Sau Khi Ta Ăn Nhầm Nguyên Thần Của Thao Thiết

Chương 23: Kỳ Ngộ

Trước Sau

break

Không biết từ lúc nào mà Quy Ngọc Sơn đã đến một nơi có thể nhìn ngắm toàn cảnh núi non hùng vĩ. Gió trên đỉnh núi thổi mạnh mẽ, khiến tiếng cười của cậu dường như cũng bị gió xé thành vô số mảnh.

"Cậu đang do dự gì vậy?" Mạc Trì hỏi.

Quy Ngọc Sơn bị câu hỏi này làm cho hơi khựng lại, sau khi suy nghĩ một chút, cậu nhận ra bản thân chẳng có gì phải sợ. Dù sao cậu cũng không phải người bình thường, nhảy xuống rồi vẫn có thể bay lên. 

Suy nghĩ được thay đổi, cậu dang rộng đôi tay như một chú chim tìm kiếm tự do rồi lao thẳng xuống.

Tốc độ rơi rất nhanh, Quy Ngọc Sơn cố gắng mở mắt trong gió, tìm kiếm xem có những hang động kỳ lạ nào trên vách núi hay không. Thế nhưng đến khi gần chạm đáy vực, cậu vẫn không tìm thấy manh mối nào hữu ích.

Một nhánh dây leo từ phía sau lưng Quy Ngọc Sơn đột ngột vươn dài, chuẩn bị quấn lấy một mỏm đá nhô ra. Đúng lúc này một sự cố không lường trước được xuất hiện, nhánh dây leo vốn dĩ duỗi ra gần tảng đá thì bỗng dưng trở nên mềm nhũn, bất kể cậu cố gắng thế nào cũng không thể điều khiển được nó.

Quy Ngọc Sơn không nghĩ đây là cơ duyên mà cậu tìm, lập tức nghiến răng nói: "Mạc Trì." Cậu cảm nhận được có một luồng năng lượng từ bụng mình lan tỏa ra bên ngoài.

"Mọi cơ duyên đều phải trải qua hiểm nguy mới có thể đạt được." Mạc Trì trả lời.

Lúc này, khoảng cách với mặt đất chỉ còn vài trăm mét, giọng nói của Quy Ngọc Sơn trở nên lạnh lùng: "Nếu thật sự rơi xuống thì chỉ có chết chứ không thể sống."

"Không sao đâu." Mạc Trì khẳng định: "Phía dưới có một nguồn nước."

Khi rơi xuống khoảng hai phần ba, Quy Ngọc Sơn ở giữa không trung xoay người thật mạnh, quả nhiên là có nguồn nước. Ánh sáng phản chiếu trên mặt nước như một tấm gương.

Không biết Mạc Trì đã sử dụng thuật pháp gì làm chậm tốc độ rơi của Quy Ngọc Sơn, giúp cậu từ từ chìm vào trong nước. Dòng nước ấm áp hoàn toàn khác biệt với sự ẩm ướt và lạnh lẽo của thung lũng này.

Quy Ngọc Sơn cảm thấy cả người được ngâm rất thoải mái, cậu nổi lên để quan sát xung quanh. Một nơi hoang sơ không có dấu vết bị phá hoại, những cây cối bên cạnh mọc vươn cao ít nhất cũng có hàng ngàn năm tuổi.

Bản thể của Quy Ngọc Sơn cũng là một loại cây nên cậu không nhịn được có cảm giác hơi gần gũi, bèn vươn dây leo ôm lấy cây cổ thụ, thân thiện chào hỏi một chút. Đáng tiếc cây này mặc dù có tuổi đời lâu năm nhưng lại không sinh ra linh trí nên không thể đáp lại cậu.

Quy Ngọc Sơn trôi nổi trong nước, nhìn lên bầu trời, trong thung lũng chật hẹp, cậu chỉ có thể thấy được một góc của cả bầu trời rộng lớn bên ngoài. Cảm giác này khiến Quy Ngọc Sơn liên tưởng đến bản thân giống như một chú ếch sống trong đáy giếng.

“Đừng lười biếng.” Mạc Trì nhắc nhở.

