Sau Khi Ta Ăn Nhầm Nguyên Thần Của Thao Thiết

Chương 16: Đồng dao

Trước Sau

break

Gió núi thổi qua mang theo một câu nói:

“Trong đời tôi chưa từng bái phục ai.” Quy Ngọc Sơn nghiêm túc nói: “Anh là người đầu tiên.”

Có thể trông nhà, bảo vệ, khứu giác lại nhạy bén, chỉ cần cho vài quả trái cây là thỏa mãn.

Nếu không phải vì suy xét đến mức sát thương quá lớn, Quy Ngọc Sơn đã nghĩ đến chuyện nuôi hắn bên cạnh cậu suốt đời.

Mạc Trì: “Kiến thức của cậu còn quá hạn chế.”

Tuy hắn nói vậy, nhưng trong lời nói lại xen lẫn chút tự hào ngầm.

Quy Ngọc Sơn lấy nước suối rồi theo chỉ dẫn của Mạc Trì hái thêm vài cây nấm dại. Trong lúc đang định rời đi, cậu bỗng nghe thấy tiếng cười trong trẻo tựa như tiếng chim hoàng oanh hót. Quay đầu nhìn lại, giữa dòng sông xuất hiện những bóng dáng yêu kiều, vòng eo thon thả, thân hình đầy đặn, dung mạo tựa tiên nữ.

Dưới làn gió nhẹ, lớp áo mỏng trên người bọn họ khẽ bay phấp phới, tạo ra cảnh tượng quyến rũ đầy mê hoặc.

“Lang quân.” Có người vẫy tay với cậu.

Quy Ngọc Sơn cau mày… Lang quân? Nghe như cách gọi từ thế kỷ trước.

Mạc Trì bình thản: “Một đám nấm múa may uốn éo chẳng có gì thú vị.” Làm gì có mỹ nhân nào, đó chỉ là ảo giác do nấm gây ra mà thôi.

Quy Ngọc Sơn chỉ cần xác nhận nấm trên tay mình là thật, còn mỹ nhân có tồn tại hay không thì chẳng quan trọng.

Thấy cậu không bận tâm, những “mỹ nhân” trong dòng sông đột nhiên biến mất, thay vào đó là một con yêu quái xấu xí xuất hiện bên tảng đá: “Ngươi đã hái dân của ta, để lại mạng sống ở đây!”

Quy Ngọc Sơn khựng lại, trong lòng tự hỏi: Nấm mà cũng có phân chia giai cấp sao?

Cậu nhìn kỹ hơn, trên người của yêu quái đó tỏa ra một luồng sáng đỏ nhạt, sắc mặt Quy Ngọc Sơn trầm xuống: “Ngươi đã từng giết người.”

Yêu quái xấu xí cười khằng khặc: “Có thể trở thành linh hồn dưới tay ta là niềm vinh dự của chúng.”

Nói xong nó híp mắt, biểu cảm hiện rõ vẻ hưởng thụ: “Hương thơm của thảo mộc, đã là thực vật thì dùng làm phân bón cũng không tệ.”

Người cũng có giới hạn, huống chi trong một ngày, Quy Ngọc Sơn đã bị xem là quả hồng mềm tận hai lần.

Trước khi Quy Ngọc Sơn kịp ra tay, yêu quái xấu xí bỗng trợn trừng mắt: “Ngươi, ngươi…”

Lúc này Quy Ngọc Sơn mới phát hiện Mạc Trì đã đứng bên cạnh, trong đôi mắt hắn lóe lên ánh sáng đỏ tàn bạo.

Yêu quái xấu xí chưa kịp nói hết câu, Quy Ngọc Sơn cũng không nhìn rõ động tác của Mạc Trì, chỉ thấy đôi tay thon dài tuyệt đẹp của hắn nhẹ nhàng bóp một cái, yêu quái xấu xí bỗng chốc hóa thành một cây nấm, tiếp đến bị nuốt sống không thương tiếc.

Mạc Trì cau mày: “Hương vị tầm thường.”

Quy Ngọc Sơn không đồng tình: “Xấu như vậy, anh không sợ ăn vào sẽ đau bụng sao?”

Mạc Trì bật cười: “Loại nấm này đối với ta là đại bổ đấy.” Vì nó đã nhiễm nhân mạng nên ăn vào không cần lo lắng bị Thiên Đạo trừng phạt, hơn nữa nấm này cũng đã tu hành không ít.

Sau nhiều sự việc quái quỷ xảy ra, lúc hai người trở về thì trời đã tối hẳn.

Bởi vì có nhiều yêu quái thích hoạt động vào ban đêm, nên núi Thiên Đồ không có khái niệm yên tĩnh vào thời gian này. Trước khi vào nhà, Quy Ngọc Sơn còn thấy vài yêu quái do cú mèo biến hóa đang săn mồi ngoài kia.

Vừa bước vào trong, trên chiếc giường mềm mại, một cô gái nhỏ đang nằm đó, đôi mắt đối phương long lanh như nai con, thuần khiết và ngây thơ.

Thấy Quy Ngọc Sơn, cô gái giật mình vội kéo chăn che cảnh xuân của cơ thể: “Anh là ai?”

Vẻ mặt của Quy Ngọc Sơn lạnh như băng: “Tôi mới là người nên hỏi cô mới phải.”

Cô gái nhỏ giọng nói: “Nửa tháng trước, một người thuộc tộc hồ ly đã hẹn với tôi.”

Cô gái vừa nói xong, trên mặt thoáng ửng đỏ, dù sao nghề nghiệp của cô cũng không mấy đứng đắn.

Quy Ngọc Sơn đã hiểu ra mọi chuyện, bèn gọi điện cho Hồ Thất: “Đơn hàng của cậu giao nhầm phòng rồi.”

Hồ Thất ngạc nhiên một chút.

Quy Ngọc Sơn nhắc nhở: “Nửa tháng trước.”

“À, Lộc Lộc! Tôi suýt quên mất cô ấy.”

Sau khi cúp máy, Quy Ngọc Sơn nói: “Hắn ta hẹn cô gặp mặt ở rừng nhỏ phía nam.”

Cô gái mặc lại quần áo, trước khi rời đi còn để lại một tấm danh thiếp: “Có nhu cầu thì cứ tìm tôi nhé.”

Quy Ngọc Sơn chỉ cười nhạt. Cậu đóng cửa lại, tiếp tục tập cắt rau.

Mạc Trì: “Cậu nên học cách hưởng thụ cuộc sống đi.”

Quy Ngọc Sơn đáp: “Tôi không có hứng thú với chuyện nam nữ.”

Cậu có thể giao tiếp với con người, nhưng đi xa hơn thì không muốn: “Động dục nhiều sẽ hút cạn dưỡng chất trong cơ thể tôi, ảnh hưởng đến việc ra hoa kết quả.”

Mặc dù không có hứng thú, nhưng không có nghĩa là không tò mò, Quy Ngọc Sơn không nhịn được hỏi lại: “Vậy cảm giác khi ân ái với người khác như thế nào?”

Mạc Trì im lặng.

Con dao đang cắt bỗng khựng lại giữa không trung, Quy Ngọc Sơn không thể tin nổi: “Chẳng lẽ anh cũng không có chút kinh nghiệm nào trong chuyện này sao?”

Cậu nói ra rồi mới thấy hối hận, câu hỏi này với một người đàn ông thật giống như một sự chế giễu ngầm.

“Trước đây có người đã tặng ta vài yêu quái nhan sắc không tồi.”

“Vậy sau đó thế nào?”

“Bị ta ăn mất rồi.” Thật sự là ăn theo đúng nghĩa đen.

Với đạo hạnh của Thao Thiết, hắn chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấu bản thể của yêu quái, hơn nữa khứu giác của hắn lại vô cùng nhạy bén, giống như yêu quái cá, dù có xinh đẹp đến đâu thì trong mắt một con mèo nó cũng chỉ là thức ăn mà thôi.

“…”

Quy Ngọc Sơn chắp tay cảm tạ trời đất vì đã để cậu trở thành một giống loài có thể sản sinh liên tục, nếu chỉ là một quả hạnh thành tinh thì e rằng cậu đã không còn cơ hội nhìn thấy ánh sáng ngày mai.

“Mạc Trì.”

“Ừ?”

“Cảm ơn anh.” Cảm ơn vì anh đã không ăn tôi.

Mạc Trì dường như hiểu được suy nghĩ của cậu, hắn nở nụ cười dịu dàng: “Sau này khi rảnh thì có thể gọi tên của ta nhiều hơn.”

“Tại sao?”

Mạc Trì: “Để nhắc nhở ta không ăn cậu.”

Khóe miệng Quy Ngọc Sơn giật giật, cậu chuyên tâm vào việc cắt rau để phân tán sự chú ý.

Có khả năng và chịu khó không chỉ có một mình bản thân cậu. Đêm khuya yên tĩnh vẫn có thể nghe thấy nhiều tiếng của người khác đang nấu ăn vang lên, hương thơm tỏa ra khắp nơi, dù là người đang chuẩn bị đi ngủ cũng bị khơi dậy cơn đói.

Mạc Trì rất kén ăn, mùi hương chưa đủ để làm hắn thấy đói, nhưng chắc chắn không thể ngủ được. Hắn quậy phá trong bụng Quy Ngọc Sơn.

Quy Ngọc Sơn bị ép phải phân tán sự chú ý, cậu vừa xào rau vừa xoa bụng, khe khẽ hát ru: “Ngủ đi, ngủ đi, bảo bối yêu dấu của cha, cha yêu con, cha thích con…”

Chưa hát hết bài, cậu đã cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo dâng lên từ bụng. Quy Ngọc Sơn cảm thấy lục phủ ngũ tạng sắp đóng băng, vội vàng cầu xin tha thứ.

Mạc Trì nói: “Lời nói cần phải cẩn thận.”

Quy Ngọc Sơn: “Tôi xin nhận giáo huấn.”

Mạc Trì đã nghe cậu nói câu này không dưới vài lần, hắn không kỳ vọng Quy Ngọc Sơn sẽ thực sự nhớ.

“Tốt nhất cậu nên chuẩn bị lại nguyên liệu đi.”

Quy Ngọc Sơn ngẩn người: “Tại sao?”

“Những cuộc thi thế này thường có vòng sơ khảo và chung kết.”

Quy Ngọc Sơn lập tức hiểu ra, dùng cá lăng ngay ở vòng sơ khảo quá là lãng phí.

Mạc Trì nói: “Mấy cây nấm hái được trong ngày là đủ rồi.”

Quy Ngọc Sơn tỏ ra ngập ngừng: “Như vậy có phải hơi qua loa rồi không?”

Mạc Trì nói: “Quả Ngộ Đạo chỉ có một, nhưng tộc rắn có thể thông qua đại hội mỹ thực mà kết giao với nhiều người.”

Quy Ngọc Sơn suy nghĩ một chút: “Anh đang nhắc đến giám khảo sao?”

Giọng điệu của Mạc Trì pha chút khinh miệt: “Những nguyên liệu mà thí sinh sử dụng chắc chắn đều là bảo vật của trời đất, rất có ích cho tu hành của bọn họ.” Nói đến đây hắn cười lạnh: “Nhưng chỉ cần cậu giành chiến thắng, dùng một con cá lăng để đổi lấy Quả Ngộ Đạo thì cũng đáng giá.”

Giọng điệu của hắn đầy chắc chắn, như thể đã nắm chắc phần thắng trong tay.

Quy Ngọc Sơn nói: “Cao thủ đầy rẫy, chưa chắc tôi đã có thể giành được giải quán quân đâu.”

Mạc Trì nói: “Nếu không cho thì cứ ăn họ.”

Quy Ngọc Sơn cố gắng giải thích đạo lý: “… Bá đạo và khí phách có ý nghĩa khác nhau đấy.”

Giọng nói của Mạc Trì lạnh lùng: “Ai có thể đảm bảo rằng cuộc thi này không có mờ ám chứ?”

Quy Ngọc Sơn im lặng, điều này thực sự không thể chắc chắn.

Mạc Trì nói: “Nhưng nếu có thực lực thì có thể đảm bảo.”

Quy Ngọc Sơn nuốt một ngụm nước bọt, “thực lực” mà hắn nói đến e rằng không phải chỉ là tài nấu ăn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương