Ngón tay Ông Lớn run run, liên tục nháy mắt với Quy Ngọc Sơn ra hiệu cái này phải ăn như thế nào đây?
Tiếp theo, Ông Lớn chứng kiến một cảnh tượng vô cùng hãi hùng. Quy Ngọc Sơn bình thản xé một miếng thịt ở bụng cá, nhai kỹ nuốt chậm, còn Mạc Trì thì ăn thịt cá mà không cần nhả xương.
Trong một lúc, Ông Lớn không phân biệt được rốt cuộc là cá lăng đáng sợ, hay Quy Ngọc Sơn đang ăn nó càng đáng sợ hơn.
"Trạng thái tâm lý của cậu chưa đủ vững." Quy Ngọc Sơn dạy dỗ: "Ngay cả cá lăng cũng không dám ăn, sao có thể khiêu chiến với Vua sư tử chứ?"
Cá lăng trừng mắt, cũng quay sang nhìn Ông Lớn với ánh mắt khinh bỉ. Đợi đến khi Quy Ngọc Sơn và Mạc Trì ăn no, cá lăng lắc mình một cái rồi nói: "Dưới đầu cá cách ba phân có mấy cái xương nhỏ cứng, hai người có thể nhổ ra dùng làm tăm xỉa răng đó." Thân là một con cá lăng xuất sắc, dịch vụ của nó phải chu đáo từ A đến Z.
Ông Lớn: “…”
Ăn no xong đương nhiên phải vận động để tiêu hóa. Cá lăng giải quyết nốt chỗ canh cá mà bọn họ chưa uống hết, sau đó lại cõng nồi đi theo mọi người tiếp tục lên đường.
Nhân gian có câu “ăn thịt người miệng mềm, mềm tay với người ta*”, vì thế thái độ của Quy Ngọc Sơn đối với cá lăng trở nên tốt hơn không ít: “Chiến Long Thần Thụ nói gần đây có không ít nguyên liệu nấu ăn ngon, cậu cũng có thể tìm thử, tìm được thì cho cậu đấy.”
(*): Tục ngữ Trung Hoa, có nghĩa là nếu lợi dụng người khác thì sẽ cố tình nhượng bộ người ta.
Cá lăng gật đầu: “Cũng được, tuy tôi không dùng đến mấy thứ này, nhưng chủ nhân nhà tôi rất thích nấu nướng.” Nó nói xong thì lao đầu xuống đất bơi đi, chẳng mấy chốc đã biến mất.
Thiên nhiên quả là kỳ diệu nhất, theo dòng chảy thời gian, khắp nơi không ngừng tạo ra những giống loài mới. Loại bỏ rồi giữ lại một số thứ, từ điểm này mà nói thì đúng là có nét tương đồng với Thiên Đạo.
Quy Ngọc Sơn nhanh chóng tìm thấy thứ đầu tiên khiến cậu hứng thú, chính là một bụi hoa Long Hoàng nho nhỏ. Từ xưa đến nay rồng cùng phượng hoàng đều được coi là biểu tượng của sự cao quý và cát tường, hoa Long Hoàng lấy mỗi chữ một từ để đặt tên, đương nhiên là có nét độc đáo riêng.
Nụ hoa mang sắc vàng phú quý, mỗi khi đến mùa hoa nở, cánh hoa chuyển sang màu đỏ tươi, trên lá còn phủ một lớp vảy nhỏ, chưa đầy một ngày đã tự động rụng đi rồi nhanh chóng mọc ra nụ hoa mới.
Trước đây, khi còn ở vùng hoang dã, Quy Ngọc Sơn từng vô tình nuốt phải một cây. Tuy loài hoa nhỏ này có độc, sau khi ăn xong, cổ họng hơi tê dại nhưng hương vị thật sự rất ngon.
Cậu vừa định ra tay hái một nhánh, bỗng nhiên hoa Long Hoàng dùng lá quất vào ngón tay cậu, lớp vảy trên lá rất sắc bén, nhưng vẫn không để lại vết máu nào trên đầu ngón tay của Quy Ngọc Sơn.
"Đã khai mở linh trí rồi à?" Quy Ngọc Sơn tiếc nuối thở dài, chỉ đành tìm kiếm mục tiêu mới.
Rất nhiều thực vật mọc trong thung lũng này đều được hưởng lợi từ Chiến Long Thần Thụ, vì sống lâu trong đất đai chứa linh khí, nên có không ít loài đã khai mở linh trí. Quy Ngọc Sơn tưởng rằng sẽ phải ủ rũ đi về, bỗng nhiên cậu liếc nhìn Mạc Trì đang ở bên cạnh, thầm mắng bản thân ngu ngốc, lúc này đương nhiên phải nhờ đến Mạc Trì ra tay rồi.
Cậu tiến lại gần, ngại ngùng nói: "Cái đó..."
Mạc Trì mỉm cười đầy ẩn ý, dường như đã sớm nhìn thấu ý đồ của cậu.
Quy Ngọc Sơn: "Giúp đỡ cây hạnh là một phẩm chất tốt đẹp."
Lần này ra ngoài vì nhiều lý do, nên dọc đường đi, Mạc Trì đã nhận được không ít lợi ích, thậm chí Quy Ngọc Sơn còn nhét cho hắn rất nhiều quả hạnh, thế nên hiện tại Mạc Trì cũng không ngại giúp cậu thêm một lần nữa.
"Đi về phía trước năm mươi bước rồi rẽ trái.”
Giống như một hệ thống GPS khổng lồ, Quy Ngọc Sơn dưới sự chỉ dẫn của Mạc Trì nhanh chóng thu hoạch được rất nhiều thứ tốt.
Ông Lớn nhỏ giọng hỏi Quy Ngọc Sơn: “Cậu có chắc anh ta không phải là chó không?"
Vừa dứt lời, Ông Lớn đã cảm thấy toàn thân như bị đông cứng, Quy Ngọc Sơn vội vàng che chắn cậu ấy ở phía sau mình, nhanh chóng lấy ra vài quả hạnh để "trấn an" Mạc Trì.
Quả thật khi nãy Ông Lớn thực sự cảm thấy mình đã đi một vòng Quỷ Môn Quan, không nhịn được mà toát mồ hôi lạnh khẳng định: “Mạc Trì tuyệt đối không phải là đồ chó.” Dù có là chó đi chăng nữa, cũng không phải là đồ chó đơn giản.
May mắn là lần này Ông Lớn chỉ nghĩ trong lòng mà không nói ra miệng, nếu không thì ngay cả quả hạnh của Quy Ngọc Sơn cũng không cứu được.
Quy Ngọc Sơn thấy đã thu hoạch đủ, bèn phân loại và sắp xếp nguyên liệu đã có, sau đó cậu đến một nơi rộng rãi chờ cá lăng. Mười mấy phút sau, mặt đất rung chuyển, cá lăng thò nửa đầu lên, đuôi cá đào một đường hầm giống như động cơ, còn không quên kéo cái nồi ra.
Trong nồi chất đầy nguyên liệu, có vài thứ khiến Quy Ngọc Sơn nhìn mà đỏ mắt. Cá lăng hào phóng chia cho cậu một ít: "Cầm lấy đi này."
Quy Ngọc Sơn vỗ vỗ lên lớp vảy trơn nhẵn của cá lăng: "Lần sau nghiên cứu ra món mới, tôi sẽ ưu tiên mời cậu ăn nhé."
Cá lăng lắc đầu từ chối ý tốt của cậu: "Tôi chỉ ăn cá thôi."
Huyền Vũ đã nuông chiều khẩu vị của nó, những món ăn bình thường thì cá lăng căn bản không thèm liếc mắt đến.
Quy Ngọc Sơn mím môi, vẻ mặt trầm ngâm: "Tôi rất ngưỡng mộ cậu.”