Sắc mặt Quy Ngọc Sơn hơi thay đổi, cậu cảm thấy lúc này bản thân như đang xem một bộ bức tranh châm biếm “kiến vung nắm đấm khiêu khích voi”. Mạc Trì nhếch khóe miệng, giọng điệu mang theo chút trêu chọc: "Tha cho ta à?"
Biểu cảm của Lửng Mật trở nên lạnh lùng giống như muốn thể hiện bản lĩnh anh hùng của mình. Quy Ngọc Sơn lặng lẽ nhét hai quả hạnh vào tay Mạc Trì, Mạc Trì liếc mắt nhìn rồi không nói gì thêm.
"Sao lại đưa quả hạnh cho anh ta vậy?" Lửng Mật biết rõ người bạn này của mình coi trọng quả hạnh nhất, vậy mà bây giờ lại chủ động tặng cho người khác, không nhịn được thắc mắc: "Chẳng lẽ anh ta là tình nhân trong tối mà cậu bao nuôi hả?"
Lửng Mật cảm thấy như đã chạm đến sự thật, lập tức nở nụ cười tự cho là vô cùng thâm sâu: "Đều là đàn ông, tôi hiểu mà."
Nụ cười của Quy Ngọc Sơn cứng đờ: "Tôi đang nộp phí bảo kê cho cậu đấy.”
Lửng Mật không hiểu được dụng ý khổ tâm của Quy Ngọc Sơn, tiếp tục buông lời tán gẫu: "Nửa năm không gặp, tu vi của cậu lại tiến bộ rồi."
Trên người Quy Ngọc Sơn tỏa ra một luồng khí thế kỳ lạ, nhưng điều kỳ quái là luồng khí thế này không hề đáng sợ, ngược lại còn khiến người ta cảm thấy gần gũi.
Quy Ngọc Sơn không giấu nổi vẻ tự hào: "Tộc rắn tổ chức cuộc thi ẩm thực, tôi đã giành quán quân."
Lửng Mật, người xưa nay không sợ trời không sợ đất, vậy mà giờ đây lại rùng mình hai cái trước câu nói của Quy Ngọc Sơn, khắp người nổi đầy da gà, thầm nghĩ phía sau cuộc thi ẩm thực này rốt cuộc có bao nhiêu chuyện mờ ám đây?
Lửng Mật nhìn nụ cười của Quy Ngọc Sơn, xuất phát từ tình nghĩa anh em, cậu ấy nhịn xuống không hỏi ra hoài nghi trong lòng.
Quy Ngọc Sơn khoe khoang xong bèn hỏi: "Sao đột nhiên cậu lại nghĩ đến việc tìm tôi thế?"
Lửng Mật không phải là loại yêu quái thích đi thăm hỏi bạn bè, nếu không có chuyện gì đặc biệt, cậu ấy chỉ thích tìm những kẻ địch mạnh để khiêu chiến, chẳng qua là chưa từng đánh thắng trận nào.
"Gần đây tôi gây ra chút rắc rối ở thảo nguyên châu Phi.” Lửng Mật phàn nàn: "Bây giờ bị liệt vào danh sách đen cấm nhập cảnh rồi."
Biểu cảm của Quy Ngọc Sơn hiện ra sự bất lực. Lửng Mật nói tiếp: "Tôi đã nghĩ ra chiến lược, chỉ cần cậu chịu giúp một tay thôi.”
Vẻ mặt của Quy Ngọc Sơn không cảm xúc đưa ra cảnh báo: "Tôi là một cái cây yêu chuộng hòa bình."
Lửng Mật cười gượng, giải thích: "Không phải là kêu cậu đi đánh hội đồng với tôi đâu."
"Đánh hội đồng?" Mạc Trì nhướng mày, nhìn Quy Ngọc Sơn với ánh mắt đầy ẩn ý.
"Anh hùng không nhắc chuyện xưa." Sắc mặt của Quy Ngọc Sơn không được tốt lắm, rõ ràng đối phương đã nhắc đến chuyện quá khứ mà cậu không muốn nhớ lại.
Hồi tưởng về "chiến tích huy hoàng" năm xưa, Lửng Mật cảm thấy có lỗi với Quy Ngọc Sơn, ngượng ngùng hỏi: "Nghe nói trước đây cậu từng sống ở thành phố Z à?”
Quy Ngọc Sơn gật đầu. Lửng Mật thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục đặt câu hỏi: "Cậu có từng thấy quả Chiến Long Thần chưa? Nghe nói ăn vào có thể gia tăng sức mạnh lên hàng ngàn lần trong nháy mắt."
Quy Ngọc Sơn: "Lời đồn phóng đại quá mức, nó chỉ có tác dụng trong thời gian ngắn."
Lửng Mật lập tức tập trung tinh thần, chăm chú lắng nghe, với tư cách là yêu quái thuộc hệ mộc, không ai hiểu rõ đặc tính của thực vật hơn Quy Ngọc Sơn.
"Loại quả này chỉ có thể duy trì tối đa trong vài nhịp thở mà thôi.”
Lửng Mật đáp: "Vậy là đủ rồi."
Quy Ngọc Sơn nhíu mày, hỏi: "Cậu muốn làm gì?"
Lửng Mật cười lạnh, vừa nghiến răng vừa nói: "Lũ khốn kiếp ở thảo nguyên kia không cho tôi vào, không sao, chỉ cần tôi đánh bại Vua sư tử hùng mạnh nhất, để xem còn ai dám nói một chữ "không" với tôi nữa."
"..."
Quy Ngọc Sơn bỗng nhiên cảm thấy Lửng Mật nên biết ơn Thiên Đạo, thời thế đã khác xưa, ngàn năm trước còn là thời loạn lạc chém giết, nhưng hiện tại linh khí trong đất trời đã suy yếu, nếu tùy tiện gây ra sát nghiệp chắc chắn sẽ bị Thiên Đạo ghi vào sổ đen. Việc Lửng Mật có thể sống sót đến ngày hôm nay, thứ có công lớn nhất chính là "quy tắc ngầm" này.
"Chiến Long Thần Thụ kia thường xuyên di chuyển." Quy Ngọc Sơn thở dài, nói: "Chúng ta chỉ có thể thử vận may thôi."
Dù có ăn quả Chiến Long Thần, cậu cũng không tin Lửng Mật có thể đánh bại Vua sư tử, bởi vì tộc sư tử và tộc vượn chính là quần thể dũng mãnh nhất trong giới yêu quái. Còn Lửng Mật chỉ có sự nhiệt huyết, mà thực lực thì… vô cùng cùi bắp.
Lửng Mật không biết hình tượng của bản thân trong lòng Quy Ngọc Sơn, cậu ấy vẫn tràn đầy hy vọng về tương lai như cũ, vui vẻ nói: "Làm phiền cậu rồi, cảm ơn nhé."
Thành phố Z cách nơi mà Quy Ngọc Sơn đang sống không xa, tuy tốc độ phát triển kinh tế của thành phố Z có phần chậm hơn, nhưng chất lượng không khí rất tốt.
Quy Ngọc Sơn nói: "Trước đây cậu từng đánh nhau với một con gấu trúc, bây giờ anh ta đang làm cảnh sát ở thành phố này, đừng để bị bắt đấy."
Lửng Mật lấy hộ chiếu ra: "Tôi hợp pháp nhé."
Quy Ngọc Sơn ngạc nhiên cầm lấy xem, sắc mặt khó coi: "Mua hàng giả ở đâu vậy?"
Lửng Mật kinh ngạc trước nhãn lực của cậu: "Tôi đã đặc biệt nhờ người làm, tên khốn đó đã thề thốt rằng sẽ không bị phát hiện."
"Quả thực rất giống hàng thật." Quy Ngọc Sơn cười gượng gạo, chỉ vào cột tên: "Ngoại trừ cái này.”
Lửng Mật đắc ý hỏi: "Có phải rất ngầu không?”
Quy Ngọc Sơn xoa xoa mi tâm, cậu chỉ thấy trên cột tên viết một dòng chữ ngông cuồng: Cô gái, đứng lại cho ông.
"Tuyệt vời."
Lửng Mật không nghe ra sự mỉa mai trong giọng điệu của cậu, vênh váo ra dáng đại ca, nói: "Từ nay về sau tôi cũng là người có danh phận, có tên tuổi, tất cả mọi người đều phải gọi tôi là Ông Lớn.”
Quy Ngọc Sơn và Mạc Trì trao đổi ánh mắt, nhỏ giọng nói: "Cuối cùng cũng tìm được một cái tên còn đặc biệt hơn cả Vạn Tuế."
Câu nói “Sống lâu thì cái gì cũng có thể gặp” của người xưa quả thật không bịp bợm. Lửng Mật là loài sinh vật sống trong thế giới của riêng mình, cậu ấy tưởng rằng Quy Ngọc Sơn bị cái tên mới của mình làm cho kinh sợ, vỗ vai cậu một cái thật mạnh: "Sau này có tôi bảo kê cho cậu."
Lúc này, Quy Ngọc Sơn thực sự mong Lửng Mật nhanh chóng đi khiêu chiến với Vua sư tử, sau đó bị đánh cho một trận nhớ đời. Lửng Mật, hiện tại nên gọi là Ông Lớn lên tiếng thúc giục: "Chúng ta mau đi tìm quả Chiến Long Thần thôi.”
Quy Ngọc Sơn dẫn đối phương vào núi, nhưng nơi mà Chiến Long Thần Thụ từng sống chỉ còn lại một cái hố sâu. Ông Lớn hỏi: "Có phải bị người ta đào mất rồi không?"
Quy Ngọc Sơn lắc đầu: "Kẻ có thể đánh bại Chiến Long Thần Thụ thật sự không nhiều, chắc là ông ấy lại chuyển nhà rồi."
Ông Lớn không nhịn được cảm thán: "Một cái cây thích chuyển nhà, thật là có cá tính."
Quy Ngọc Sơn nhìn dãy núi phía xa: "Chắc là ở gần đây thôi.”
Nơi mà Chiến Long Thần Thụ từng mọc rễ thường có đất đai cứng rắn, việc thổ nhưỡng ở đây vẫn chưa thay đổi đã chứng tỏ đối phương vừa đi không bao lâu. Quy Ngọc Sơn ngồi xổm xuống, cánh tay hóa thành vô số dây leo non xanh mướt lan tỏa từ mặt đất ra bốn phương tám hướng. Thị lực của Ông Lớn rất tốt, có thể nhìn thấy đất đai cách đó hàng trăm mét đang nhúc nhích theo sự tìm kiếm của dây leo.
Vài phút trôi qua, Quy Ngọc Sơn đứng dậy, chỉ tay về phía Đông: "Đi hướng bên kia.”
Ban đầu Ông Lớn muốn đơn phương độc mã đánh với vài con yêu quái dọc đường cho đỡ buồn, nhưng tiếc là suốt đoạn đường đi lại chẳng gặp được con nào đáng đánh.
Quy Ngọc Sơn khuyên cậu ấy từ bỏ ý định: "Ít có yêu quái nào dám đến lãnh địa của Chiến Long Thần Thụ quậy phá lắm."
Dù sao Ông Lớn đến đây là để xin quả, vì vậy cậu ấy cũng bớt kiêu ngạo đi nhiều. Quy Ngọc Sơn cố tình bước chậm lại, nhỏ giọng hỏi Mạc Trì: "Anh đã từng ăn quả Chiến Long Thần chưa?"
Mạc Trì gật đầu, vừa khẽ vuốt cằm vừa bình luận: "Khô khan, nhạt nhẽo, khó ăn.”
Trên một vách đá dựng đứng ở phía trước, một cây cổ thụ sừng sững đứng lẻ loi vươn mình lên trời cao, thoạt nhìn như muốn chọc thủng cả tầng mây. Dù cách một khoảng xa, nhưng Quy Ngọc Sơn và Ông Lớn vẫn có thể cảm nhận được luồng áp lực nhàn nhạt. Quy Ngọc Sơn vẫy tay coi như chào hỏi rồi nói: “Ông ấy đang gọi chúng ta qua đó."
Ông Lớn trả lời: "Cậu giải đáp thắc mắc cho tôi một chút, các cậu giao tiếp bằng cách nào vậy?"
Quy Ngọc Sơn không nói gì mà chỉ quăng ra hai sợi dây leo cực dài, quấn quanh thân thể của Chiến Long Thần Thụ, sau đó đu mình qua như chơi xích đu.
Ông Lớn chưa kịp phản ứng trước cách leo núi độc đáo của Quy Ngọc Sơn, tiếp theo cậu ấy lại càng kinh ngạc hơn khi Mạc Trì cũng biến mất chỉ trong nháy mắt, quay đầu nhìn qua thì thấy hắn đã đứng trên đỉnh vách đá.