Quy Ngọc Sơn thở dài: “Không biết cơ duyên của tôi ở đâu nhỉ?”

Mạc Trì: “Giơ tay ra.”

Quy Ngọc Sơn nghe rồi làm theo.

“Đặt lên vị trí cách bụng một tấc.”

Quy Ngọc Sơn dịch chuyển một chút.

Mạc Trì: “Chính là ở đó.”

“...” Vậy ra, cơ duyên mà ông trời ban cho cậu chỉ là con Thao Thiết trong bụng này đó hả?

Quy Ngọc Sơn đau lòng: “Sao Thiên Đạo lại tàn nhẫn đến vậy!”

Cảm nhận được nỗi thất vọng của Quy Ngọc Sơn, Mạc Trì không lấy nỗi đau của cậu để trêu chọc nữa, hắn tiết lộ một tin tốt: “Trong thung lũng có một thứ khá tốt đấy.”

Ánh mắt của Quy Ngọc Sơn sáng rực trở lại, có thể khiến Thao Thiết chú ý chắc chắn phải là thứ gì đó rất tốt.

“Ở đâu?”

Mạc Trì: “Ta chỉ có cảm ứng mơ hồ, đừng kỳ vọng quá lớn.”

Quy Ngọc Sơn vừa lên bờ, quần áo ướt sũng dính sát vào cơ thể: “Tại sao?”

“Nếu cảm nhận của ta không sai thì đó là một món binh khí.” Giọng Mạc Trì mang theo sự nghiêm túc: “Thông thường, ta và bảo khí không thể có sự cộng hưởng.”

Quy Ngọc Sơn hỏi: “Chẳng lẽ món binh khí đó là do thức ăn biến hóa mà thành?” Câu nói này vừa ra khỏi miệng, cuộc trò chuyện lập tức im bặt.

Sau một lúc lâu, Quy Ngọc Sơn cẩn thận nói: “Là do tôi suy nghĩ lung tung.”

Thức ăn cuối cùng vẫn là thức ăn, cho dù nguyên liệu có sinh ra trí tuệ cũng không thể trở thành binh khí.

Mạc Trì: “Món binh khí này chủ yếu là để sát thương, hơn nữa nó đã nhuốm không ít máu.”

Bước chân của Quy Ngọc Sơn bỗng chần chừ lại, nếu là một món hung khí, có lẽ đối với cậu chỉ có hại chứ không có lợi.

Mạc Trì: “Trước hết cứ đi xem sao đã.”

Quy Ngọc Sơn không lập tức hỏi vị trí cụ thể mà cậu quan sát xung quanh, thung lũng này không lớn, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy hết. Nơi có thể giấu đồ chỉ có hai chỗ, trên nền đất hoặc dưới lòng nước.

Quy Ngọc Sơn lại xuống nước nhưng lần này tư thế rất đặc biệt. Cơ thể cậu hóa thành hình dạng gốc cây, chỉ có cái đầu nổi trên mặt nước.

"Cậu đang làm gì vậy?"

Quy Ngọc Sơn: “Lặn xuống nước.” Cùng với lời nói, rễ cây bắt đầu điên cuồng vươn xuống đáy nước như hàng triệu xúc tu đang mò mẫm trong bóng tối.

Mạc Trì: “…”

"Không phải cái này..." Quy Ngọc Sơn không nhận ra biểu cảm kinh hãi trên mặt Mạc Trì, cậu chỉ lo nghiêm túc tìm kiếm báu vật: "Viên đá này thật đẹp... Ồ..."

Cảm nhận được một phần nhô lên, Quy Ngọc Sơn cảm thấy hứng thú, quấn chặt lấy rồi cố gắng kéo lên.

Nếu lúc này có người đứng trên bờ, bọn họ sẽ thấy một cảnh tượng kinh dị. Đó là một cái đầu đang vật lộn trên mặt nước, lúc thì nổi lên, lúc thì chìm xuống, cái đầu không nối với thân thể người mà lại là thân cây, hàng vạn nhánh cùng nhau ra sức khiến cho toàn bộ mặt đất như thể sắp bị kéo lên.

"Cố lên." Quy Ngọc Sơn tự động viên: "Cố lên, sắp ra rồi!"

