “Nhà chúng tôi có đứa trẻ lại giống, hơn nữa độ thuần lại giống rất cao, ngày mai sẽ tổ chức họp báo công bố với thiên hạ.”
Lời này vừa thốt ra, những người khác đều có chút kinh ngạc: “Ai?”
Ánh mắt của họ không khỏi lướt qua những người nhà họ Long có mặt, bất kể là người lớn ở đây, hay là con cháu nhà họ Long không ở đây, họ hẳn là biết hết.
Long Ý Minh còn chưa nói, Long An Khang đã mở miệng trước một bước: “Là con gái của ta.”
Thiếu chủ nhà họ Phượng nhíu mày: “Long Linh?”
“Không phải Long Linh, là Long Cẩm, con gái bên ngoài của tôi.”
“Ý ông là… Con gái riêng của ông?”
Long Ý Minh hơi nhíu mày, nhìn về phía Long An Khang, nhưng cũng không nói gì, chỉ xoay chiếc nhẫn ngọc trên ngón cái của mình một cách thâm thúy.
Long An Khang thở dài nhẹ nhàng, vẻ mặt lộ rõ sự xấu hổ: “Đúng vậy, nói thật thì tôi cũng rất xấu hổ, cũng rất có lỗi với vợ và con gái của tôi.”
Một vị nữ gia chủ ở đây vỗ tay hai cái, châm chọc nói: “Long An Khang, vợ của anh cưới anh khi anh còn là một thằng nghèo, câu chuyện tình yêu của hai người vẫn được truyền tai nhau trong dân gian, vậy mà giờ anh lại có một đứa con riêng, anh đúng là giỏi thật đấy.”
Mặc dù những kẻ có tiền ở đây, bản thân họ cũng có đàn bà hoặc kép nhí bên ngoài, sợ là cũng có không ít con riêng, vào lúc này cũng không khỏi nhíu mày.
Chuyện Long An Khang đã kết hôn với một người phụ nữ khác ở quê nhà thì hầu như người ngoài chẳng ai biết tới, chủ yếu là lúc đó nhà họ Long đã xuống dốc, Long An Khang cũng chỉ là người bình thường, căn bản không ai để ý đến ông, bởi vậy họ đều cho rằng An Dao là người vợ đầu tiên của Long An Khang.
Con gái nhà giàu An Dao lúc trước sau khi về nhà họ Long cùng Long An Khang, luôn đi học vào cùng với Long An Khang, luôn hết lòng giúp chồng tiến bộ, mang bộ dáng nhiệt tình bất chấp tất cả vì tình yêu, dịu dàng hiền thục, tuy nói có người cho rằng bà bị tình yêu làm mù mắt, nhưng thật sự rất ít người ghét bà, nhìn chung, bà rất được lòng người ngoài.
Cho nên hiện tại mới có người bất bình cho An Dao.
“Ầy, đó là chuyện ngoài ý muốn, đàn ông mà, đôi khi gặp phải cám dỗ, quả thật là… Nhưng đó là lần duy nhất, nếu như không phải người lại giống là nó muốn về, tôi vốn cũng không biết tới sự tồn tại của nó.” Long An Khang lại nói.
Lời của gã nói rất hay, người lại giống muốn trở về, nghe có vẻ giống như đối phương là người chủ động muốn về, chứ không phải là người nhà họ Long muốn đón cô ta về, lập tức đắp nặn hình tượng một đứa con riêng không thể chờ đợi được nóng lòng trở về gia tộc giàu có trong đầu mọi người.
Một người đàn bà không biết xấu hổ đi dụ dỗ đàn ông còn sinh ra con gái, bởi vì gặp may sinh được người lại giống, biết nhà họ Long lấy người lại giống làm người thừa kế, cho nên mới gấp gáp chạy về.
Mặc dù trong vòng tròn của họ, người lại giống là tối thượng, thế nhưng lúc này trong lòng vẫn cảm thấy hơi khó chịu.
Chỉ có thiếu chủ nhà họ Phượng và thiếu niên thiếu nữ ngồi bên cạnh hắn không là khác biệt, thiếu chủ nhà họ Phượng nhìn Long An Khang, rồi lại nhìn Long Ý Minh, cười nhạo một tiếng, tiếp tục chơi khối rubik.
Thiếu nữ bên cạnh vẫn tựa vào vai thiếu niên ngủ say sưa, thiếu niên đang xâu chuỗi hạt châu cho dây buộc tóc.
Trong giờ nghỉ giải lao, An Dao gọi điện thoại cho Long An Khang, hỏi thăm tình hình.
Ông vừa quan sát xung quanh, xác nhận không có ai nghe lén, nói: “Yên tâm, họ có vẻ đều không thích Long Cẩm, em chuẩn bị đi, đợi sau khi kết thúc thì tung tin ra.”