Cũng may Quy Ngọc Sơn đã có kinh nghiệm đối với hành vi biến thái của con Thao Thiết xấu xa bên cạnh, cậu đẩy Mạc Trì ra rồi bình tĩnh nói: “Nếu có thể dùng thân thể thật để xuất hiện, vậy tại sao anh còn phải trốn trong bụng của tôi?”
“Được tiện nghi mà còn không biết tốt xấu.” Mạc Trì cưỡi khẽ một tiếng: “Đừng quên ngày hôm đó cậu đã nuốt một mảnh nguyên thần của ta.”
Sự việc lúc đó xảy ra quá đột ngột, ban đầu Quy Ngọc Sơn còn cảm thấy áy náy, nhưng bây giờ nghĩ lại thì có lẽ ngay từ đầu cậu đã rơi vào bẫy của đối phương rồi.
“Lẽ nào không phải bởi vì trong cơ thể tôi có căn nguyên.” Quy Ngọc Sơn thản nhiên nói: “Nên anh muốn biết khi nào dễ dàng nở hoa kết trái hơn à.”
Mạc Trì vẫn duy trì nụ cười nhàn nhạt, tính từ tàn bạo và Thao Thiết gần như đồng nghĩa với nhau, nhưng ai mà ngờ được con thú dữ này lại lấy lớp da hiền lành vô hại làm vỏ bọc để che giấu. Quy Ngọc Sơn thở dài một tiếng, chỉ có thể tự trách bản thân không bản lĩnh bằng người khác.
Mạc Trì nhẹ nhàng giơ tay, toàn bộ lá cây bay lên không trung, Quy Ngọc Sơn lo lắng nói: “Cẩn thận bị nhìn thấy đó.”
Lời nói của cậu không có tác dụng, những phiến lá vàng khô nối tiếp nhau tạo thành một gợn sóng tuyệt đẹp, đây rõ ràng là những sắc màu chỉ có trong truyện thiếu nhi.
“Thích không?”
Quy Ngọc Sơn gật đầu nhẹ, khó có thể thích ứng được với sự dịu dàng của hắn lúc này.
Đôi mắt Mạc Trì cong cong: “Vậy dùng một quả hạnh để khen thưởng thì thế nào?”
“…” Mọi cảm động đều trôi tuột đi như dòng Trường Giang cuồn cuộn chảy về hướng đông, Quy Ngọc Sơn xị mặt đưa cho hắn một quả.
Mạc Trì không ăn ngay mà cất đi: “Nếu chấm với mật ong thì sẽ ngon hơn.”
Trong lòng Quy Ngọc Sơn âm thầm rủa hắn ăn xong sẽ đau bụng. Sau khi được cho ăn thì Mạc Trì khá vui vẻ nên hắn dốc hết sức lực bày mưu tính kế cho cuộc thi ẩm thực mà Quy Ngọc Sơn tham gia.
“Bây giờ đã có thịt của Vạn Tuế, nếu muốn phát huy hương vị tối đa thì nấu canh là sự lựa chọn tốt nhất.”
Quy Ngọc Sơn gật đầu, hai người đều cùng chung ý tưởng. Mạc Trì nhìn chằm chằm cậu một hồi, bỗng nhiên nói: “Thật ra thì có thể nâng lên một tầm cao mới nữa, đó là làm dược thiện*.”
(*): Thức ăn được nấu chung với các phương thuốc Đông y, hiểu nôm na như các món tiềm thuốc bắc í.
Hai mắt Quy Ngọc Sơn sáng lên: “Ý kiến hay!”
Nhắc đến thuốc, đa số mọi người thường nghĩ tới dùng thịt gà làm nguyên liệu chính đầu tiên, ngay cả Quy Ngọc Sơn cũng không ngoại lệ.
Mạc Trì trầm ngâm một lát rồi nói: “Buổi tối đi theo tôi đến một nơi không?”
Quy Ngọc Sơn không hỏi đi đâu, mà là hỏi đi làm gì?
Mạc Trì: “Ăn trộm gà.”
Quy Ngọc Sơn lặp lại như để xác nhận: “Trộm hả?”
Mạc Trì “Ừm” một tiếng chứng tỏ cậu không nghe nhầm.
Màn đêm buông xuống, ánh trăng bị những tầng mây che chắn. Một khoảng không gian tối om, rất thích hợp để gây án. Mạc Trì nói được làm được, đêm hôm đó dụ dỗ Quy Ngọc Sơn ra ngoài.
Quy Ngọc Sơn băng qua những con hẻm nhỏ, Mạc Trì chỉ đi những con đường rất hẻo lánh. Nhưng cũng may cậu là yêu quái, nếu đi với sức lực của con người thì thế nào cũng mệt chết.
“Tới rồi.”
Mãi đến khi Quy Ngọc Sơn cảm thấy bản thân sắp thấm mệt thì đột nhiên Mạc Trì dừng bước, nhìn theo ánh mắt của hắn thì thấy một căn nhà được xây bằng trúc.
Quy Ngọc Sơn hỏi: “Ở thành phố còn có loại kiến trúc như vầy nữa sao?”
Mạc Trì cười nói: “Người thường sẽ không nhìn thấy được.”
Không chỉ là người thường không nhìn thấy, mà Quy Ngọc Sơn cũng không nhìn thấu được hoàn toàn. Cảm giác cứ như là ảo ảnh, tuy nhà trúc đang ở ngay trước mắt, nhưng dù thế nào cũng không thể đến gần được.
“Ai sống ở đây vậy?”
Mạc Trì nói: “Thần tiên.”
Quy Ngọc Sơn giật mình, Mạc Trì thấy thế thì thôi không đùa nữa: “Thần đã chết từ lâu rồi, bên trong là thần thú.”
Vào thời viễn cổ, người phàm có thể thông qua cơ duyên cố gắng tu luyện thành thần, nhưng yêu quái thì không thể trở thành thần thú được, cho dù có cố gắng thế nào đi nữa.
Thần thú sinh ra theo ý trời, nhận được vô vàn sủng ái của chư thần, thế nên ngoại trừ hung thú cường đại ra thì bất kể là loại ranh ma quỷ quái nào đi nữa cũng đều có lòng kính sợ đối với thần thú.
Quy Ngọc Sơn nở một nụ cười yếu ớt: “Anh có kế hoạch gì?”
Mạc Trì: “Lẻn vào trộm.”
“Nếu bị phát hiện thì sao?”
Mạc Trì: “Vậy thì xem nắm đấm của ai mạnh hơn là được.”
Quy Ngọc Sơn suy nghĩ một chút rồi lùi về sau ba bước: “Anh làm trước đi, tôi canh cửa cho.”
Mạc Trì không cho cậu cơ hội lựa chọn, cũng không giải thích gì thêm mà trực tiếp xách cậu bay lên. Bây giờ cả hai mới chính thức đặt chân vào giữa căn nhà trúc. Việc đã đến nước này, Quy Ngọc Sơn chỉ đành chuẩn bị cho tình huống xấu nhất: “Bên trong là ai?”
Nếu là Bạch Trạch thì có lẽ còn có đường sống trở về. Trong tứ đại hung thú, Bạch Trạch là thú có tính tình ôn hòa nhất.
Mạc Trì phá tan ảo tưởng của cậu: “Chu Tước.” Chính là cái sự tồn tại trong truyền thuyết mà một lời không hợp thì lao vào đánh ngay lập tức.
“…”
Quy Ngọc Sơn xác nhận lần nữa: “Chu Tước nuôi gà à?”
Mạc Trì gật đầu: “Từ trước đến giờ tên đó chỉ thích nuôi gà, để trông nhà.”
Bước lại gần hơn, hai người nhanh chóng thấy được mấy con gà trống nghênh ngang kiêu ngạo. Một con trong số đó rất nhạy bén, nó vừa định kêu lên thì bị Mạc Trì làm phép khóa mỏ. Hắn vừa xách cổ nó qua, vừa bắn cho Quy Ngọc Sơn một ánh mắt ra hiệu… Đi!
Quy Ngọc Sơn cũng không muốn ở lại đây thêm một phút giây nào nữa, lập tức bước ra ngoài.
“Bằng hữu từ xa đến, không chào hỏi mà đã bỏ đi như thế có phải quá bất lịch sự rồi không?” Đi cùng với lời nói là một tia lửa bay đến.
Quy Ngọc Sơn là thực vật nên sợ nhất là lửa, cậu nhanh chóng trốn sau lưng Mạc Trì. Tia lửa đánh vào người hắn nhưng không bao lâu sau đã biến mất, không còn kiêu căng phách lối được nữa.
