Sau Khi Ta Ăn Nhầm Nguyên Thần Của Thao Thiết

Chương 15: Chặn Đường

Trước Sau

break

Quy Ngọc Sơn nhìn xung quanh, thấy hàng vạn yêu quái tụ tập khiến cậu không khỏi lo lắng về vấn đề chỗ ở. Sự lo lắng của cậu không lâu sau đã được chứng minh là hoàn toàn không dư thừa, vì núi Thiên Đồ đã được xây dựng những căn phòng tạm thời để cung cấp chỗ ở, nhưng tiếc rằng toàn bộ đã bị các thế lực lớn chiếm hết.

Quy Ngọc Sơn không còn cách nào khác đành phải tìm đến Hồ Thất, cái tên còn đang bị bao vây bởi một đám mỹ nữ.

"Bảo bối." Hồ Thất dùng ánh mắt mơ màng nhìn cậu.

Quy Ngọc Sơn lập tức trả lời: "Nhìn rõ rồi hãy nói." 

Hồ Thất ghe thấy giọng nói đàn ông, cuối cùng cũng tỉnh táo lại từ trạng thái mê đắm trong dục vọng, vội vàng lau đi dấu son môi trên mặt rồi nói: "Cậu tới rồi à."

Quy Ngọc Sơn không muốn mất thời gian nên hỏi thẳng vào vấn đề: "Còn dư chỗ ở nào không?"

Với thế lực của tộc hồ ly, việc chiếm thêm vài phòng không khó. Tuy nhiên, lần này tộc rắn là bên tổ chức, chúng cố tình gây khó dễ ở khắp mọi nơi, kết quả là bọn họ chỉ có vừa đủ số phòng.

Hồ Thất đáp: "Tôi sẽ cùng trưởng lão chen chúc một phòng, cậu cứ ở phòng của tôi đi."

Quy Ngọc Sơn cảm động vô cùng, nhưng ngay sau đó, cậu thấy Hồ Thất điều chỉnh lại biểu cảm, đi về phía một mỹ nữ tóc dài gợn sóng, ngọt ngào gọi một tiếng: "Trưởng lão."

Mạc Trì mỉm cười: "Tình bạn của hai người, quả thật rất đáng ngưỡng mộ."

Khóe miệng Quy Ngọc Sơn giật giật: "… Quả thực là vậy."

Quy Ngọc Sơn không muốn nghĩ nhiều đến tình bạn mỏng manh như nhựa dẻo với Hồ Thất nữa, bởi vì cậu phải cùng với vô số yêu quái khác xếp thành hàng dài dưới chân núi để làm thủ tục đăng ký.

Khi tới lượt cậu thì trời đã về chiều, người phụ trách đăng ký là một nữ yêu quái thuộc tộc rắn. Cô ta đã làm việc cả ngày, vô cùng mệt mỏi. Nhìn những người xếp hàng chỉ biết chờ đợi mà không làm gì, cô ta không khỏi càng bực bội hơn, chẳng hề cho ai một nụ cười nào. Thế nhưng lúc nhìn thấy Quy Ngọc Sơn, biểu cảm của cô ta vậy mà có chút thay đổi.

Ánh mắt trong trẻo, gắng gượng chịu đựng sự mệt mỏi lại tạo ra một cảm giác vô cùng dễ chịu cho người đối diện.

"Tên gì?"

"Quy Ngọc Sơn."

Nữ yêu tộc rắn cười nhẹ: "Cái tên nghe rất phú quý."

Quy Ngọc Sơn chỉ biết cười gượng đồng tình.

Người ta thường nói "tên xấu dễ nuôi" không phải không có lý. Từ khi được đặt cái tên này, cậu càng trở nên nghèo khó hơn.

"Chủng tộc gì?"

"Loại thảo mộc."

Việc đăng ký chỉ là để dự phòng khi cần, nhằm tôn trọng quyền riêng tư của một số chủng tộc đặc biệt, nên người tham gia chỉ cần xác định một loại hình chung là đủ.

Nữ yêu tộc rắn lẩm bẩm: "Thảo nào nhìn cậu lại có cảm giác thân thiện như vậy."

Yêu quái thuộc hệ mộc rất hiếm, nhưng mà lại khiến người khác dễ cảm thấy gần gũi nhất.

Sau khi ghi chép xong, nữ yêu tộc rắn đưa cho Quy Ngọc Sơn một tấm thẻ.

Tuy bề ngoài Quy Ngọc Sơn cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng khi đi được vài bước, cơ thể cậu lại hơi run rẩy. Tấm thẻ mà cậu nhận được làm từ loại ngọc thượng hạng, hơn nữa còn chứa linh khí. Nếu biết trước như vậy, cậu đã kéo thêm vài người cùng tham gia, chỉ riêng việc thu gom những tấm thẻ này cũng đã có thể kiếm được một khoản không nhỏ.

Mạc Trì nói: "Phải có tầm nhìn xa hơn."

Ngoài mặt Quy Ngọc Sơn gật đầu như đã hiểu, nhưng trong lòng đang nghĩ kế hoạch dài hạn của cậu chính là tìm cách làm cho Thao Thiết phải rời đi.

Mặc dù tộc rắn và tộc hồ ly không hòa thuận, nhưng bọn họ vẫn giữ thể diện bên ngoài rất tốt. Ít nhất thì Hồ Thất cũng có một căn phòng riêng biệt, bên trong đầy đủ tiện nghi.

Quy Ngọc Sơn đặt hành lý xuống rồi vào núi đi dạo, cậu cố gắng tìm một nguồn suối trong sạch để lấy nước nấu cá lăng*, đó sẽ là một lựa chọn tuyệt vời.

(*) Thường được biết đến là cá lăng. Loại cá này thường sống ở vùng nước ngọt, có hình dáng thon dài và thường được ưa chuộng trong ẩm thực Việt Nam, đặc biệt là trong các món nướng hoặc chiên.

Trên núi có rất nhiều động vật nhỏ chưa khai mở linh trí, một vài con sóc vô cùng táo tợn đứng trên cây ném đồ xuống người đi ngang qua.

Quy Ngọc Sơn sống trong thành phố quá lâu, thỉnh thoảng bước vào núi rừng khiến cậu cảm nhận được một sự thư thái khó tả.

Cậu dang rộng hai cánh tay, hít thở sâu vài lần, đang chìm trong trạng thái tinh thần phấn chấn thì tiếng của Mạc Trì vang lên: "Có người tới."

Chưa đầy một phút sau, con đường phía trước đã bị chặn lại. Quy Ngọc Sơn cảm nhận được sự thù địch từ đối phương, nhưng cậu không nhớ bản thân đã đắc tội với ai.

Chẳng lẽ đây cũng là một trong những nạn nhân của vụ ngộ độc thực phẩm à?

"Giao nguyên liệu ra đây!" Người kia dùng giọng điệu đầy uy hiếp nói lớn.

Quy Ngọc Sơn nhướn mày… Hóa ra là gặp phải cướp sao?

"Đã tham gia cuộc thi ẩm thực thì nên tuân thủ các quy tắc công bằng và chính trực."

Kẻ mới đến nhìn cậu bằng ánh mắt đầy khinh miệt. Hắn vốn không giỏi nấu nướng, tham gia cuộc thi này chỉ vì muốn giành được Ngộ Đạo Quả, cách duy nhất để chiến thắng là loại bỏ các đối thủ khác.

Quy Ngọc Sơn chỉ vào mình: "Tôi là đối tượng thứ mấy bị anh cướp bóc vậy?"

"Đầu tiên."

Quy Ngọc Sơn kinh ngạc: "Tại sao?"

Người kia cười lạnh lùng: "Chọn quả hồng mềm mà bóp."

Kẻ này đã đặc biệt để ý thông tin đăng ký, hắn biết rõ Quy Ngọc Sơn là yêu quái thuộc hệ mộc, mà loài thực vật hóa thân thì có thể sở hữu được bao nhiêu bản lĩnh chứ?

"Cậu có cần giúp không?" Mạc Trì hỏi.

Quy Ngọc Sơn còn chưa kịp trả lời, đã nghe Mạc Trì tiếp tục nói: "Mười quả hạnh."

Khóe mắt của Quy Ngọc Sơn giật giật, cậu vội đáp: "Không cần đâu."

Quy Ngọc Sơn vừa dứt lời, hàng trăm sợi dây leo xuất hiện phía sau lưng, giống như mưa bão mà ào ạt lao về phía kẻ cản đường.

"Trò trẻ con!" Kẻ cản đường là một yêu tinh gấu đen, sức mạnh vô cùng lớn, hắn dùng tay không cố gắng xé rách mấy sợi dây leo.

Tuy nhiên, dây leo lại cứng cáp hơn hắn tưởng rất nhiều lần. Bọn chúng chẳng những không bị xé đứt mà còn thoát khỏi tay hắn, lao vút lên trời trong chớp mắt lại đồng loạt đánh xuống như mưa.

Cơ thể gấu đen lập tức xuất hiện nhiều vết thương, máu chảy ra từ những đường cắt sâu, hắn hét lớn: "Dừng lại!"

Thế nhưng Quy Ngọc Sơn không có ý định dừng lại, thậm chí cậu càng ra tay mạnh mẽ hơn. Chỉ trong vài giây, quần áo trên người gấu đen đã rách nát, có chỗ thịt da bị cắt đến đẫm máu đỏ rực.

Trên khuôn mặt của Quy Ngọc Sơn hiện ra một nụ cười dịu dàng lạ thường: "Hét lớn thêm chút nữa đi, tôi vui vẻ lên thì có khi sẽ tha cho anh đấy."

Dây leo biến thành những chiếc roi dài, vung mạnh một cái nữa.

Mạc Trì lẩm bẩm: "Không ngờ cậu lại có sở thích thế này."

Ngày bình thường tính cách của Quy Ngọc Sơn mềm mỏng nhẹ nhàng, nhưng cậu ghét nhất là bị người khác xem như quả hồng mềm mà bóp. Lúc này, cậu càng thêm phấn khích: "Hét to lên!"

Tiếng la hét thảm thiết vang vọng khắp núi rừng. Sau khi thỏa mãn, Quy Ngọc Sơn không quên hỏi Mạc Trì: "Anh có muốn ăn chân gấu không?"

Mạc Trì lắc đầu: "Trong cơ thể hắn có quá nhiều tạp chất, thôi bỏ đi."

Quy Ngọc Sơn liếc nhìn gấu đen, lạnh lùng nói: "Cút đi."

Toàn thân gấu đen gần như trần truồng, hắn vội vàng nhặt một chiếc lá che thân rồi cuống cuồng chạy vào rừng sâu.

Đến lúc này, ngay cả Mạc Trì cũng không kìm lòng được mà cảm thấy có chút thương hại. Người ta vẫn nói rằng "kẻ sĩ có thể chết nhưng không thể chịu nhục", chắc hẳn chuyện hôm nay sẽ trở thành ám ảnh trong tâm trí gấu đen.

Sau khi xử lý xong kẻ chặn đường, Quy Ngọc Sơn lại tiếp tục bận tâm về chuyện nấu nướng, cậu hỏi Mạc Trì về những mẹo vặt trong nấu ăn.

"Đi về hướng đông." Mạc Trì bỗng nhiên lên tiếng.

Quy Ngọc Sơn đi chưa đến hai trăm mét, Mạc Trì lại nói: "Qua sông."

Quy Ngọc Sơn làm theo lời hắn chỉ dẫn, đi đông đi tây đến mức đã không còn nhớ đường về. Thế nhưng đúng lúc đó, một loạt âm thanh róc rách của suối nước bỗng vang lên bên tai cậu.

Quy Ngọc Sơn ngẩng đầu nhìn, ngay trước mặt là một dòng suối trong lành, những giọt nước văng lên như bông tuyết tinh khiết vỗ nhẹ vào những tảng đá hai bên bờ.

Đôi mắt Quy Ngọc Sơn sáng lên, ngạc nhiên bật thốt: "Sao anh biết ở đây có suối vậy?"

Mạc Trì đáp: "Khứu giác."

Quy Ngọc Sơn thoáng sững người, vô thức nổi lên quan điểm giống với Chu Tước... chẳng lẽ hắn là chó tinh hóa thành sao?

Quy Ngọc Sơn cố ý hỏi: "Anh có biết ở đâu có nấm không?"

Mạc Trì đáp gọn: "Tổng cộng có một nghìn lẻ ba chỗ, cách cậu mười mét, dưới tảng đá phía trước là một chỗ."

Quy Ngọc Sơn lặng lẽ nói: "Bái phục."

Cậu đưa một nhánh dây leo vào trong nước thăm dò, nước suối chảy qua khiến dây leo trở nên xanh biếc hơn, bề mặt sáng bóng như ngọc thượng hạng.

Thân là yêu tinh thực vật, bản chất của Quy Ngọc Sơn rất thích nước, cậu thậm chí còn muốn đắm mình trong dòng suối.

Giọng Mạc Trì bỗng trở nên say mê: "Mùi hương của quả hạnh càng đậm hơn rồi."

Quy Ngọc Sơn nở nụ cười cứng ngắc, trong lòng tự hỏi liệu cậu có nên đổi nghề, chuyển sang đi bán nước hoa hay không.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương