“Cha, anh hai, đây là…?” Mộ Văn Tinh vẫn chưa rời đi nhìn thấy cha vợ, anh vợ và những người khác đột nhiên trở về, sắc mặt khó coi, kinh ngạc hỏi.
Sau đó hắn bị cha vợ tát một cái ngã sõng soài xuống đất.
Gia chủ họ Bạch tức giận đến mức ánh mắt lộ ra sát khí, còn hơn cả lúc hận nhà họ Hoàng: “Nhà họ Bạch ta nhận nuôi mày, giúp đỡ mày, cho mày sự giáo dục tốt nhất, để mày quản lý công ty, để mày kết hôn với Tâm Nhiên, mà mày vẫn chưa thỏa mãn sao?”
“Cha, để con đánh chết cái thằng vô ơn này!” Anh vợ cũng đầy thù hận: “Ngay cả con gái ruột của mình mà mày cũng xuống tay được, mày đúng là không phải là người!”
“Cái thằng ngu xuẩn như mày, có phải cho rằng bọn tao chết hết rồi là mày sẽ xâm chiếm được nhà họ Bạch sao? Sợ là mày phải thất vọng rồi, nếu như người nhà họ Bạch bọn tao chết hết, nhà họ Bạch không phải bị gia tộc khác chia cắt thì cũng bị sung công, không liên quan gì tới một người khác họ như mày! Mày đây là mổ gà lấy trứng, vội vàng quá rồi!”
Cha vợ vô cùng đau đớn, ông từng hài lòng với con rể này bao nhiêu thì giờ đây lại thất vọng và căm hận bấy nhiêu, ông dám khẳng định, chờ sau khi họ đều bị hắn tính kế chết hết rồi, thì Bạch Tâm Nhiên cũng không thoát.
Ngay cả con gái mới sinh của mình cũng có thể ra tay độc ác, còn có thể trông mong hắn sẽ yêu thương Tâm Nhiên ư?
Tố chất cơ thể của đại đa số người lại giống đều mạnh hơn người bình thường rất nhiều, Mộ Văn Tinh bị đánh cho choáng váng đầu đầy sao, ngất đi một lúc lâu mới từ từ tỉnh dậy, nghe họ nói những lời này, dần dần hồi phục lại tinh thần.
Hắn ngẩng đầu nhìn họ, ánh mắt chứa đầy thù hận không hề kém cạnh họ: “Tuy rằng không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng xem ra tin tức mà các người nhận được, cũng chỉ có bấy nhiêu nhỉ.”
Người nhà họ Bạch sửng sốt, Bạch Tâm Nhiên chỉ truyền lại một tin nhắn ngắn và súc tích: 【Đã tìm được đứa bé rồi, không liên quan gì đến người nhà họ Hoàng, là Mộ Văn Tinh lập kế, về nhanh.】
Những chi tiết cụ thể khác, phải đợi đến khi ra khỏi Bong Bóng, về nhà gặp con gái họ mới có thể biết được.
Chỉ là bởi vì Mộ Văn Tinh ở rể, nên họ mới vô thức nghĩ đến hắn trù tính những chuyện này là vì âm mưu chiếm đoạt gia sản nhà họ Bạch.
Nhưng xem ra, có vẻ có ẩn tình khác.
…
Cảnh Bội vừa cạo chân xong, đã bắt đầu gõ máy tính để chuẩn bị cho trận chiến ngày mai.
Trong chốc lát, cô đã nghe thấy vài tiếng động vang lên ngoài cửa, đôi mắt đẹp khẽ cong lên một chút.
Chắc là tin tức trong Bong Bóng đã truyền ra rồi.
Cuộc chiến giữa hai gia tộc Hoàng Bạch không thể nổ ra, cứ thế là, Long Linh mất đi môi trường thích hợp để bồi dưỡng tình cảm với những người thừa kế của gia tộc lại giống khác, cũng như không thể tạo ra những rào cản khó khăn cho cô nữa.
Ừm, cuộc sống vui vẻ và thoải mái của cô tạm thời được bảo vệ rồi ^ ^
…
Trong Bong Bóng số 3.
Những người ủng hộ của hai nhà Hoàng Bạch đang sục sôi, chưa kịp bộc lộ hết nhiệt huyết thì bỗng nhiên bị dội một gáo nước lạnh, tên đã lên dây, thế mà lại là một quả bom xịt??
Sắc mặt Long Linh rất khó coi, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cũng không ai có thể cho cô ta câu trả lời.
Mỗi khi như vậy, trong lòng cô ta lại dâng lên một cảm giác tủi nhục, nếu cô ta là người lại giống, cô ta có thể đi thẳng vào lều trại chính giống như người của các gia tộc khác, hỏi rõ ràng mọi chuyện, chứ không phải chỉ có thể chờ đợi tin tức như những người lại giống không tên không họ và nhân viên công tác bình thường này, cứ như thấp hơn những người đó một cái đầu vậy.
Đợi trong chốc lát, mấy chiếc xe địa hình lại khởi động.
“Nhiều xe như vậy, lại là hướng tháp trắng, họ muốn rời đi à?”
“Quần què gì vậy, người nhà họ Bạch rời đi? Tóm lại là có chuyện gì đang xảy ra thế này, thật sự là không đánh nữa sao?”
Long Linh chú ý tới những đứa con cưng của trời kia cũng đã lên xe rời đi.
Một khi đã vậy, cô ta cũng không cần phải ở lại nữa.