Mặt mày của Mạc Trì tối sầm lại, nói: "Đừng la hét nữa."

Ngược lại Quy Ngọc Sơn cảm thấy như được cổ vũ nên cậu thét to một tiếng rồi vọt ra khỏi mặt nước, cùng lúc đó, một cái xẻng cũng bay lên.

Quy Ngọc Sơn đang định nghiên cứu cái xẻng thật kỹ lưỡng thì bỗng nhiên Mạc Trì lên tiếng: “Cậu hãy biến lại thành hình người trước đã rồi nói."

Quy Ngọc Sơn nhăn mặt, trong lòng cảm thấy đối phương thật rườm rà, nhưng cậu vẫn biến thành hình người hoàn chỉnh.

Bề mặt cái xẻng bị rỉ sét loang lổ, kích cỡ chỉ to bằng cánh tay. Hình bóng mờ ảo của Mạc Trì xuất hiện bên cạnh Quy Ngọc Sơn, hắn nhìn cái xẻng với ánh mắt nặng nề: "Xẻng Vạn Ma."

Về nguồn gốc của Xẻng Vạn Ma thì phải truy ngược về thời kỳ cổ xưa, khi một đại ma đầu được sinh ra từ đất trời. Trong thời đại đó, Xẻng Vạn Ma gần như trở thành cơn ác mộng của vô số tu sĩ.

“Cậu không dùng được thứ đồ này đâu." Quy Ngọc Sơn đang hứng thú lắng nghe nhưng Mạc Trì nói vậy làm cậu cảm thấy khó hiểu.

Mạc Trì: “Xẻng Vạn Ma đã có linh trí riêng, suốt đời chỉ nhận một chủ nhân, nó ở trong tay cậu không thể phát huy tác dụng."

Quy Ngọc Sơn: "Thứ này mạnh lắm sao?"

"Khả năng lớn nhất có thể biến lớn đến trăm vạn trượng, có thể san bằng núi biển."

Nói xong, bàn tay hắn chạm lên mặt xẻng. Cả cái xẻng lập tức chuyển sang màu đỏ tươi, phần bên trong ở đầu xẻng được nạm vô số viên ngọc lấp lánh, nhìn qua như dải ngân hà ở chân trời, chỉ có điều dải ngân hà này lại chảy trong núi lửa.

"Thật đẹp." Từ xưa đến nay, Quy Ngọc Sơn luôn có cảm tình tốt với những thứ đẹp đẽ: "Vậy có nghĩa là nếu vào tay tôi thì nó mãi mãi không thể trở thành hung khí trăm vạn trượng sao?"

Mạc Trì gật đầu, chuẩn bị an ủi vài câu. Dù sao Xẻng Vạn Ma hoàn toàn có thể đứng thứ ba trong bảng xếp hạng binh khí, Quy Ngọc Sơn có cơ duyên đạt được nhưng không thể sử dụng, thế nên việc cảm thấy không cam lòng cũng là điều bình thường.

Quy Ngọc Sơn nhướng mày, cười tươi: "Không sao."

Mạc Trì: “Không thất vọng à?”

Quy Ngọc Sơn lắc đầu: "Đối với tôi mà nói, dù nó có công dụng mạnh hơn nữa thì... Tôi cũng chỉ dùng nó để xào rau!"

Mạc Trì xoa xoa vành tai: "Cậu nói gì cơ?"

Quy Ngọc Sơn như bị Xẻng Vạn Ma hút hồn: "Thật lòng mà nói, tôi chưa từng thấy một cái xẻng nào đẹp như vậy."

"… Đây không phải là xẻng."

Quy Ngọc Sơn phất tay: "Từ nay về sau, nó chính là cái xẻng độc nhất vô nhị của tôi." Ánh mắt cậu ngày càng sáng rực: "Đợi đến vòng chung kết cuộc thi ẩm thực, tôi sẽ dùng nó để hoàn thành tác phẩm."

Dùng Xẻng Vạn Ma để nấu ăn?

Mạc Trì thử tưởng tượng ra hình ảnh đó, e rằng ban giám khảo sẽ bị dọa chết.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương