Theo lời của Mạc Trì, Quy Ngọc Sơn ngồi yên lặng, trong đầu tưởng tượng ra khung cảnh đáng sợ mà hắn vừa miêu tả, khiến bản thân không khỏi rùng mình. Thấy vậy, Mạc Trì khẽ cười hỏi: “Cậu sợ rồi phải không?”
Quả nhiên, Quy Ngọc Sơn lập tức thừa nhận bản thân có chút sợ hãi. Bởi vì nếu hung binh* đã sinh ra linh trí, chúng có thể tự mình khởi xướng tấn công, mà cơ thể yếu đuối của cậu thì rất dễ bị chém đứt chỉ trong hai ba lần.
(*): Binh khí đã từng dính máu người.
Vậy mà Mạc Trì lại không có một chút cảm thông nào, cứ thế thản nhiên đáp: “Ta đã tận mắt chứng kiến bản thể của cậu rồi, tùy ý đi, dù sao thì cũng chém không đứt đâu.”
Mặc dù vậy, Quy Ngọc Sơn vẫn không yên lòng, lo lắng hỏi: “Nhỡ đâu nó chém phải chỗ không nên chém thì sao?”
Chỗ nào không nên chém?
Mạc Trì thoáng suy tư, trong đầu nghĩ đến một loạt tình huống có thể xảy ra… Thế nhưng, hắn cũng không rõ liệu suy nghĩ của hắn đi sai hướng hay Quy Ngọc Sơn thật sự có ý như vậy. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, hắn vẫn không kìm được mà hỏi lại: “Ý cậu nói là chỗ nào?”
“Dĩ nhiên là tóc rồi!” Quy Ngọc Sơn không hề suy nghĩ mà đáp lời ngay lập tức. Gần đây, khi số lần thức đêm của cậu tăng lên, cậu phát hiện mấy lá trên ngọn cây kém tươi tốt hơn trước rất nhiều.
Mạc Trì lặng thinh… Xem ra là do chính hắn đã nghĩ quá đen tối thôi.
Không biết có phải bởi vì đã ở trong bụng Mạc Trì quá lâu hay không mà thỉnh thoảng, Quy Ngọc Sơn gần như có thể đọc được suy nghĩ thoáng qua của Mạc Trì. Sau một lúc trầm mặc, cậu hỏi: “Sao tôi thấy anh có vẻ bất ngờ với câu trả lời của tôi vậy?”
Mạc Trì trả lời ngắn gọn: “Ảo giác thôi.”
“Thật chứ?”
Đáp lại câu hỏi của Quy Ngọc Sơn, Mạc Trì chỉ lạnh lùng nở nụ cười thể hiện vẻ nghiêm nghị của một kẻ bề trên, khiến Quy Ngọc Sơn không dám hỏi thêm.
Quả nhiên, Quy Ngọc Sơn rất sợ dáng vẻ này của hắn... Suy cho cùng, mỗi đại lão đều có một kiểu tính tình riêng, khi họ cười lạnh lùng tức là họ đang trong trạng thái tức giận, xin đừng làm phiền.
Mặc dù nắp nồi được đậy rất chặt, nhưng hương thơm của cá lăng vẫn không ngừng lan tỏa theo làn hơi nước bốc lên. Các thí sinh khác ở bên cạnh hầu như đã đến giai đoạn bày biện món ăn, nhưng Quy Ngọc Sơn tính toán thời gian, món ăn của cậu phải mất ít nhất thêm mười phút nữa mới hoàn thành.
Theo thói quen, cậu liếc nhìn sắc mặt của các giám khảo. Việc phải chờ đợi lâu có thể khiến bọn họ sinh ra cảm giác sốt ruột, làm giảm điểm số cuối cùng của cậu.
Quy Ngọc Sơn chỉ liếc một cái mà lập tức bị dọa sợ, đến mức làm đổ hết bát đũa trên bàn.
Gần như ngay lập tức, vẻ mặt của tất cả các giám khảo đều treo lên một nụ cười trông rất gượng gạo. Một trong số đó là Viên Liệt thậm chí còn vẫy tay, nói lời động viên với cậu: “Cố lên.”
Nhìn một người vạm vỡ đang tỏ ra dễ thương là một điều vô cùng khủng bố. Quy Ngọc Sơn cảm thấy cổ họng nghẹn lại, vội vàng nói với Mạc Trì: “Tôi cảm thấy có chút sợ hãi.”
Mạc Trì bình thản đáp: “Sợ gì chứ?” Dù sao việc giám khảo cư xử tốt với cậu là một tín hiệu tốt.
Quy Ngọc Sơn cắn môi rồi nói: “Tôi sợ Viên Liệt để mắt đến tôi.”
Mạc Trì lập tức nghẹn họng, giọng nói của hắn giống như bị ép ra từ trong kẽ răng: “Ai cho cậu cái sự tự tin đó vậy?”
Quy Ngọc Sơn đáp: “Nếu không, vì sao ông ấy lại coi trọng em như vậy?”
Mạc Trì nhắc nhở lần nữa: “Xẻng Vạn Ma.” Đáng tiếc, Quy Ngọc Sơn đã chìm đắm trong thế giới tự luyến của bản thân, tưởng rằng tất cả mọi người đều đang đặc biệt để ý đến cậu.
Không bao lâu sau, khi nắp nồi được mở ra, mùi thơm ngào ngạt của món ăn nhanh chóng kết thúc đoạn tự tán thưởng kia. Dù cho có hầm kỹ đến đâu, con cá lăng vẫn nằm trọn vẹn trong nồi, không một miếng thịt nào rơi ra ngoài. Thịt cá trắng như tuyết, trong suốt như ngọc, đến nỗi xương cá cũng có thể được nhìn rõ qua lớp da thịt mềm mại. Mạc Trì thấy vậy thì nhướng mày, nhận xét nhẹ nhàng: “Mùi vị dường như không tệ.”
Quy Ngọc Sơn vội vàng đưa một quả hạnh lên chặn miệng của Mạc Trì lại, phòng trường hợp món ăn chưa kịp đưa lên cho giám khảo đã bị Mạc Trì xơi trước. Đến khi mỹ nhân tộc rắn lấy tác phẩm của Quy Ngọc Sơn đi, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Quả hạnh ngọt ngào đến bất ngờ khiến cho Mạc Trì không khỏi ngạc nhiên, thế nhưng hắn vẫn chưa thấy thỏa mãn, tiếp tục đòi Quy Ngọc Sơn đưa thêm một quả nữa. Quy Ngọc Sơn lạnh nhạt đáp: “Không phải vẫn còn hạt quả hạnh sao? Đừng lãng phí.”
“...” Mạc Trì ngớ người, nhưng lại không nói gì, từ tốn bóc lấy nhân quả hạnh mà ăn từng chút một. Nhìn thấy hắn nhai từng mảnh nhỏ với vẻ mặt giống như tủi thân, Quy Ngọc Sơn thở dài một hơi. Không hiểu từ khi nào, cậu chẳng những phải chịu đựng nỗi khổ như mang thai, mà còn phải trải qua cảm giác mệt mỏi như đang nuôi dưỡng một đứa trẻ vậy.
Cá lăng vừa được đặt lên bàn đã lập tức thu hút sự chú ý của các giám khảo. Viên Liệt không nén được sự ngạc nhiên: “Đã bao nhiêu năm nay, không ngờ cuối cùng cậu ta cũng nấu được một món có thể ăn được.”
Các giám khảo khác cũng gật đầu đồng tình, ngoài ra thì không nói thêm lời nào, bởi vì nguyên liệu mà Quy Ngọc Sơn sử dụng thực sự rất bình thường. Đúng vậy! Cực kỳ bình thường.
Nhớ đến những chuyện đã qua suốt một trăm năm trước, bọn họ chưa từng nghĩ đến sẽ có ngày, hai chữ “bình thường” lại có thể xuất hiện trên người Quy Ngọc Sơn.
Viên Liệt gắp một miếng cá lăng, đôi mắt híp lại đầy thưởng thức: “Thịt cá tươi mềm, còn giữ được vị ngọt tinh khiết của dòng nước suối.”
Trưởng lão tộc linh hồn bật cười: “Thịt bụng cá ngon đấy, nhưng ta sẽ không tranh giành với các ngươi.” Bởi vì so với phần bụng, ông ta càng thích phần não cá hơn, nhanh tay gắp liên liên tục hai miếng. Thế nhưng, kỳ lạ thay, cái đầu cá kia dường như không thể tách rời khỏi xương. Trưởng lão tộc linh hồn nhíu mày, dùng sức mạnh hơn, cuối cùng cũng kẹp được trọn vẹn một cái đầu cá vào giữa đôi đũa.
Người của tộc linh hồn có cái miệng lớn hơn hẳn người bình thường, nhưng đáng sợ hơn cả là dịch vị trong cơ thể bọn họ, nó mang tính ăn mòn cực mạnh. Trong chiến đấu, bọn họ thậm chí có thể phun ra chất độc giống như tộc rắn, dùng làm vũ khí đối kháng. Thế nên, cách ăn của bọn họ cũng rất thô bạo, chỉ cần mở miệng là nhét ngay đồ ăn vào, không cần phải nhai kỹ. Đặc điểm này của bọn họ càng giống với tộc rắn, giảm bớt sự phiền toái trong việc ăn uống.
Khi nước cốt cá tan trong miệng, trưởng lão tộc linh hồn khẽ nhúc nhích mũi, quả thực mùi vị rất ngon. Nhưng bỗng nhiên, ông ta nghe thấy một giọng nói kỳ lạ vang lên từ đâu đó: “Lão già, ăn như thế là đủ rồi.”
Trưởng lão tộc linh hồn giật mình nhìn lại, lập tức bắt gặp đôi mắt của con cá kia giật giật mấy cái, tiếp đến nó lại nói: “Một miếng là đủ, đừng có quá phận.”
“…” Trưởng lão tộc linh hồn không khỏi ngạc nhiên, mở to miệng khiến đầu cá rơi xuống mặt bàn, lăn vài vòng rồi bất ngờ tự nhảy đến bên thân cá, ghép vào khung xương như chưa hề tách rời. Mấy giám khảo xung quanh nhìn thấy cảnh này lập tức tròn mắt không thể tin nổi.
Cá lăng bỗng trở mình để lộ ra phần thịt cá trắng mịn, thúc giục: “Còn ngây ra đó làm gì, ăn nhanh lên.”
Trong số các giám khảo, biểu cảm của Viên Liệt là sinh động nhất. Nhìn con cá còn sống sờ sờ vừa nói kia, Viên Liệt lại nhớ đến việc bản thân vừa gắp miếng cá cho vào miệng, cảm giác buồn nôn lập tức dâng lên.
“Sao chuyện này có thể xảy ra…” Người của tộc ưng lộ rõ vẻ kinh ngạc, nhưng trong lòng lại không nghĩ đây là trò đùa của Quy Ngọc Sơn. Bởi vì tất cả bọn họ đều vừa chứng kiến con cá kia bị hầm trong nồi suốt mấy giờ đồng hồ.
Ngay cả Quy Ngọc Sơn cũng có phần bàng hoàng: “Con cá đó… còn sống sao?”
Mạc Trì thấy cậu ngạc nhiên, nhàn nhạt nói: “Cậu quên lai lịch của nó rồi à?”
Quy Ngọc Sơn nghe thế thì cau mày. Nhắc đến nguồn gốc, con cá kia vốn là do Chu Tước trộm được từ chỗ của Huyền Vũ.
Mạc Trì thở dài: “Huyền Vũ có thói quen nuôi dưỡng những giống loài kỳ quái. Nghe nói trước đây hắn ta từng mở một nhà hàng, nhưng sau đó đã phải đóng cửa.”
“Đóng cửa?”
“Phải, vì chẳng có thực khách nào chịu ăn những nguyên liệu có thể tái sử dụng nhiều lần.”
Nhìn con cá lăng vẫn đang cử động nhịp nhàng, Quy Ngọc Sơn đột nhiên hiểu rõ mọi chuyện. Mạc Trì mỉm cười, nói tiếp: “Xét cho cùng, kết cục của nhà hàng đó khá giống với cửa tiệm trên mạng của cậu.”
“Không, hoàn toàn không giống.” Quy Ngọc Sơn vội vàng phản bác, cắt đứt lời nói xui xẻo của Mạc Trì: “Cửa hàng của tôi sẽ trường thọ ngàn năm.”
Không phải ngàn năm, mà là vạn năm!
Trưởng lão tộc rắn là người khôn khéo và nhanh nhạy nhất, lập tức hiểu ra tình huống rồi lặng lẽ nhắc nhở các giám khảo khác bàn bạc để đưa ra điểm số. Viên Liệt liếc xuống chỗ Quy Ngọc Sơn đang chăm chỉ rửa nồi, đôi mắt ông ấy dán chặt vào cảnh cậu dùng nước rửa chén để làm sạch Xẻng Vạn Ma, miệng khẽ nuốt một ngụm nước miếng, cuối cùng quyết định cho cậu điểm tuyệt đối.
Trưởng lão tộc linh hồn âm thầm đưa Quy Ngọc Sơn vào danh sách đen, danh sách những người mà ông ta tuyệt đối sẽ không tiếp cận lần nữa. Tuy nhiên, trưởng lão tộc linh hồn vẫn buộc phải cho cậu điểm cao nhất có thể, vì không ai dám đối đầu với Xẻng Vạn Ma đang được làm sạch kia.
Về phần mấy giám khảo còn lại, mỗi người đều mang một nỗi khổ riêng, nhưng dĩ nhiên, điểm quyết định cuối cùng vẫn phụ thuộc vào thứ đang được Quy Ngọc Sơn cọ rửa, chính là Xẻng Vạn Ma.
Xem như đã có kết quả, trong ánh mắt của trưởng lão tộc rắn hiện lên vẻ không hài lòng. Dựa theo kế hoạch, chiến thắng đáng ra phải thuộc về phe của ông ta. Trong khi ông ta còn đang trăn trở làm cách nào để giữ lại Ngộ Đạo Quả, bỗng nhiên cảm giác có một luồng sát khí dữ dội nhắm thẳng vào ông ta.
Trưởng lão tộc rắn đứng yên tại chỗ không dám nhúc nhích. Ông ta hiểu rất rõ nếu bản thân có bất kỳ cử động nào, ngay trong nháy mắt, ông ta sẽ bị xé thành từng mảnh.