“Ăn từ từ thôi, đừng để mắc nghẹn.” Quy Ngọc Sơn nhìn Mạc Trì một chút rồi lên tiếng nhắc nhở.
Ngọn lửa trên người Chu Tước tắt ngúm, hiển nhiên cũng không còn ý định đánh đấm gì nữa. Nhìn thấy cảnh tượng Mạc Trì ngoan ngoãn ăn quả hạnh, anh ta không nói được lời nào.
Tiếp đến Chu Tước còn nghe thấy giọng điệu của Quy Ngọc Sơn giống như đang vuốt lông. Thế mà nói là không phải con riêng của Thiên Đạo, vậy chứ đây là sức hút thân thiện kinh khủng gì đây? Biến Thao Thiết hàng thật giá thật ngay trước mắt thành chó vườn luôn rồi!
Tất nhiên những lời này Chu Tước chỉ dám thầm nghĩ trong lòng, mặc dù anh ta không sợ đối đầu trực diện với Thao Thiết, nhưng với một con Thao Thiết đang có giá trị tức giận đáng báo động thì lại là chuyện khác.
Thần thú không thích giết chóc như hung thú, cũng được Thiên Đạo yêu thích hơn nên rất dễ dàng vượt qua lôi kiếp, bởi vậy mà thực lực của chúng kém hơn hung thú một chút.
Mấy chục quả hạnh nhanh chóng bị tiêu diệt sạch sẽ, ngay cả hạt cũng không được buông tha. Mạc Trì hài lòng xua tay, ra hiệu không cần đánh nữa: “Có đánh thắng cũng không thể tiếp tục nướng ăn được, xui xẻo.”
Chu Tước đã có con đường tu luyện chính thống của riêng mình từ lâu, nếu bây giờ ăn anh ta thì chính là đối nghịch với Thiên Đạo.
Chu Tước nheo mắt, cưỡng ép bản thân nhịn xuống cảm giác kích động muốn giơ nắm đấm. Nhẫn nhịn là một từ chưa bao giờ liên quan đến Chu Tước nên lúc này đây, Quy Ngọc Sơn cảm thấy được anh ta đang có âm mưu khác.
“Làm thế nào mà cậu có thể chạy thoát khỏi thiên kiếp vậy?” Chu Tước nhìn Thao Thiết chăm chú, dường như không muốn bỏ lỡ bất kỳ lời nói nào của hắn.
Mạc Trì cười một tiếng: “Trước khi thiên kiếp ập tới, ta đã đến xin Phượng Hoàng chỉ giáo vài điều.”
Ánh mắt của Chu Tước khẽ cử động: “Phượng Hoàng đồng ý giúp đỡ cậu sao?”
“Giúp ư?” Dường như Mạc Trì rất có hứng thú với từ này.
Chu Tước không hỏi thêm nữa, nghĩ đến việc hắn đã kiêu căng phách lối đến nhà mình ăn trộm gà như vậy thì sợ rằng ở chỗ của Phượng Hoàng, hắn càng không coi ai ra gì hơn.
Thân thể Chu Tước dao động một cái, hóa thành cái bóng rồi biến mất, lúc trở lại trên tay cầm theo một con cá tươi béo tốt: “Cầm đi.”
Mạc Trì đứng yên đó, giống như đang đánh giá. Quy Ngọc Sơn chỉ đành bước ra giảng hòa: “Cá cũng là một sự lựa chọn không tệ.”
Mạc Trì ngoắc ngoắc ngón tay, con cá tự động bay đến tay hắn: “Là cá lăng à, quả thật không tồi.”
Con gà trống lớn thoát được một kiếp nạn, vỗ cánh bay đến bên cạnh chủ nhân, hai chân nó run rẩy, thỉnh thoảng lại kêu lên hai tiếng. Mãi đến khi Chu Tước sờ đầu nó một cái, nó mới ngừng lại.
Quy Ngọc Sơn theo Mạc Trì rời đi: “Chúng ta đắc tội với Chu Tước mất rồi.”
Mạc Trì: “Anh ta đâu có chịu tổn thất gì.”
Quy Ngọc Sơn nhìn con cá lăng trên tay đối phương, im lặng không nói. Dường như Mạc Trì biết được Quy Ngọc Sơn đang nghĩ gì: “Cá này không phải do Chu Tước nuôi.”
Trong mắt Quy Ngọc Sơn tràn ngập nghi hoặc: “Chẳng lẽ…”
Mạc Trì: “Có lẽ là trộm của Huyền Vũ.”
Quy Ngọc Sơn: “Nghe nói tứ đại thần thú đồng khí liên chi*, hôm nay được chứng kiến, quả nhiên là…”
(*)đồng khí liên chi: đồng lòng, kết nối, liên kết,… với nhau
“Là cái gì?” Mạc Trì cười như không cười nhìn cậu.
Quy Ngọc Sơn chuyển chủ đề: “Là tình hữu nghị khiến người khác phải hâm mộ.”
Có cá lăng và Thiên Tuế đồng nghĩa với việc cậu đã đi trước một bước trong khâu chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn. Nhưng Quy Ngọc Sơn vẫn không dám buông lỏng cảnh giác, Hồ Thất đã bí mật tiết lộ cho cậu biết, rất nhiều thí sinh dự thi lần này đều có quần tộc để dựa vào chắc hẳn sẽ sở hữu những thứ không kém cạnh gì cậu.
Địa điểm thi đấu được quyết định ở núi Thiên Đồ cách đây mấy ngàn dặm. Quy Ngọc Sơn xuất phát trước nửa tháng, mặc dù đã sớm chuẩn bị tâm lý nhưng khi thấy danh sách thí sinh mà Hồ Thất gửi cho vẫn rất kinh hãi: “Nhiều người như vậy sao?”
Lúc nào trên người Hồ Thất cũng có một mùi rượu nhàn nhạt: “Nghe nói phần thưởng lần này là quả Ngộ Đạo.”
Mặc dù quả Ngộ Đạo không thật sự có thể làm cho con người ta đắc đạo ngay lập tức, nhưng đúng là nó mang lại rất nhiều lợi ích sau khi sử dụng.
Quy Ngọc Sơn cau mày: “Ai mà hào phóng như vậy thế?”
Hồ Thất ngáp một cái, trả lời: “Tộc rắn.”
Quy Ngọc Sơn tỏ vẻ nghi ngờ, tộc rắn nổi tiếng xảo quyệt, làm gì có chuyện bọn họ hào phóng như vậy cơ chứ?
Hồ Thất: “Tộc Rắn đã trộm được quả Ngộ Đạo ở núi Hồ Ly, nhưng tiếc là không biết bằng cách nào mà tin tức này bị rò rỉ ra bên ngoài. Các trưởng lão tộc hồ ly rất tức giận, thế nên để bảo vệ bản thân, tộc rắn mới đề nghị tổ chức cuộc thi ẩm thực rồi lấy nó làm phần thưởng.”
Quy Ngọc Sơn: “Tính toán hay đó.”
“Chứ còn gì nữa?” Hồ Thất nghịch nghịch cái đuôi xù xõa tung của mình: “Tộc rắn tuyên bố quả Ngộ Đạo là của bọn chúng, cho dù người ngoài biết được chân tướng thì cũng muốn lấy bằng được thứ này. Vì vậy mà nếu tộc hồ ly cản trở việc tổ chức cuộc thi nấu ăn này thì rất dễ khơi dậy thù địch với các tộc xung quanh.”
Quy Ngọc Sơn: “Cậu không tức giận sao?”
Hồ Thất ngáp một cái, trả lời: “Mỹ nhân ở tộc rắn nhiều như mây, tôi là người thương hương tiếc ngọc.”
Trong lúc hai người đang nói chuyện thì có mấy bóng dáng xinh đẹp đi đến, Hồ Thất nhanh chóng bị vây quanh, vẻ mặt tràn đầy say mê. Quy Ngọc Sơn nhìn hắn ta một cách khinh bỉ rồi cả hai tách ra mỗi người một ngả.
Thành phố H cách núi Thiên Đồ khá xa, cuộc thi ẩm thực thu hút rất nhiều yêu quái. Quy Ngọc Sơn lo lắng sẽ vướng phải tranh chấp nào đó nên thậm chí cậu còn không đi xe lửa, mà chọn một con đường mòn nhỏ xa xôi tiến về phía trước.
Trãi qua dãi gió dầm sương, cậu vô cùng ghen tị với Thao Thiết trong bụng mình. Mỗi ngày hắn ngoại trừ ăn ra thì chính là ngủ, cũng không cần lo lắng về việc tăng cân.
Mấy năm này Quy Ngọc Sơn vô cùng trầy trật với cửa hàng trực tuyến, những pháp khí mà cậu dùng đều là có được nhờ vào cơ duyên trong quá khứ. Tuy là đồ cũ nhưng vẫn còn dùng rất tốt, sau một tuần trèo đèo lội suối thì cuối cùng Quy Ngọc Sơn cũng đến được chân núi Thiên Đồ.
Núi Thiên Đồ hùng vĩ rộng lớn, núi Chu Bảo chẳng là gì so với nơi này. Quy Ngọc Sơn không nhịn được lẩm bẩm: “Tại sao ngày đó anh lại chọn núi Chu Bảo để dừng chân vậy?”
Mạc Trì nói: “Có một số điều huyền diệu chỉ có thể dựa vào khí thế mới nhìn ra được.”
Quy Ngọc Sơn cười một tiếng: “Núi không cao, nhưng có tiên ắt có linh.”
Nếu người đời biết được Thao Thiết từng ở trong núi Chu Bảo thì dù núi Chu Bảo ấy có nhỏ đến mấy đi nữa cũng sẽ vang danh lừng lẫy. Trước đây Mạc Trì đã được vô số người nịnh nọt, nhưng không ai khen được như Quy Ngọc Sơn khiến tâm trạng của hắn lập tức trở nên cực kỳ thoải mái, thái độ đối với cậu cũng ôn hòa chưa từng có.
Vẫn còn vài ngày nữa cuộc thi nấu ăn mới diễn ra nhưng đã có rất nhiều yêu quái tới thăm hỏi. Khi Quy Ngọc Sơn nhìn thấy một người trong số họ thì lập tức bước tới chào hỏi thân mật.
“Đã lâu không gặp, Viên Thiên.”
“Đã lâu không gặp.” Đáp lại lời nói của cậu là một người đàn ông cao lớn vô cùng, thế nhưng vẻ mặt lại không thân thiện như Quy Ngọc Sơn.
Quy Ngọc Sơn thấy hắn ta vẫn còn nhớ ra mình thì cực kỳ vui vẻ. Viên Thiên cười ha ha một tiếng rồi nói: “Dù sao thì cậu cũng là người đầu tiên có thể khiến tôi bị ngộ độc thực phẩm cơ mà.”
Loài vượn trời sinh đã có sức mạnh thể chất hơn hẳn những chủng tộc khác, khả năng tiêu hóa cũng cực kỳ mạnh mẽ. Viên Thiên lại là con vượn ưu tú nhất tộc, hiện tại hắn ta đang là thiếu tộc trưởng, từng có một cơ duyên lớn sở hữu thể chất gần như là bách độc bất xâm.
Thế nhưng…
Nhiều năm trước, Hồ Thất dẫn Quy Ngọc Sơn đến tộc vượn làm khách, bọn họ uống rượu trò chuyện vui vẻ với nhau. Quy Ngọc Sơn còn tự mình làm đồ nhắm nhưng sau khi Viên Thiên ăn xong thì đau bụng ầm ĩ suốt nửa tháng.
Quy Ngọc Sơn lo lắng Viên Thiên sẽ ngăn cản cậu tham gia cuộc thi ẩm thực, nhưng không ngờ sau đó hắn ta lại giới thiệu cho cậu thêm mấy người bạn. Thậm chí lúc nói chuyện còn khen ngợi tài năng nấu nướng của cậu, giúp cậu truyền bá danh tiếng tốt. Quy Ngọc Sơn vô cùng xúc động trước việc làm “lấy ơn báo oán này” của Viên Thiên.
“Đừng nghĩ tốt đẹp quá” Mạc Trì lên tiếng nói: “Sợ rằng hắn ta đang muốn có nhiều người bị hại hơn nữa.”
Quy Ngọc Sơn quan sát vẻ mặt của Viên Thiên thật kỹ, quả thật nhìn thấy trong mắt hắn ta có một phần ý cười trên nỗi đau của người khác. Cậu kiếm cớ rời khỏi cuộc trò chuyện của bọn họ, sau đó đứng dưới gốc cây lớn với vẻ mặt cô đơn: “Thiên tài đã định sẵn là phải vùng lên từ vô số lời cười nhạo.”
Cuối cùng còn hỏi Mạc Trì: “Anh nói xem có đúng không?”
Mạc Trì yên lặng một lúc rồi mới lên tiếng, nhưng lại trả lời một nẻo: “Có bản lĩnh khiến cho tộc vượn trúng độc, chỉ điều này thôi cũng đủ để cậu kiêu ngạo rồi.”
Quy Ngọc Sơn rất cố gắng giải nghĩa mấy lời này, nhưng vẫn không thể kết luận được từ nào trong đó dùng để khen ngợi.