Quy Ngọc Sơn thở phào nhẹ nhõm, nhìn thấy bóng người đỏ rực xuyên qua làn khói đen. Đó là một người có khuôn mặt đẹp tuyệt trần, cũng giống như Mạc Trì vậy, đều có mái tóc dài và mang một vẻ đẹp khó phân biệt nam hay nữ. Thân là thần thú nhưng vẻ ngoài lại vô cùng yêu nghiệt.
“Vẫn còn sống ư?” Cặp mắt phượng của Chu Tước khẽ nheo lại nhưng giọng nói lại không mấy kinh ngạc. Dường như đã sớm biết Thao Thiết sẽ không dễ dàng chết yểu trong tay Thiên Đạo.
Mạc Trì: “Không gặp được cậu, ta không dám chết.”
Quy Ngọc Sơn nghe mà kinh hãi vô cùng, cậu âm thầm tưởng tượng về mối quan hệ phong hoa tuyết nguyệt giữa hai người này.
Chu Tước nở một nụ cười nguy hiểm: “Chắc là không ăn được thịt Chu Tước nên tâm nguyện vẫn chưa được thực hiện đúng không?”
Năm xưa, khi Chu Tước còn là một con non thì suýt nữa đã bị Thao Thiết bắt đem đi nướng.
Quy Ngọc Sơn tiếp tục lùi về phía sau: “Hai vị cứ đánh đi, tôi sẽ không cản trở đâu.”
Nụ cười của Chu Tước lập tức nhạt đi: “Nhóc yêu tinh này từ đâu ra, dám làm loạn ở chỗ của ta…”
Lời còn chưa dứt, đôi mắt anh ta bỗng nhiên sáng ngời lên nhìn cậu: “Con riêng của Thiên Đạo ư?”
Quy Ngọc Sơn vội vàng phỉ phui hai tiếng: “Có thể ăn bậy nhưng không thể nói bậy được đâu.”
Mạc Trì ngăn chặn ánh mắt thăm dò quá mức của Chu Tước: “Không phải chưa từng có tiền lệ cỏ cây thành tinh.”
Chu Tước quả quyết nói: “Với chủng loại như nhóc này là không thể nào.”
Trên người Quy Ngọc Sơn có một loại sức hút thân thiện, nếu so với Bạch Trạch thì loại sức hút thân thiện này của cậu còn dư dả hơn nhiều. Con gà trống lớn bị Mạc Trì nắm cổ tỉnh dậy sau cơn hôn mê, nó không ngừng vỗ cánh muốn vùng vẫy lần nữa.
Thao Thiết chưa bao giờ là kẻ sẽ cho người khác mặt mũi, nhưng Chu Tước vẫn nói như cũ: “Nó đã ở với ta được mấy năm rồi.”
Mạc Trì: “Trao đổi đi.”
Chu Tước: “Lấy đồ của ta rồi mà còn muốn mặc cả à?”
Mạc Trì không hề thay đổi thái độ, hoàn toàn là biểu hiện không phục thì đánh. Cuộc đại chiến nổ ra, Quy Ngọc Sơn trốn vào một góc nhỏ. Cấp độ giao chiến này không phải là loại mà cậu có thể tham dự, sấm sét rền vang trên bầu trời, ngay cả lúc độ kiếp cũng không chấn động khủng khiếp như vậy.
Hai người đánh từ trên trời xuống dưới đất, phía đường chân trời hiện lên màu trắng bạc vậy mà trận chiến vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc. Quy Ngọc Sơn âm thầm suy đoán có lẽ cả hai đều nương tay, nếu đánh đến mức núi lở đất mòn ở giữa lòng thành phố thì hiển nhiên không phải là hành động khôn ngoan.
Cậu thầm nghĩ cứ đứng yên như vậy không phải là một biện pháp tốt, vì thế hạ quyết tâm giơ cánh tay ra. Quả hạnh trong lòng bàn tay chất thành núi nhỏ, cậu vẫy tay với Mạc Trì.
Chu Tước đang chiến đấu kịch liệt thấy vậy thì khuôn mặt co giật một cái… Đây là thứ buồn cười gì chứ?
Thế nhưng anh ta không ngờ giây tiếp theo, Mạc Trì không còn muốn đánh nhau nữa, nhanh như chớp lao vụt tới chỗ của Quy Ngọc Sơn, cười mỉm nhận lấy quả hạnh hồng hào.
“…”