Sau Khi Ta Ăn Nhầm Nguyên Thần Của Thao Thiết

Chương 28: Đồng Đội (1)

Trước Sau

break

Quy Ngọc Sơn và Mạc Trì đã lên đến đỉnh vách đá, Ông Lớn cũng không chần chừ thêm nữa. Thế nhưng cách leo lên của cậu ấy rất độc đáo, giống như leo núi, móng vuốt có thể bám chặt vào đá, leo lên với tốc độ cực nhanh. Lúc gần đến đỉnh, Quy Ngọc Sơn vươn một sợi dây leo ra, kéo thẳng Ông Lớn lên.

"Cảm ơn người anh em." Ông Lớn cười ha hả.

Thần thức quét qua, Chiến Long Thần Thụ lập tức phán đoán được trình độ của Ông Lớn: "Ngươi chính là người muốn xin quả Chiến Long Thần của ta à?”

Ông Lớn vội vàng gật đầu. Chiến Long Thần Thụ không coi trọng quả của mình, hơn nữa lại cùng tộc cây với Quy Ngọc Sơn nên mối quan hệ rất tốt: "Cho ngươi một quả cũng không sao, quả Chiến Long Thần có thể phát huy tác dụng không nhỏ trên người ngươi."

Ông Lớn đắc ý nói: "Quả nhiên ngài có mắt nhìn anh hùng." Điều này chứng tỏ cái gì, chứng tỏ cậu ấy là thiên tài, quả Chiến Long Thần cho người khác chính là lãng phí. Cành cây to lớn của Chiến Long Thần Thụ lắc lư, dường như đang gật đầu: "Người có thực lực càng mạnh, tác dụng của quả Chiến Long Thần càng nhỏ."

Còn về lý do tại sao, ngay cả Chiến Long Thần Thụ cũng không rõ, chắc hẳn là do Thiên Đạo hạn chế. Có thể ban cho con kiến sức mạnh lay chuyển núi non, nhưng sức mạnh tương tự lại không thể ban cho voi. Trong bóng tối vô hình, có vẻ như Thiên Đạo đang hạn chế sự phát triển của chúng sinh.

Tất nhiên, Chiến Long Thần Thụ cảm thấy như vậy cũng tốt, vừa là hạn chế, vừa là bảo vệ, nếu quả Chiến Long Thần không có hạn chế sử dụng thì ông ta đã sớm bị những tu sĩ tham lam giam đào lên rồi đem đi nuôi nhốt rồi.

Sắc mặt Ông Lớn thay đổi thất thường, chẳng phải đây là đang nói bóng gió rằng cậu ấy yếu đuối sao?

Quy Ngọc Sơn an ủi: "Anh hùng cũng phải từng bước trưởng thành mà."

Ông Lớn suy nghĩ một chút, hừng hực quyết tâm nói: "Có lý, nhất định có một ngày, tôi sẽ dùng nắm đấm đánh ra một bầu trời cho riêng mình."

Quy Ngọc Sơn bật cười, tỏ vẻ tôn trọng suy nghĩ của đối phương. Một quả Chiến Long Thần nho nhỏ rơi vào tay Ông Lớn, kích cỡ chỉ to bằng móng tay, Ông Lớn còn lo lắng nếu bản thân bất cẩn dùng thêm một chút lực là sẽ bóp nát nó ngay.

"Yên tâm đi." Chiến Long Thần Thụ như nhìn thấu nỗi lo lắng của cậu ấy, bèn nói: "Đừng xem thường quả của ta, nó có thể chịu được sức nặng ngàn cân đấy."

Ông Lớn bóp thử, hai mắt sáng lên... Đúng là không thể bóp nát được. Sau khi ban tặng quả, Chiến Long Thần Thụ không để ý đến Ông Lớn nữa mà quay sang nói với Quy Ngọc Sơn: "Trên núi này mọc thêm không ít thứ tốt, ngươi có thể hái một ít mang về.” Chiến Long Thần Thụ chỉ ra vài hướng, sau khi Quy Ngọc Sơn cảm ơn xong, cậu không chờ được nữa mà lập tức vội vàng đi tìm.

Diện tích rừng núi rất rộng lớn, cho dù đã có phương hướng đại khái, nhưng Quy Ngọc Sơn vẫn phải cẩn thận tìm kiếm, việc này tốn không ít công sức.

"Đợi tôi với, hây dô hây dô..."

Quy Ngọc Sơn nghe tiếng động thì đứng dậy nhìn xung quanh, nhưng không phát hiện điều gì bất thường, thầm nhủ chẳng lẽ là ảo giác của cậu sao?

"Có thể đi chậm một chút không!" Kẻ phát ra tiếng nói kia bắt đầu thiếu kiên nhẫn, âm thanh cũng trở nên chói tai hơn.

"Nhìn xuống dưới." Vào thời khắc quan trọng, Mạc Trì thản nhiên nói.

Quy Ngọc Sơn cúi đầu, cuối cùng cũng nhìn thấy có thứ gì đó đang bước đi về phía mình với hai chân dang rộng, đợi đến khi đối phương đến gần, cậu không nhịn được mà giật giật khóe miệng: "Cá lăng?"

Con cá nhỏ bé này cõng trên lưng một cái nồi to gấp mấy lần cơ thể mà không hề tốn sức, chậm rãi đi đến chỗ Quy Ngọc Sơn.

Cá lăng: "Tên khốn kiếp nhà cậu, hây dô hây dô, cậu chưa thu hồi tôi lại vậy mà đã rời khỏi núi Thiên Đồ, hây dô hây dô.”

Quy Ngọc Sơn không ngại học hỏi: "Hây dô hây dô là có ý gì?"

Cá lăng: "Chính là @#¥%..." Một tràng chửi rủa tuôn ra, sắc mặt Quy Ngọc Sơn có hơi khó coi.

Cá lăng nói tiếp: "Hây dô hây dô, có vay có trả, nhớ đưa tôi về nhà đó."

Quy Ngọc Sơn cúi người xuống quan sát cá lăng một lúc, con cá này rõ ràng đã biến dị, có thể sống sót dù đã rời khỏi nước.

"Theo sau cậu suốt cả đoạn đường, tôi sắp chết đói rồi này." Cá lăng phàn nàn, đi về phía trước vài bước, dùng sức vừa ôm vừa kéo một thứ trắng nõn ra: "Giúp tôi một tay đi!"

Đây là lần đầu tiên Ông Lớn nhìn thấy loại cá lăng này nên không khỏi cảm thấy kỳ lạ, bèn giúp nó nhổ thứ trông như củ cải trắng kia ra.

Cá lăng ra lệnh: "Đi rửa sạch đi, lát nữa tôi sẽ cắt vài miếng thịt cá, hầm chung với củ cải uống để bồi bổ cơ thể.”

"..."

Trải qua hàng trăm năm, đi Nam về Bắc khiêu khích nửa vòng yêu giới, Ông Lớn tự cho mình là "bá đạo" nhất, vậy mà nhìn thấy cá lăng thản nhiên cắt thịt bản thân, cậu ấy lập tức kinh hãi.

"Mọi người ăn chút sashimi lót dạ trước đi." Cá lăng nói rồi tự mình ăn trước một miếng, nó nhìn Quy Ngọc Sơn đang đứng im bất động, trừng mắt nói: "Đi nhóm lửa mau lên!"

Lúc ở núi Thiên Đồ, Quy Ngọc Sơn đã chứng kiến bản lĩnh của cá lăng, lúc này cậu không còn ngạc nhiên, mà nhiều hơn là cảm thán. Cậu rất muốn tầm sư học đạo với Huyền Vũ, hỏi xem làm thế nào để nuôi dưỡng được nguyên liệu xuất sắc như vậy.

Với sự hợp tác của cá lăng, một nồi canh cá thơm ngon nhanh chóng được nấu xong. Cá lăng bơi trong nồi canh trong veo, thỉnh thoảng lại húp một ngụm nước, sau khi uống hết gần nửa nồi, nó ợ một tiếng thật to, lật người để lộ ra bụng cá: "Tôi no rồi, mọi người ăn đi."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương