Những người chọn đứng về phe này cũng đang cược một canh bạc lớn, nếu như phe mình ủng hộ thắng, thù lao của họ là chia phần chiến lợi phẩm từ phe thua cuộc, lỡ như phe mình là bên thua, thì họ sẽ tốn công vô ích, thậm chí phải trả giá đắt.
Nếu như hai bên có thể thương lượng để giải quyết, vậy họ có thể nhận được khoản tiền “bồi thường thiệt hại” do gia tộc ủng hộ trả, miễn cưỡng kiếm được một khoản nhỏ.
Cầu phú quý trong nguy hiểm, kiếm tiền càng nhiều nguy hiểm càng lớn, bởi vậy đa số mọi người ở đây đều xắn tay áo lên, hy vọng bên mình có thể trở thành bên thắng, kiếm được một khoản lớn.
“Đến giờ rồi.” Trong lều trại chính, mấy người nhà họ Bạch mang thần sắc nghiêm nghị.
“Cha, anh hai, xin nhờ hai người.” Người đàn ông nói với họ, mắt đỏ hoe.
“Văn Tinh, yên tâm, bọn ta nhất định sẽ đòi lại công bằng cho Diểu Diểu. Con đi ra ngoài ở cạnh Tâm Nhiên trước đi, con bé cần con.” Cha vợ vỗ vỗ vai của hắn nói.
Cả ông và con trai đều là người lại giống, đương nhiên là phải lên đánh nhau với người nhà họ Hoàng, mà Mộ Văn Tinh - con rể của họ, chỉ là người bình thường, ở lại đây cũng không có ích gì.
Mộ Văn Tinh gật gật đầu, nhìn theo họ rời khỏi lều trại, thần sắc dần dần trở nên u ám, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh đắc ý.
…
Phía nhà họ Hoàng, cũng xắn tay áo lên, không khí nóng như lửa đốt.
“Lần này sẽ phân thắng bại với đám hồ ly lẳng lơ nhà họ Bạch kia, mụ nội nó, suốt ngày chỉ biết đổ oan lên người chúng ta, ông đây chịu đủ rồi!”
“Đúng vậy! Thanh danh nhà chúng ta bị họ bôi xấu hết cả rồi, đã nói không phải chúng ta làm mà không có ai tin!”
“Đã đến nước này rồi, việc có phải do chúng ta làm hay không đã không còn quan trọng nữa, cho nên ai là người làm tốt nhất hãy thẳng thắn thú nhận đi.” Gia chủ quét ánh mắt sắc bén qua mọi người.
Người nào người nấy đều kêu oan, ánh mắt gia chủ quét qua từng đôi mắt không chút nào chột dạ, xác nhận nhà mình thật sự không có ai làm chuyện thất đức này, cho nên quả nhiên là người nhà họ Bạch đã đổ oan họ, lúc này ông oán hận nắm chặt nắm đấm, ánh mắt đầy căm phẫn.
“Nhà họ Bạch khinh người quá đáng, xưa kia tổ tiên ta đã ăn thịt vài người của chúng, sau đó chúng tìm Bạch Hồ làm thịt ta, nhà họ Hoàng chúng ta cũng chết không ít người mà, khi đó đã thanh toán ân oán xong hết rồi, cứ khăng khăng phải dây dưa với chúng ta đến hôm nay, không biết khi nào mới dứt! Lần này sẽ tính sổ với họ một thể!”
“Tính chứ!”
Mũi tên đã lên dây, hai kẻ thù truyền kiếp này sắp dốc hết tất cả để phân định thắng thua, cố gắng chấm dứt mối thù hận dài dằng dặc này.
Nhưng trên thực tế, cả hai bên đều biết rằng, dù thắng hay thua, miễn là hai gia tộc còn hậu duệ, thù hận này sẽ còn tiếp tục kéo dài.
…
Long Linh và những người bình thường khác đứng phía sau, nhìn đám người đang chuẩn bị chiến đấu phía trước, trong lòng thầm nghĩ, trận chiến tranh này tốt nhất có thể kéo dài lâu hơn một chút, càng lâu càng có lợi cho cô ta, cô ta cần được những tên quỷ sứ đáng ghét đó ưu ái, cần lợi dụng họ để đạt được thứ mình muốn đạt được.
Tiếng còi vang lên, chuẩn bị xuất phát.
Bỗng có một chiếc xe vội vã lao tới, liên tục bấm còi để thu hút sự chú ý, phát ra âm thanh chói tai.
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Hình như là đến từ hướng tháp trắng.”
Long Linh cau mày, bỗng nhiên có một dự cảm không tốt lắm.
Mà không lâu sau, phía nhà họ Hoàng cũng đã lên đường, họ bỗng nhiên nhận được tin nhắn tạm thời đình chiến do nhà họ Bạch phái người đưa tới.
Người nhà họ Hoàng tức giận nổi trận lôi đình.
Ngươi nói đánh là đánh, nói không đánh là không đánh, vậy họ chẳng phải mất mặt lắm sao?
Nhưng mà luật lệ lại như vậy, một bên không muốn đánh thì bên kia không thể ép đánh, nếu không chính phủ sẽ có quyền ra tay can thiệp.