Sau Khi Ta Ăn Nhầm Nguyên Thần Của Thao Thiết

Chương 22: Vào Vòng Chung Kết

Trước Sau

break

Đang nói chuyện vui vẻ thì Hồ Thất bất chợt cảm nhận được ánh mắt không mấy thiện cảm từ Quy Ngọc Sơn làm cho hắn ta giật cả mình, đôi tai lông xù cũng tự động lộ ra: “Suýt nữa quên mất, tai của cậu ấy thính lắm.”

Mỹ nữ bên cạnh thấy đôi tai lông xù đáng yêu của Hồ Thất thì vô cùng yêu thích, vươn đôi tay ngọc ngà ra định véo một cái. Nhưng ánh mắt của Hồ Thất lập tức trở nên sắc lạnh, khiến mỹ nữ chỉ đành ngượng ngùng thu tay lại.

Trong lúc đó tại khu vực giám khảo.

Đúng như Quy Ngọc Sơn đã dự đoán, hương vị chỉ là thứ yếu, điều quan trọng nhất vẫn là nguyên liệu trong món ăn. Với những món ăn khác, Viên Liệt chỉ nếm qua vài miếng nhưng đối với rượu, hắn ta lại không thể rời tay. 

“Bách Quả Tửu?” Trưởng lão tộc linh hồn ngồi cạnh mỉm cười với Viên Liệt: “Rượu đã được ủ sẵn từ trước, mang đi thi đấu thế này có lẽ không hợp lệ lắm đâu?”

Viên Liệt không cho là đúng, ông ấy đáp lại: “Ta đã rất lâu rồi không được uống loại rượu nào làm ta hài lòng như vậy. Cần gì phải quan tâm việc nó hợp lệ hay không, ta chỉ xem trọng người ủ rượu thôi.”

Giọng của Viên Liệt không hề nhỏ, khiến nhiều thí sinh mặt mày tái xanh, chỉ có người ủ rượu là vẫn giữ được nụ cười.

Trưởng lão tộc linh hồn chỉ nhún vai nói thêm: “Mỗi người đều có tiêu chuẩn đánh giá khác nhau. Giống như bây giờ ta chỉ hứng thú với món rau trộn này nhất, trong đó có tuyết liên rất hợp khẩu vị của ta.”

Đợi cả buổi, rốt cuộc đến lượt món canh nấm của Quy Ngọc Sơn. Bất kể là vì hình thức kỳ lạ hay số lượng ít ỏi, thì món canh này cũng ngay lập tức thu hút sự chú ý của tất cả những người có mặt ở đây.

“Quy Ngọc Sơn?” Vừa nhìn thấy tên thí sinh, Viên Liệt suýt nữa đã phun hết rượu trong miệng ra.

Sắc mặt của các giám khảo khác cũng không kém phần đa dạng.

Tộc trưởng tộc ưng là người đầu tiên lên tiếng: “Món ăn của Quy Ngọc Sơn tuy nhìn… khó mà diễn tả, nhưng sau khi ăn thì có thể mang lại một số lợi ích.”

Những người khác rối rít gật đầu, đây cũng chính là lý do tại sao bọn họ chưa từng trách cứ hay làm khó Quy Ngọc Sơn. Tuy nhiên, có lợi ích không đồng nghĩa với việc bọn họ sẽ muốn ăn lại, đặc biệt là vị trưởng lão tộc ưng, người từng trải qua cảnh béo ú như một quả cầu sau khi ăn đồ của Quy Ngọc Sơn, ông ta luôn có một sự chống đối tự nhiên với đồ ăn của cậu.

Thế nhưng, thân là giám khảo, đương nhiên bọn họ phải nếm thử mỗi món một chút. Vì thế, hiện tại mọi người đều đang nhìn nhau, trầm ngâm suy nghĩ.

“Thôi được.” Viên Liệt lên tiếng: “Dù sao thì cũng chỉ có một bát nhỏ, mỗi người nếm thử một ngụm là đủ.”

Trưởng lão tộc ưng nắn bóp cổ tay như thể tráng sĩ đang cố lấy hết dũng khí trước khi hy sinh: “Một ngụm chắc không đến mức chết người đâu ha?”

Quy Ngọc Sơn chứng kiến cảnh này, quay sang thì thầm với Mạc Trì: “Nhìn ánh mắt của mấy vị giám khảo kia hình như có chút sợ hãi.”

“Không cần khiêm tốn.” Mạc Trì đáp: “Đó đều là công lao của cậu cả.”

“…” Quy Ngọc Sơn thở dài: “Chỉ một giọt máu giao long thì không đến mức khiến bọn họ nhìn tôi như vậy đâu.”

Mạc Trì giải thích: “Máu giao long trong lọ đó đã được ta tinh luyện qua rồi.”

Quy Ngọc Sơn bỗng nhiên phát hiện Mạc Trì đã bí mật sắp xếp mọi thứ, từ khi hắn xuất hiện, tất cả đều do Mạc Trì lo liệu, kể cả gia vị trong nhà. Nghĩ đến đây, cậu hình như cảm thấy có chút... ấm áp.

Mạc Trì không nhận ra bản thân đã có thêm một vị trí mới, hắn tiếp tục giải thích về lợi ích của việc tinh luyện máu giao long.

Đối với Quy Ngọc Sơn, máu giao long không mang lại quá nhiều lợi ích, nhưng đối với những chủng tộc dùng nhục thể để tu luyện thì công dụng của nó không thể đo đếm hết.

Ngay khi nếm thử một ngụm canh nấm, Viên Liệt lập tức cảm nhận được toàn bộ máu huyết trong cơ thể mình sôi lên, kinh mạch như bị đốt cháy, tuy đau đớn nhưng lại trở nên mạnh mẽ hơn.

Trong số những người có mặt, ai nấy đều là cao thủ với hàng ngàn năm tu luyện nên bọn họ gần như ngay lập tức nhận ra sự kỳ diệu trong món canh: “Là máu rồng!”

Viên Liệt nghiến răng: “Không chỉ thế, lượng năng ẩn chứa trong đó còn nhiều hơn gấp mấy lần so với máu rồng thông thường.”

Máu rồng là phương pháp tốt nhất để rèn luyện thân thể. Chén rượu trước đó chỉ làm cho Viên Liệt cảm thấy hứng thú, nhưng hiệu quả không thể so với máu rồng.

Dù bát canh nấm nhìn bề ngoài không có gì nổi bật nhưng ánh mắt của Viên Liệt trở nên sáng rực. Ông ấy thậm chí còn muốn nuốt chửng cả bát ngay lập tức. Đáng tiếc, năng lượng trong đó quá lớn, cần phải từ từ hấp thụ hết mới có thể uống thêm.

Không chỉ có Viên Liệt, trưởng lão tộc ưng cũng bắt đầu gia tăng tốc độ vận hành linh khí trong cơ thể, cố gắng nhanh chóng hấp thụ.

Cảnh tượng này trong mắt người ngoài quả thật kỳ quặc. Ngay cả Hồ Thất cũng không thể kiềm chế được tò mò, hắn ta cố gắng thoát khỏi đám mỹ nữ, tiến tới hỏi: “Chẳng lẽ cậu đã bỏ thuốc mê gì vào đó à?”

Quy Ngọc Sơn không chút ngượng ngùng mà đáp lại: “Từ khi biết có cuộc thi ẩm thực, tôi đã ngày đêm luyện tập. Ông trời không phụ lòng người có tâm, hôm nay tôi đã thành công rồi!”

Hồ Thất bị lời nói của cậu làm cho sốc nặng, hắn ta như bị cuốn theo lời cậu nói: “Tôi cảm thấy bản thân sắp tin vào chuyện hoang đường của cậu mất rồi.”

Quy Ngọc Sơn chỉ vào Viên Liệt: “Cậu nhìn xem, tộc trưởng tộc vượn đã khóc rồi kìa.”

Không chỉ Viên Liệt, nhiều thí sinh khác cũng nhận ra điểm kỳ lạ này, cả đám người đều đồng loạt nghĩ, phải ngon đến mức nào thì tộc trưởng của một tộc lớn mới bị cảm động đến mức rơi lệ như vậy?

Thực tế là Viên Liệt chỉ đang phải chịu đựng sự đau đớn khi thân thể xảy ra biến đổi khiến nước mắt của ông ấy không ngừng tuôn trào, mồ hôi trên trán cũng rơi như mưa.

Quy Ngọc Sơn liếc mắt ra hiệu cho Hồ Thất, đối phương hiểu ý lập tức tỉnh bơ hòa mình vào đám đông yêu quái, hắng giọng nói: “Các ngươi có biết điều kỳ diệu của món này nằm ở đâu không?”

Một lời vừa nói ra đã thu hút không ít ánh mắt. Hồ Thất mở một trang web mua sắm ra, giải thích: “Nhìn thấy không? Đây là trang web của thí sinh làm ra món canh nấm đó.”

“Rong biển chiên giòn? Kẹo bông ngâm giấm?”

“Cái quái gì thế?”

“Chẳng trách doanh số bán hàng bằng không.”

Hồ Thất giả vờ nghiêm túc: “Các ngươi thì hiểu cái gì, cả đám đều là những tên không biết thưởng thức. Nếu là thứ bình thường, làm sao có thể khiến các giám khảo chú ý hả? Ta đoán chắc chắn món này ẩn chứa điều kỳ diệu nào đó.”

“Hình như cũng hơi có lý.” Một người trong đám đông bắt đầu bị lời nói của Hồ Thất làm cho dao động: “Các giám khảo chắc chắn biết nhiều hơn chúng ta.”

Hồ Thất tiếp tục phát huy tài năng ăn nói của bản thân: “Chỉ tốn vài viên linh thạch mà thôi, chẳng lẽ các ngươi không muốn thử xem thế nào sao? Chắc chắn không bị lỗ đâu, cũng sẽ không bị lừa. Cứ mua thử một đơn về dùng là biết ngay.”

Cách đó không xa, Quy Ngọc Sơn thấy ít nhất đã có mấy chục người nghe theo lời dụ dỗ của Hồ Thất mà đặt hàng, lập tức cảm thấy vô cùng hài lòng: "Đây chính là cơ hội thăng tiến một bước lên mây."

Mạc Trì cười nhẹ: "Đừng vội mừng, chờ đến khi hàng giao tới, bọn họ chắc chắn sẽ hối hận."

Quy Ngọc Sơn lắc đầu, đầy tự tin: "Nếu không có cuộc thi mỹ thực này, chúng ta đúng là chẳng có cơ hội. Nhưng bây giờ, bọn họ mua hàng với tâm lý muốn thử điều mới mẻ nên cách nấu ăn kỳ lạ ấy sẽ khiến bọn họ cảm thấy đặc biệt." Rõ ràng, Quy Ngọc Sơn nắm bắt tâm lý người mua rất chuẩn xác. Sau khi ra hiệu cho Hồ Thất, cả hai lui về một góc khuất để trao đổi.

"Tôi định đi dạo trong núi một chút."

Hồ Thất thắc mắc: "Cậu không chờ công bố kết quả à?"

Quy Ngọc Sơn lắc đầu: "Vào được chung kết là chuyện chắc chắn, ở lại chỉ thêm phiền."

Hồ Thất không rõ trong món canh nấm có gì bí ẩn, nhưng đoán chắc bên trong đã được thêm vào nguyên liệu còn quý hơn cả những thiên tài địa bảo khác. Hắn ta lập tức gật đầu: "Cũng đúng, nhìn dáng vẻ của Viên Liệt, nói không chừng ông ta sẽ mặt dày đến tìm cậu để xin thêm đấy."

Trước đây Quy Ngọc Sơn chưa từng đi sâu vào núi Thiên Đồ, mà chỉ hoạt động ở vùng bên ngoài. Số lượng người tham gia cuộc thi vô cùng đông, rất nhiều kẻ chỉ biết dựa vào vận may. Những thứ tốt một chút đều đã bị kẻ khác lấy đi hết. Lần này, cậu dứt khoát phi thân lên, lao thẳng vào chỗ sâu nhất.

Bên ngoài là trời nắng chói chang nhưng bên trong núi lại vô cùng lạnh lẽo và ẩm ướt. Dưới chân là lớp đất dày, Quy Ngọc Sơn có cảm giác như mình đang đứng trên trái tim của núi Thiên Đồ.

"Núi Thiên Đồ được đồn đại là nơi linh thiêng đến mức thần kỳ, thậm chí còn được gọi là thánh địa thứ hai sau Côn Luân." Quy Ngọc Sơn lẩm bẩm: "Không chừng phía trước có kỳ ngộ lớn đang chờ chúng ta đó." Cậu vừa nói xong thì hỏi Mạc Trì: "Anh có cảm nhận được gì không?"

Mạc Trì bình thản đáp: "Báu vật vô hình, ta chỉ có thể cho cậu biết ở đâu có nguyên liệu nấu ăn."

Quy Ngọc Sơn tìm kiếm khắp nơi nhưng không có kết quả, cậu quay sang Mặc Trì bắt đầu hỏi ý kiến hắn: "Bảo vật truyền thừa thường được giấu ở đâu?"

Từ ngàn xưa, vô số cao nhân đã từng độ kiếp ở núi Thiên Đồ, cậu không tin là không để lại chút lợi ích nào. Một lúc lâu sau, Mặc Trì mới trả lời: "Hay là... Cậu thử nhảy xuống vực xem sao?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương