Sau khi Cảnh Bội cung cấp địa chỉ, Bạch Tâm Nhiên ngây ngẩn cả người.
Tại sao lại là địa chỉ này? Khi nào căn nhà này có hầm ngầm?
Sắc mặt Bạch Tâm Nhiên trắng bệch, cánh môi run nhè nhẹ, nhưng vẫn lập tức phái người đến địa chỉ này.
Sự tình trọng đại, cũng khiến cho Bạch Tâm Nhiên bắt đầu nghi ngờ rất nhiều chuyện, cho nên đã cử người quản gia thân cận đáng tin cậy của mình dẫn người đi.
Xe của quản gia và vệ sĩ rất nhanh đã chạy tới, một số người canh gác ở dưới cửa sổ của biệt thự ba tầng, những người còn lại mở cửa rồi xông vào nhà, dựa theo thông tin mà phòng thông tin cung cấp để tìm lối vào hầm.
Khi họ nhấc tấm thảm lên, một cánh cửa xuất hiện trước mắt mọi người.
Cánh cửa này rất dày, được thiết kế đặc biệt, phải mất rất nhiều công sức mới cạy được khóa.
Phía sau cánh cửa này là một cầu thang thật dài sâu hun hút, dưới chân cầu thang là một cánh cửa rất nặng, trên cửa có treo một cái khóa.
Sau khi mở khóa, đẩy cánh cửa này ra, họ nhìn thấy một người phụ nữ đang ôm một cái tã dính máu co rúm lại ở góc tường, nhìn họ với vẻ sợ hãi và căm thù.
Sau khi Bạch Tâm Nhiên nhận được điện thoại của quản gia thân tín, cánh môi không chút huyết sắc càng run rẩy dữ dội hơn.
Cô bảo hầu gái mang điện thoại đến, run rẩy sốt ruột gọi lại phòng thông tin.
Chờ bên kia bắt máy, lập tức lớn tiếng chất vấn: “Ngươi đã dàn xếp phải không? Ngươi muốn gây xích mích bọn ta? Ngươi là ai? Ngươi là người nhà họ Hoàng sao?!”
“Ầy ầy, oan ức quá đi, bạn tôi ơi, tôi chỉ là một kẻ đi buôn tin mà thôi. Nếu cô không có ý định mua thông tin thì tôi cúp máy đây, đây không có dịch vụ trò chuyện đâu nhé.”
Nếu như là người của nhà họ Hoàng, thì việc tự biên tự diễn một màn này rất không cần thiết, hơn nữa tra khảo người phụ nữ kia chắc chắn cũng có thể nhận được đáp án.
Chỉ là cô không thể chờ đợi thêm một giây nào nữa.
“Chờ đã!” Bạch Tâm Nhiên nhắm nghiền mắt lại: “Ta muốn mua thông tin, ta muốn biết tiền căn hậu quả của chuyện này!”
“À, phí thông tin cao lắm đó nha, dù sao thì để thu thập những thông tin này cũng phải mất khá nhiều công sức mà.” Cảnh Bội đang nằm thoải mái trên chiếc giường lớn êm ái, đắp mặt nạ dưỡng trắng, khoanh hai chân dài, đang mải mê cạo gót chân, nói như vậy.
Lần này, phí thông tin thực sự cao hơn lần trước khá nhiều, nhưng Bạch Tâm Nhiên vẫn sẵn sàng chi trả.
Mà Bạch Tâm Nhiên đạt được đáp án mình muốn, hai mắt rưng rưng, gọi người.
“Ngay lập tức. Lập tức đi Bong Bóng, thông báo cho cha.”
…
Bong Bóng số 3.
Bóng đêm bao trùm mặt đất, thế cục hết sức căng thẳng.
Những người đứng hai bên đều đã nhận được tin tức, đêm nay khai chiến, họ xắn tay áo lên, chuẩn bị thể hiện kỹ năng của bản thân trong khoảng khắc này.
“Nhà họ Hoàng và nhà họ Bạch, rốt cuộc thì nhà nào giàu hơn vậy? Tôi thấy hơi lo không biết mình có đứng sai đội không.” Có người thì thầm hỏi người lại giống không quen biết bên cạnh.
“Cũng không chênh lệch nhau lắm, nhưng bên nhà họ Bạch mạnh hơn, nhà họ Hoàng lần này rất quá đáng, vậy mà lại có thể xuống tay với trẻ con, quả thực không có giới hạn, nên người ủng hộ nhiều hơn.”
“Vậy thì tốt rồi vậy thì tốt rồi, tôi không muốn tốn công vô ích đâu, mua nhà phải dựa vào lần này thôi đấy.”
“Gì gì? Các người đang nói chuyện gì vậy?” Một người đàn ông trung thực bên cạnh nhìn họ với vẻ mặt tràn đầy phẫn nộ: “Tiền gì cơ? Chẳng phải mọi người đến hỗ trợ xuất phát từ chính nghĩa hay sao?”
“Ha ha không phải chứ, cậu vậy mà không biết sao?”
Hai gia tộc muốn đánh nhau, những người ủng hộ được gọi đến này cũng không phải đơn thuần xuất phát từ hữu nghị hay công lý gì sất, bất kể là nhà họ Hoàng hay là nhà họ Bạch, họ đều đánh cược vào vinh quang và sự nghiệp của gia tộc mình.
Cho dù có là người thắng, cái họ thắng chỉ là sự thoả mãn trong lòng, nhưng gia tộc thì cũng phải đánh đổi ít nhất nửa giang sơn.