"Viên Liệt, tộc trưởng tộc vượn." Người đầu tiên mà Trưởng lão tộc rắn giới thiệu là một nam nhân có thân hình vô cùng to lớn.
Bên dưới vang lên tiếng bàn tán không ngớt, Quy Ngọc Sơn cũng giật mình. Cậu vốn tưởng Viên Thiên đến đây là để tham gia thi đấu nhưng nhìn tình hình hiện tại, xem ra hắn ta chỉ là đi cùng cha của mình đến cuộc thi mà thôi.
"Tôi từng làm cho Viên Thiên ngộ độc thực phẩm." Quy Ngọc Sơn chau mày, lo lắng nói: "Không biết có ảnh hưởng đến điểm số đánh giá của tôi hay không."
Dù gì chuyện đó đã xảy ra từ rất nhiều năm trước, không chừng tộc vượn cũng đã sớm quên mất. Quy Ngọc Sơn vừa tự trấn an bản thân xong thì tầm mắt cậu bất ngờ va phải ánh nhìn của Viên Liệt. Từ biểu cảm trên khuôn mặt đó, rõ ràng Viên Liệt vẫn chưa quên hành động của cậu năm xưa.
"Toang rồi, với tư cách là cha của Viên Liệt, chắc chắn ông ấy sẽ tìm tôi để trả thù."
Mạc Trì nói với giọng bình thản: "Ông ấy chỉ là một trong số các giám khảo, đừng lo lắng quá."
"Nếu chỉ là Viên Liệt thôi thì không sao." Quy Ngọc Sơn tiếp tục lo lắng: "Nhưng người ở ngay trung tâm kia cũng đã từng ăn phải món ăn cay của tôi dẫn đến nguyên khí tổn thương. Vài năm trước, ông ta mới tìm được nhân sâm ngàn năm để chữa trị. Còn có người ngồi cạnh ông ta nữa, là trưởng lão tộc ưng tên Phong Thoáng, người này từng vì ăn kẹo của tôi mà béo đến mức không thể bay nổi trong một khoảng thời gian dài... Tộc khuyển thì có Khuyển Ngạo, Nữ vương tộc kiến và những người thuộc cổ tộc của núi Linh Sơn..."
Lúc trưởng lão tộc rắn giới thiệu hết các vị giám khảo thì Quy Ngọc Sơn vẫn chưa thể kể xong những "chiến công" ngày xưa của mình. Mạc Trì chỉ yên lặng nghe mà không nói gì.
Kẻ thù của Mạc Trì xuất hiện ở khắp nơi, chủ yếu là do thói tham ăn của hắn mà ra. Còn kẻ thù của Quy Ngọc Sơn, có vẻ như cũng xuất phát từ vấn đề ăn uống, trải dài khắp cả thiên hạ.
Quy Ngọc Sơn hiếm khi cảm thấy cậu và Mạc Trì giống như thật sự có thần giao cách cảm, bèn nói: "Nghĩ kỹ lại, tôi và anh thật sự rất có duyên đấy."
Mạc Trì không đáp lại. Trong khoảnh khắc, hắn nhận ra có lẽ Quy Ngọc Sơn còn gây ra nhiều rắc rối hơn cả mình.
Những cảm xúc tiêu cực nhanh chóng qua đi, Quy Ngọc Sơn ngay lập tức lấy lại tinh thần, hừng hực quyết tâm: "Ngã chỗ nào thì đứng lên chỗ đó! Hôm nay là thời khắc tôi chứng minh bản thân!"
Lời nói đầy nhiệt huyết nhưng Mạc Trì vẫn giữ thái độ thờ ơ, không hề đáp lại. Quy Ngọc Sơn do dự: "Anh không có lời nào muốn nói với tôi sao?"
"...Cố lên."
"..."
Một mùi hương thơm ngát bất chợt lan tỏa, thu hút sự chú ý của mọi người, bao gồm cả Quy Ngọc Sơn.
Nguồn gốc của mùi hương đó chính là thứ đang nằm trong tay trưởng lão tộc rắn. Trước đây, Quy Ngọc Sơn chỉ nghe nói về quả Ngộ Đạo, nhưng hôm nay được tận mắt chứng kiến, quả thật không phải vật tầm thường. Xung quanh quả Ngộ Đạo được linh khí vô cùng phong phú bao bọc lấy, tỏa ra một luồng ánh hào quang dịu nhẹ. Không giống với những người khác, ánh mắt của Quy Ngọc Sơn lại dừng ở phía người của tộc hồ ly, cậu thấy biểu cảm trên mặt tất cả bọn họ đều không mấy vui vẻ, bao gồm cả Hồ Thất. Dù ngoài miệng hắn ta cứ nói không sao, nhưng khóe môi lại ẩn chứa nét lạnh lùng.
Quy Ngọc Sơn khẽ lắc đầu, âm thầm suy nghĩ: “Xem ra thù oán giữa tộc hồ ly và tộc rắn đã đến mức không thể hòa giải rồi.”
Mạc Trì thì thầm: "Nhìn kỹ những luồng linh khí đó đi."
Quy Ngọc Sơn híp mắt lại để có thể nhìn rõ hơn. Cuối cùng cậu cũng nhận ra những luồng linh khí kia không chỉ là vài tia linh khí đơn thuần, mà chúng thực sự là những sợi linh khí mảnh đan xen nhau, kết thành một mạng lưới chằng chịt.
"Trận pháp?" Quy Ngọc Sơn ngạc nhiên bật thốt lên. Cậu không ngờ những linh khí này lại tự tạo thành một trận pháp nhỏ.
Mạc Trì nói: "Quả Ngộ Đạo được ca tụng khắp nơi cũng vì những điểm kỳ diệu như vậy."
Quy Ngọc Sơn càng thêm coi trọng việc giành được chiến thắng trong cuộc thi. Bởi vì chẳng còn nghi ngờ gì nữa, nếu có được quả Ngộ Đạo, tu vi của cậu chắc chắn sẽ tăng vọt.
Không chỉ cậu, mà tất cả mọi người trong hội trường đều dâng cao ý chí chiến đấu như thể đã coi quả Ngộ Đạo là vật thuộc về mình.
Trưởng lão tộc rắn nhìn xung quanh một vòng, thấy đã đạt đến hiệu quả như ý thì trầm giọng nói: "Cuộc thi chính thức bắt đầu!"
Các thí sinh được chia thành các nhóm, mỗi nhóm sẽ chọn ra ba người vào vòng chung kết. Có thể nói tỷ lệ bị loại là rất cao.
Quy Ngọc Sơn vẫn còn nhiều thời gian trước khi đến lượt bản thân. Trong lúc các thí sinh khác đang bận kiểm tra lại nguyên liệu thì cậu chẳng có gì để chuẩn bị cả. Nghe theo lời khuyên của Mạc Trì, cậu chỉ mang theo vài cây nấm nên căn bản là không có gì cần kiểm tra, vì vậy cậu dành thời gian theo dõi phần thi của các thí sinh khác.
Có vài người thậm chí còn chưa nấu xong, nhưng chỉ cần nhìn nguyên liệu thôi đã đủ khiến người ta cảm thấy thèm thuồng rồi.
Trong lòng Quy Ngọc Sơn bắt đầu cảm thấy không chắc chắn: "Chỉ với mấy cây nấm của tôi thì liệu có quá sơ sài không?"
Mạc Trì trấn an: "Không vấn đề gì. Chỉ cần cậu đừng 'phát huy quá mức' là được."
"Phát huy quá mức là sao?"
Mạc Trì đáp: "Chỉ cần đừng sáng tạo bậy bạ, cứ làm theo cách bình thường là được." Với một người từng có tiền án chế biến món trứng chiên kiểu kỳ quái như cậu thì thật khó mà yên tâm. Quy Ngọc Sơn bĩu môi, tự nhủ hôm nay cậu sẽ chỉ nấu món canh nấm đơn giản nhất.
Quy Ngọc Sơn cố gắng không nghĩ đến nguyên liệu của bản thân, theo con mắt đánh giá của cậu, phần lớn các thí sinh trong nhóm này đều thể hiện ở mức bình thường. Tuy nhiên, có một người gây chú ý đặc biệt, trước mặt hắn bày ra năm sáu loại thiên tài địa bảo, vừa nhìn là biết đã bỏ ra không ít vốn liếng.
"Không ngờ còn có cả da rắn."
Cậu nhìn sang trưởng lão tộc rắn, thấy vẻ mặt của ông ta không hề có dấu hiệu không hài lòng, bất chợt Quy Ngọc Sơn nảy ra một giả thuyết: "Không lẽ người này là do tộc rắn phái tới?"
Mạc Trì bình thản đáp: "Tìm một người ngoài để hỗ trợ thực ra không khó."
Quả thật, đối với một yêu quái tự tu luyện mà không có một tộc lớn nào chống lưng phía sau, thì việc kiếm được nhiều nguyên liệu quý như thế là điều không dễ dàng. Ngay cả khi có, chắc chắn cũng không nỡ dốc hết tất cả vào một lần thi đấu.
"Vừa có thể thoát khỏi phiền toái của tộc hồ ly, lại thu được quả Ngộ Đạo, nhân tiện còn kết giao thêm với đại lão trong giới yêu quái." Quy Ngọc Sơn tấm tắc tán thưởng hai câu: "Xét về độ xảo quyệt, tộc rắn không hề kém cạnh tộc hồ ly."
Trong cuộc thi ẩm thực này, mùi vị chỉ là một phần, phần quan trọng hơn là nguyên liệu. Nếu nguyên liệu có thể mang lại lợi ích cho một vị giám khảo nào đó, điểm số chắc chắn sẽ cao hơn.
Quả nhiên, khi các vị giám khảo nếm thử những món ăn được làm từ thiên tài địa bảo kia, đôi mắt họ sáng lên ngay lập tức, mỗi người đều không khỏi nhìn người dự thi với ánh mắt đầy tán thưởng.
Mặt trời từ từ leo lên cao, cuối cùng cũng đến lượt Quy Ngọc Sơn.
Giữa hàng loạt nguyên liệu đa dạng, những cây nấm lẻ loi hiu quạnh của Quy Ngọc Sơn dường như trở nên đặc biệt nổi bật hơn. Quy Ngọc Sơn không có bất kỳ sáng tạo hay thay đổi gì, cậu giữ đúng phong độ bình thường của bản thân, lúc đang chuẩn bị tắt bếp thì Mạc Trì đột ngột lên tiếng: "Kiểm tra túi xem còn gì không."
Quy Ngọc Sơn nghe lời bỏ tay vào túi, ngạc nhiên phát hiện ra một chiếc bình nhỏ chứa chất lỏng có ánh sáng vàng nhạt lấp lánh.
"Máu của giao long?" Khóe miệng Quy Ngọc Sơn co giật, cậu bất ngờ phát hiện ra Mạc Trì lúc nào cũng luôn âm thầm bổ sung những nguyên liệu đặc biệt vào túi của cậu.
Chỉ nhỏ đúng một giọt máu giao long vào nồi, cây nấm ngay lập tức co rút lại dần dần thu nhỏ đến mức gần như không còn nhìn thấy được. Về mặt thẩm mỹ mà nói, nồi canh này… đúng là một thảm họa.
Mạc Trì thế mà lại không có chút dao động nào: "Tiếp tục nấu, nấu cho đến khi nước trong nồi chỉ còn lại một phần ba."
Quy Ngọc Sơn cau mày, nếu cậu cứ tiếp tục làm theo lời Mạc Trì thế này, thành phẩm cuối cùng sẽ chỉ là một bát canh nhỏ xíu.
"Càng hiếm càng quý." Mạc Trì nhấn mạnh: "Yên tâm, những giám khảo này đều là những người biết đánh giá."
Quy Ngọc Sơn tin vào phán đoán của Mạc Trì, chỉ giữ lại một phần nhỏ như đã được dặn dò.
"Có cần thêm một giọt máu giao long nữa không?" Quy Ngọc Sơn băn khoăn hỏi.
Mạc Trì lặp lại lời nói trước đó: "Càng hiếm càng quý."
Quy Ngọc Sơn ngẫm nghĩ, quyết định sau này cậu cũng sẽ áp dụng nguyên tắc của Mạc Trì vào việc cung cấp thực phẩm.
Tộc rắn có người chuyên phụ trách đem tác phẩm lên cho giám khảo. Người mang phần dự thi của Quy Ngọc Sơn là một mỹ nhân của tộc rắn. Cô ta mỉm cười duyên dáng với cậu rồi nói: “Tác phẩm của cậu thế này chắc hẳn sẽ là độc nhất vô nhị đó."
Giữa bao nhiêu món ăn được bày biện công phu và hấp dẫn, chỉ có món canh của Quy Ngọc Sơn là trông tệ nhất, không thể không gây chú ý.
Tất nhiên, giọng điệu của cô ta không hề mang ý châm biếm, mà ngược lại mang phần nhiều là trêu đùa, bởi vì trong số những người tham gia cuộc thi, dáng vẻ và khí chất của Quy Ngọc Sơn là nổi bật nhất.
Quy Ngọc Sơn bình thản không chút dao động. Cậu đứng thẳng người, khoanh tay sau lưng, toát ra một phong thái tự tin và cao ngạo: "Đừng xem thường món này, nó chắc chắn sẽ được tranh giành."
Mỹ nhân tộc rắn cười lớn, rõ ràng là không tin lời cậu: "Vậy thì tôi chúc cậu may mắn trước nhé!"
Tuy trong lòng Quy Ngọc Sơn vô cùng bất an nhưng vẻ ngoài lại càng cố tỏ ra lạnh lùng và ngạo mạn, khiến nhiều yêu quái xung quanh phải ngoái nhìn.
Cách đó không xa, Hồ Thất đang nằm thư giãn giữa đám mỹ nhân, chỉ tay về phía Quy Ngọc Sơn rồi cười cợt: "Nhìn kìa, đó là bằng hữu của ta, cậu ấy còn giỏi làm màu hơn cả ta nữa."