Sau Khi Ta Ăn Nhầm Nguyên Thần Của Thao Thiết

Chương 24: Trận Chung Kết.

Trước Sau

break

Ngắm nhìn cây Xẻng Vạn Ma trong tay, Quy Ngọc Sơn cười tươi rói: "Mạc Trì, tiếp theo sẽ là lúc chứng kiến kỳ tích."

Khi cậu gọi tên Mạc Trì, vì mang theo ý cười nên giọng nói như chứa đầy mật ngọt, khiến Mạc Trì không khỏi ngẩn ngơ trong chốc lát. Sau một khoảnh khắc thất thần ngắn ngủi, hắn nhanh chóng phản ứng lại: "Không, ta không muốn chứng kiến đâu."

Rất lâu trước đây, Mạc Trì từng dùng một cây gậy được gọi là Định Thiên Trụ làm vũ khí. Nghĩ đến việc nếu một ngày nào đó hắn bỏ mạng, Định Thiên Trụ rơi vào tay Quy Ngọc Sơn rồi bị cậu dùng làm củi đốt lửa, Mạc Trì sẽ không kìm được cơn giận bùng nổ mất.

Giờ phút này, hắn không nhịn được phát ra tiếng than thở giống như Quy Ngọc Sơn trước đó: “Thiên Đạo, ngươi thật quá tàn nhẫn mà!” Một đại ma đầu từng khiến trời đất biến sắc, một binh khí kinh hoàng theo chân hắn ta tung hoành thiên hạ. Giờ đây, sau vạn năm, lại biến thành cái xẻng nấu ăn.

Quy Ngọc Sơn chẳng hề hay biết những suy nghĩ trong lòng Mạc Trì, lúc này trong mắt cậu toàn là ý cười giống như có thể chất thành một ngọn núi nhỏ, ngay cả mặt trời và mặt trăng cũng phải ảm đạm đi đôi phần.

Tâm trạng tốt đẹp của cậu kéo dài mãi đến khi trở về nơi ở. Từ xa, Quy Ngọc Sơn đã thấy một bóng dáng cao lớn đứng chờ trước cửa. Cậu thầm nghĩ đối phương chẳng lẽ là người hâm mộ của cậu sau khi xem trận đấu à?

Mạc Trì thẳng tay cắt ngang ảo tưởng của cậu: "Ta ngửi thấy mùi Bách Quả Tửu nồng nặc."

Quy Ngọc Sơn ngay lập tức thay đổi sắc mặt. Lúc trước, trong cuộc thi, người uống nhiều Bách Quả Tửu nhất chính là Viên Liệt.

Cậu lắc đầu: "Chắc chắn Viên Liệt đã nếm được lợi ích từ máu giao long nên đến đây xin thêm. Hiện giờ ông ấy là giám khảo, tôi không thể đắc tội quá nhiều."

Mạc Trì nhắc nhở: "Bất kể Viên Liệt nói cái gì, cậu chỉ cần trả lời một câu…"

Quy Ngọc Sơn vội vàng khiêm tốn bày ra bộ dáng học hỏi, thậm chí còn cung kính nói: "Câu gì?"

"Đến trận chung kết sẽ có đáp án."

Quy Ngọc Sơn không hiểu: "Kế hoãn binh sao?"

"Không hoàn toàn như vậy."

Quy Ngọc Sơn nhìn thấy Viên Liệt, đương nhiên Viên Liệt cũng nhìn thấy Quy Ngọc Sơn, ông ấy cười vui vẻ bước tới.

Người xưa có câu "giơ tay không đánh kẻ mặt cười", Quy Ngọc Sơn cũng đáp lại bằng một nụ cười giả tạo: "Viên tộc trưởng, sao ngài lại đích thân đến đây vậy?"

Tộc Vượn luôn coi trọng sức mạnh, Viên Liệt lại là người có tính cách táo bạo, ông ấy không hề xấu hổ khi không mời mà đến, hơn nữa còn đi thẳng vào vấn đề không hề vòng vo: "Thật không giấu gì, ta tới đây là muốn hỏi xem Quy đạo hữu còn máu giao long không?"

Đạo hữu? Nghe đến đây, sắc mặt của Quy Ngọc Sơn thoáng trở nên kỳ lạ. Cậu nhớ sau khi Viên Thiên bị ngộ độc thực phẩm, Hồ Thất từng kể cho cậu nghe chuyện thỉnh thoảng từ núi Viên lại vang vọng tiếng rống giận dữ của Viên Liệt: "Tên chó chết nào dám hại con ta!"

Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây chỉ vì một giọt máu giao long mà trong nháy mắt Viên Liệt lại cố gắng tạo dựng mối quan hệ đạo hữu thân thiết với cậu. Quy Ngọc Sơn ngẫm nghĩ một lúc, dùng lời Mạc Trì dặn dò để đối phó: "Đến trận chung kết sẽ có đáp án."

Viên Liệt nhíu mày, không hài lòng với câu trả lời của Quy Ngọc Sơn. Trong mắt Viên Liệt, việc ông ấy tự mình đến đây đã là một sự nhượng bộ, người khôn ngoan đáng lẽ nên đem máu giao long ra ngay, đến khi trận chung kết diễn ra, ông ấy sẽ giúp Quy Ngọc Sơn giành chiến thắng. Đôi bên cùng có lợi, chẳng phải là quá tốt sao?

Sắc mặt Viên Liệt thay đổi vài lần, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng: "Thôi được, vậy đợi đến trận chung kết." Nói xong, ông ấy phất tay áo bỏ đi.

Trước khi đi, Viên Liệt cố tình bước chậm một chút, ý đồ muốn để Quy Ngọc Sơn gọi mình lại nhưng từ đầu đến cuối vẫn không nghe thấy lời nào.

"Đúng là không biết điều." Viên Liệt hừ lạnh một tiếng rồi bay đi.

Nhìn bóng lưng Viên Liệt, Quy Ngọc Sơn cười khổ: "Lần này chắc chắn tôi đã đắc tội nặng với ông ấy rồi."

Mạc Trì khẽ đáp: "Không sao, trong số các giám khảo, Viên Liệt đã là người có thiện cảm với cậu nhất rồi đó." Quy Ngọc Sơn từ lâu đã là cái gai trong mắt những giám khảo còn lại.

Quy Ngọc Sơn nhíu mày hỏi: "Anh đang an ủi tôi sao?"

"Cậu nên cảm thấy vinh dự."

Từ xưa đến nay, Quy Ngọc Sơn là người đầu tiên nhận được sự an ủi từ Mạc Trì.

"…Cảm ơn."

Ngày diễn ra trận chung kết, số người đến càng đông hơn. Mặc dù nhiều người đã bị loại nhưng bọn họ vẫn tới góp vui, muốn xem rốt cuộc quả Ngộ Đạo sẽ thuộc về ai.

Hôm nay Hồ Thất không còn bộ dạng phóng túng thường thấy, chẳng qua là trên mắt thế mà có vết bầm tím.

Quy Ngọc Sơn tò mò hỏi: "Ai đánh cậu vậy?"

Hồ Thất thở dài: "Dạo này chơi bời quá trớn, hôm qua bị trưởng lão trong tộc đánh cho một trận thê thảm."

Đánh hay lắm! Quy Ngọc Sơn âm thầm giơ ngón cái đồng tình với vị trưởng lão kia, nhưng vì tình nghĩa bạn bè nhiều năm nên cậu mới không nói thẳng ra.

"Trước đây, tôi từng tự cho mình là phong lưu đào hoa nhất rồi." Hồ Thất không nhận ra ánh sáng lóe lên trong mắt Quy Ngọc Sơn, chỉ lo tiếp tục nói: "Nhưng giờ đây lại bị người khác áp đảo một bậc."

"Những lời này của cậu là sao?"

"Cậu còn nhớ tôi từng kể về chuyện một con cá xông đến chỗ Long Vương nhận thân chứ?"

Ánh mắt Quy Ngọc Sơn trở nên phức tạp, cậu khẽ gật đầu. Chẳng lẽ vị huynh đệ đó cuối cùng vẫn bị Long Vương làm thịt rồi sao?

"Người tình cũ của tôi ở Long Cung truyền đến tin tức, không biết con cá đó đã dùng cách nào mà lẻn vào được Long Cung, còn ngang nhiên trèo lên giường của Long Vương."

Quy Ngọc Sơn ngẩn người, trên mặt đầy vẻ nghi hoặc. Cá mè hoa cũng là kẻ tinh ranh, theo lý mà nói, hắn ta hẳn đã phát hiện ra vấn đề, giải thích rõ ràng rồi rời khỏi Long Cung mới phải.

Mạc Trì bình thản nói: "Hắn ta đã từng hút máu giao long, khi thấy rồng thật thì khó mà không bị thu hút."

Quy Ngọc Sơn bật cười... Vậy đó chẳng phải đã trở thành một câu chuyện tình yêu sét đánh sao?

Cậu còn định hỏi thêm về kết cục của câu chuyện, nhưng đúng lúc này, trưởng lão tộc rắn ra lệnh một câu, tất cả các thí sinh lọt vào vòng chung kết đều bước lên phía trước.

"Quy tắc vẫn như cũ." Trưởng lão tộc rắn nói: "Còn ai có thắc mắc gì nữa không?"

Mọi người đều lắc đầu.

Ánh sáng lung linh lóe lên, từng luồng linh khí mạnh mẽ bắt đầu luân chuyển, đã có không ít thí sinh lấy ra nguyên liệu nấu ăn. Quy Ngọc Sơn cũng lấy ra cá lăng, quả nhiên khiến không ít giám khảo tỏ ra hứng thú, thậm chí Viên Liệt cũng liếc nhìn một cái. Nhưng đáng tiếc, so với máu giao long, cá lăng vẫn không có tác dụng lớn bằng.

Đầu tiên Quy Ngọc Sơn đun sôi nước suối được lấy từ trên núi, khi bọt khí trong nồi bắt đầu nổi lên, cậu cười nhạt rồi lấy Xẻng Vạn Ma ra.

Trên khán đài lập tức vang lên những tiếng hít mạnh. Bọn họ đã nhìn thấy cái gì kia?

"Có người vậy mà lại dùng Xẻng Vạn Ma để xào nấu thức ăn…" Trưởng lão tộc ưng suýt chút ngất xỉu.

Trong số những người có mặt ở đây, người có cảm xúc phức tạp nhất lúc này chẳng ai khác ngoài Viên Liệt. Nghĩ tới lời nói hôm qua của Quy Ngọc Sơn, ông ấy không khỏi rùng mình.

Chẳng lẽ đằng sau Quy Ngọc Sơn còn có một thế lực lớn nào đó cưng chiều cậu đến nỗi cho phép cậu dùng Xẻng Vạn Ma để nấu ăn? Viên Liệt nhớ lại cảnh tượng ông ấy từng đe dọa Quy Ngọc Sơn, trong lòng không kiềm được cảm thấy lo lắng… Liệu bản thân có bị người ta điên cuồng tàn sát không?

"Viên huynh." Trưởng lão tộc linh hồn nói nhỏ: "Chúng ta nhất định phải cho điểm cao."

Viên Liệt gật đầu, dù thế nào cũng phải thể hiện thiện chí.

Thật ra Quy Ngọc Sơn vẫn đang đắm chìm trong việc chế biến nguyên liệu, khi cá đã được cho vào nồi, cậu lau mồ hôi trên trán, thở phào nhẹ nhõm. Bước tiếp theo chỉ cần để lửa nhỏ hầm từ từ là được. Trong lúc vô tình nhìn về phía bàn giám khảo, Quy Ngọc Sơn không khỏi kinh ngạc, tại sao những người đó đều dùng ánh mắt hãi hùng khiếp vía để nhìn cậu vậy?

"Chẳng lẽ bọn họ đang khinh thường tôi?"

Mạc Trì trấn an: "Yên tâm, bây giờ dù có cho bọn chúng mười cái gan, bọn chúng cũng không dám xem thường cậu."

"Tại sao?"

Mạc Trì đáp: "Người dùng Xẻng Vạn Ma để xào nấu đồ ăn, hoặc là có chỗ dựa mạnh mẽ, hoặc là kẻ ngốc."

Nghe đến đây, trong lòng Quy Ngọc Sơn vô thức cảm thấy vui vẻ, ít nhất cậu không bị xếp vào hạng kẻ ngốc. Bởi vì con Thao Thiết trong bụng cậu chính là chỗ dựa mạnh mẽ nhất.

Mạc Trì tiếp tục nói: "Đừng quên rằng Xẻng Vạn Ma có linh trí. Trong mắt bọn chúng, có lẽ cao nhân nào đó đã giúp cậu áp chế linh trí của cây xẻng, cho nên cậu mới dám ngang nhiên sử dụng như vậy."

Quy Ngọc Sơn cứng người: "Trải qua bao năm tháng, chẳng lẽ linh trí vẫn còn tồn tại sao?"

"Đương nhiên, chỉ là nó đang chìm trong giấc ngủ say mà thôi."

"... Nói cách khác, nó có thể tỉnh dậy bất cứ lúc nào à?"

Trong giọng nói của Mạc Trì ẩn chứa ý chế nhạo: "Có lẽ một ngày nào đó, Xẻng Vạn Ma sẽ tỉnh giấc và phát hiện bản thân đang bị lật qua lật lại trong chảo nóng, toàn thân đều là dầu mỡ." Thậm chí Mạc Trì còn thoáng mong chờ được chứng kiến cảnh tượng đó.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương