Gió thổi không ngừng, nhưng vẫn không lấp đầy được khoảng tĩnh lặng này. Quy Ngọc Sơn suy nghĩ hồi lâu, nhưng vẫn không nghĩ ra việc tặng hoa thì có vấn đề gì.
Từ xưa đến nay, số hoa mà cậu tặng đi nhiều vô số kể, đến nỗi không thể nào đếm xuể, thế nên cậu thử dò hỏi: “Anh không cảm thấy hoa rất dễ thương sao?” Đi được một quãng đường dài mà vẫn chưa nghe thấy câu trả lời của Mạc Trì, như thể đoạn đối thoại vừa rồi chỉ là ảo giác của riêng Quy Ngọc Sơn.
Quãng thời gian này, Hồ Thất âm thầm đặt cho Quy Ngọc Sơn một biệt danh, là sát thủ khoai tây. Bởi vì bất kể khi nào gặp nhau, hắn ta cũng đều thấy Quy Ngọc Sơn đang luyện tập cắt khoai tây.
“Cậu không thể đổi sang một đối tượng khác để tàn sát à?”
Sau khi Quy Ngọc Sơn nói rằng sẽ làm bánh bao khoai tây sơn tra cho hắn ta thì Hồ Thất lập tức sợ hãi đến mức không dám nhiều lời nữa. Nhưng may là hôm nay Quy Ngọc Sơn đang bận suy nghĩ chuyện khác nên không vùi đầu vào nấu nướng nữa.
“Sau khi Vạn Tuế được tôi giúp đỡ xong rồi thì không thấy có phản ứng gì hết.” Tay cầm dao thái của Quy Ngọc Sơn dừng lại một chút, sau đó cậu híp mắt: “Đây không phải là việc mà một khách hàng tốt nên làm.”
Hồ Thất: “Có lẽ là đang chìm đắm trong gió xuân tình yêu, chưa thoát ra được ấy mà.”
Quy Ngọc Sơn nhìn chằm chằm dao thái đến xuất thần, một lát sau mới nói: “Tôi phải đi đòi nợ.”
Vừa dứt lời, cậu lật cổ tay lại, một đóa hoa nhỏ hiện lên giữa không trung.
Hồ Thất nhướng mày: “Cậu gieo phấn hoa lên người Vạn Tuế à?”
Quy Ngọc Sơn gật đầu: “Tiểu tâm sử đắc vạn niên thuyền*, xem ra nó không uổng công vô ích rồi.”
(*)Tiểu tâm sử đắc vạn niên thuyền: hiểu nôm na là, cẩn thận có thể lái tàu được vạn năm, đồng nghĩa với “phòng còn hơn chữa”, câu thành ngữ nhấn mạnh tầm quan trọng của sự thận trọng và lập kế hoạch cẩn thận để tránh những vấn đề tiềm ẩn và có thể đạt được thành quả lâu dài.
Nơi mà cánh hoa chỉ dẫn đến cũng chính là chỗ ở của Hạc yêu.
“Tôi đi một lát rồi về” Quy Ngọc Sơn nói tiếp: “Trong ngăn kéo có đồ ăn vặt mới làm sáng nay đó, nếu cậu muốn ăn thì có thể lấy mấy túi mang về.”
Vừa dứt lời thì lập tức hóa thành bản thể leo xuống bằng đường cửa sổ.
Hồ Thất ngồi tại chỗ một lúc, không kìm nổi sự tò mò nên đã mở tủ ra. Bên trong được nhét đầy ắp, mặc dù hắn ta đã rất cẩn thận khi mở cửa tủ ra rồi nhưng mấy túi đồ ăn vặt chất thành núi nhỏ kia vẫn ngã xuống.
Hắn ta tiện tay nhặt lên một túi, nhìn kỹ nó: Bánh lòng đỏ trứng chiên.
Chưa mở túi ra nhưng dạ dày đã cảm thấy khó chịu rồi, cứ như là vừa mới ăn một cái bánh bao chiên đầy dầu mỡ, ngán chết đi được vậy.
Hồ Thất run sợ nhét toàn bộ đồ ăn vặt lại vào tủ, không dám tiếp tục ở lại cái nơi thị phi này nữa.
Sau khi Quy Ngọc Sơn nói xong câu đó, cũng không quan tâm Hồ Thất bị chấn động con tim thế nào. Bây giờ cậu đang đứng dưới một tòa nhà cao tầng, cánh hoa trên lòng bàn tay từ từ bay lên, vượt qua mọi sự ngăn cản của trọng lực mà tiến lên phía trên, cuối cùng đáp xuống tầng hai mươi bảy.
Quy Ngọc Sơn cười một tiếng, tìm một gốc cây lớn để trốn vào rồi sau đó hóa thành dây leo cẩn thận bò dọc theo đường ống nước. Cửa sổ không đóng nên không cần phải tốn công đục lỗ.
Thứ đầu tiên đập vào mắt cậu là một bức tranh sơn thủy lớn, gần như bao phủ toàn bộ mặt tường. Quy Ngọc Sơn suy nghĩ một chút rồi lịch sự dùng dây leo gõ lên kính một cái để phát ra âm thanh.
Hạc yêu đi ra từ trong phòng, Quy Ngọc Sơn khom người: “Xin hãy thứ lỗi cho tôi vì đã không mời mà đến.”
Hạc yêu còn chưa kịp lên tiếng thì có một giọng trầm vang lên, là Vạn Tuế đang cố gắng duy trì hình dáng trưởng thành: “Thì ra là cậu.”
Quy Ngọc Sơn đưa tay ra: “Thù lao.”
Vạn Tuế cũng không nhiều lời mà trực tiếp cầm dao gọt trái cây cắt một miếng thịt trên cánh tay của mình.
Máu thịt giữa không trung biến thành loại vật thể giống như nấm, vết thương của Vạn Tuế cũng lành lại với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy, chẳng mấy chốc đã lán mịn lại như trước.
Quy Ngọc Sơn không ngờ cậu ta sẽ cho nhiều như vậy, nên ngược lại cảm thấy khó hiểu.
Vạn Tuế: “Tôi chưa bao giờ nợ ân tình của ai, lần này anh làm rất tốt.” Cậu ta nói xong thì nhìn chăm chú Hạc yêu bằng ánh mắt nóng bỏng.
Quy Ngọc Sơn sang Hạc yêu, không hiểu sao người này lại có thể chịu đựng nổi mà không lôi Vạn Tuế ra đánh một trận.
Dường như Vạn Tuế biết Quy Ngọc Sơn đang nghĩ gì, cậu ta nhìn về phía Hạc yêu rồi liếm liếm cánh môi: “À, đàn ông đều là đồ khẩu thị tâm phi ấy mà.”
Quy Ngọc Sơn không biết Hạc yêu có phải là người khẩu thị tâm phi hay không, thế nhưng cậu lại chính mắt nhìn thấy trên trán đối phương dường như nổi lên mấy đường gân xanh.
Vạn Tuế lại nói: “Chúng tôi đã kết nhân quả rồi.”
Quy Ngọc Sơn cau mày, chỉ mới có một đêm ngắn ngủi thì nhân quả ở đâu ra? Chẳng lẽ bọn họ thật sự có quan hệ gì đó không thể cho người khác biết?
Hạc yêu cảm thấy không thể khống chế trạng thái nhức nhức cái đầu của mình nữa rồi, anh hít sâu một hơi rồi lạnh lùng nhìn Quy Ngọc Sơn: “Đi theo tôi.”
Cả một bầu trời nghi hoặc đang trôi lơ lửng trong lòng, Quy Ngọc Sơn chỉ đành đi theo Hạc yêu. Trong bếp có một cái nồi lớn, nếu ngửi kỹ thì sẽ cảm nhận được mùi của Vạn Tuế.
Quy Ngọc Sơn hỏi: “Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Hạc yêu cười khẩy một tiếng, kể lại chuyện tối hôm qua.
Hóa ra là Vạn Tuế theo dõi được nửa đường thì bị Hạc yêu phát hiện, cậu ta lập tức giả vờ yếu đuối đáng thương, nói rằng chỉ muốn ăn một bữa cuối cùng với anh ta. Bình thường thì kiêu căng, bây giờ lại đột nhiên thay đổi làm cho Hạc yêu cũng bị lừa.
“Sau đó thì sao?” Quy Ngọc Sơn muốn biết diễn biến tiếp theo.
Vạn Tuế vốn đang làm khán giả lắng nghe cũng không khỏi đắc ý nói: “Tôi nấu cho anh ấy một tô mì ăn liền, lấy chính mình làm gia vị.”
Hóa thành bản thể, tráng qua nước sôi hai lần, uống canh hầm Vạn Tuế, thế thì việc ký kết nhân quả là chuyện đương nhiên rồi.
Quy Ngọc Sơn không bày tỏ ý kiến, tất cả là vì cậu không còn lời nào để nói, thì ra câu “hầm mình trong nồi sắt” là có thật. Chẳng trách Hạc yêu có thể nhẫn nhịn đến tận bây giờ, uống canh Vạn Tuế, đã trao tay rồi mà tiêu diệt, nói không chừng sẽ bị Thiên Đạo ghi vào sổ.
Quy Ngọc Sơn không nhịn được thầm nghĩ, quả thật cậu có lỗi với Hạc yêu, Vạn Tuế gần như đã biến thành một kẻ si mê cuồng nhiệt, thậm chí còn điên cuồng hơn cả Lý Thiên.
“Tôi có mở một cửa hàng trực tuyến.” Quy Ngọc Sơn nói: “Từ nay về sau sẽ gửi đồ ăn miễn phí đến chỗ anh hàng tháng, để bồi thường đầy đủ.”
“Không cần.” Hạc yêu cũng không oán giận cậu, với tính cách không đạt được mục đích sẽ không từ bỏ của Vạn Tuế thì sớm muộn gì cũng có ngày này.
Vạn Tuế tùy tiện tỏa ra yêu khí: “Muốn uống canh không?”
Khắp phòng tràn ngập mùi hương của Vạn Tuế, Hạc yêu lắc đầu nói: “Rêu rao như vậy, cẩn thận thu hút Thao Thiết đến đấy.”
Người nói vô tâm nhưng trong lòng Quy Ngọc Sơn vẫn hồi hộp một chút.
Vạn Tuế không để bụng: “Thao Thiết đã bị lôi kiếp đánh chết từ lâu rồi.”
Quy Ngọc Sơn nghiêm túc bổ sung: “Cho dù hắn còn sống thì cũng sẽ không ăn cậu đâu.” Cái loại vô cớ hầm chính mình như thế, Mạc Trì ăn vào cũng sẽ không tiêu hóa được. Hơn nữa, Thao Thiết luôn chú ý đến chất lượng của những món mà bản thân ăn, với chỉ số thông minh này của Vạn Tuế thì vẫn chưa đủ tư cách.
Lấy được thứ mình muốn xong, Quy Ngọc Sơn cũng không tiếp tục ở lại nữa. Cậu nhìn Hạc yêu bằng ánh mắt đồng cảm rồi lại nhấn mạnh lần nữa: “Tôi sẽ gửi đồ đến để bồi thường.”
“Ha.” Mạc Trì phát ra một tiếng cười mỉa mai như có như không.
Quy Ngọc Sơn buồn bực: “Anh không đồng ý?”
“Nếu như Hạc yêu ăn đồ do cậu làm, thì đó mới thật sự là kết thù.”
“…”
Mặc dù thích bản thể của mình hơn, nhưng Quy Ngọc Sơn vẫn rất hưởng thụ cảm giác dùng hình dạng con người bước đi chậm rãi trên đường nhỏ vắng lặng. Mỗi khi những chiếc lá khô vàng rơi xuống bả vai cậu, chúng đều mang đến những loại cảm xúc khác nhau.
“Linh vật tu thành yêu quái rất khó để che giấu mùi.” Quy Ngọc Sơn ngẩng đầu nhìn cây cối đang rơi rụng lá: “Hạc yêu không thể nào không ngửi thấy mùi kỳ lạ trong canh được.”
Mạc Trì: “Thời viễn cổ, quan hệ giữa tộc Hạc và Vạn Tuế vô cùng tốt, con cháu của bọn họ cũng rất hòa hợp với nhau.” Hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Hơn nữa, có một số mùi hương thực sự rất khó cưỡng lại, chẳng hạn như…”
Quy Ngọc Sơn nhạy bén cảm nhận được sau lưng mình có thêm một người nữa, mái tóc dài của Mạc Trì xõa xuống xương quai xanh, khiến cậu cảm thấy ngứa ngáy: “Ta chưa bao giờ ngửi được mùi hạnh nào hấp dẫn như thế.”
Sau khi giành chiến thắng trong cuộc thi ẩm thực, Quy Ngọc Sơn nhất định phải thực hiện được mục tiêu: Cố gắng tu luyện để nhanh chóng thoát khỏi con Thao Thiết biến thái này.