Trên mặt thiếu niên hiện lên nụ cười đắc ý, hất cằm: “Đâu phải chỉ có mỗi phong cách tây không đâu.”
Hồ Thất đứng ra giảng hòa, mũi của hắn ta rất thính nên đã ngửi thấy một mùi gì đó: “Mùi gì vậy?” Hắn ta vừa vừa hỏi xong thì nhìn vào phòng bếp thấy một cái nồi, trong đó chất một đống khoai tây.
“Cậu đang tập cắt khoai tây à?”
“Đừng gọi nó là khoai tây*” Quy Ngọc Sơn nghiêm túc nói: “Nó cũng có tên nước ngoài, là khoai tây**.”
Ngoài ra còn có thêm một cái tên rất Tây nữa, gọi là khoai tây***.
Đều là khoai tây nhưng khác cách gọi khác nhau: (*) pinyin là [tǔ dòu]; (**) pinyin là [yáng yù]; (***): pinyin là [mǎ líng shǔ].
Hồ Thất ho nhẹ một tiếng, cố gắng che giấu âm thanh của bản thân.
Thiếu niên hết nhìn đông lại ngó tây nên không nghe thấy đoạn đối thoại của hai người.
Quy Ngọc Sơn lên tiếng, kéo suy nghĩ của cậu ta trở về: “Vạn Tuế, xin hỏi tôi giúp được gì cho cậu?”
Thiếu niên rất hài lòng với sự “cung kính lễ độ” này, ném ra một tấm hình: “Trong vòng hai ngày, tôi muốn có tất cả tư liệu của người đàn ông này.”
“…”
“Bình tĩnh nào.” Hồ Thất an ủi Quy Ngọc Sơn: “Cách giao tiếp của cậu ta trước giờ đều như vậy.”
Quy Ngọc Sơn nhìn Hồ Thất bằng ánh mắt sâu thẳm: “Hèn gì cậu lại không muốn làm thân với cậu ta.”
Dù gì cũng là Vạn Tuế, nếu tạo dựng được mối quan hệ sẽ rất tốt, thế mà Hồ Thất lại chắp tay nhường cơ hội này cho cậu.
Hồ Thất: “Nói thật, tôi thật sự không chịu nổi kiểu tính tình này.”
Bụng của Quy Ngọc Sơn lại bắt đầu kêu, Hồ Thất bảo cậu nên tìm cái gì đó ăn trước đi nhưng Quy Ngọc Sơn lắc đầu tỏ ý không cần, cậu chăm chú lắng nghe tin tức của Mạc Trì truyền tới…
“Đầu óc của tên Vạn Tuế này đã bị hỏng từ mấy trăm năm trước rồi.”
Quy Ngọc Sơn cũng sâu sắc cảm thấy rằng nếu ăn cây Thiên Tuế trước mặt vào sẽ làm giảm chỉ số thông minh của bản thân mất, nhưng mà cẩn thận suy nghĩ lại thì đây cũng là một cơ hội. Thế nên Quy Ngọc Sơn tiếp tục công việc làm ăn, sau khi thiếu niên để lại thông tin liên lạc thì nghênh ngang rời đi.
Hồ Thất trò chuyện vài câu rồi cũng không ở lại lâu. Quy Ngọc Sơn thấy Hồ Thất vẫn còn say thì cho hắn ta một phần canh giải rượu do đích thân cậu làm, khiến Hồ Thất bị dọa tỉnh ngay tại chỗ, vội vàng lắp bắp nói cảm ơn rồi nhanh chân chạy mất.
Quy Ngọc Sơn thoải mái nằm dài trên xích đu, tay cầm tấm hình mà im lặng suy nghĩ.
Người đàn ông trong hình khoảng chừng ba mươi tuổi, đường nét cơ thể rắn chắc, thân hình cao lớn, vừa nhìn qua đã biết đối phương không phải là một người dễ đối phó.
Phía sau tấm hình còn có một hàng chữ viết non nớt: Lần đầu tiên gặp anh, sòng bạc ngầm dưới lòng đất.
Quy Ngọc Sơn sửng sốt hồi lâu, sau đó nhanh chóng liên tưởng nét chữ này và Vạn Tuế với nhau.
“Mấy trăm năm trước vẫn chưa có internet, sao đứa nhỏ này lại có thể giữ được lâu như vậy chứ?”
“Đứa nhỏ?” Mặc Trì bắt được từ khóa.
Quy Ngọc Sơn vội vàng bổ sung: “Đây là từ đang thịnh hành hiện nay.”
Mạc Trì nói: “Tuổi của cậu…”
Không thể biết được đạo hạnh của thực vật thành tinh, có cây một ngàn năm mới mở linh trí, hai ngàn năm mới có đủ tư cách để tu hành, chu kỳ sinh trưởng gần như là chậm nhất ở yêu giới.
Quy Ngọc Sơn vội vàng chuyển chủ đề đến tấm hình, đôi lông mày thanh tú dần dần nhăn lại.
Cho dù cách một bức hình cũng có thể nhận ra được hơi thở của đại yêu quái, người bình thường chắc chắn không thể nào chụp được. Nói cách khác, lúc Vạn Tuế chụp tấm hình này, đối phương chẳng những phát hiện ra mà còn ngầm cho phép hành động của cậu ta.
Không biết Mạc Trì đã xuất hiện ở bên cạnh từ lúc nào: “Hạc yêu.”
Quy Ngọc Sơn: “Cái này mà cũng nhìn ra được sao?”
Mạc Trì không giải thích gì, mà chỉ nói: “Hạc có vẻ ngoài trường thọ, thảo nào Vạn Tuế lại bị hấp dẫn.”
Quy Ngọc Sơn suy nghĩ một chút, nghiêm túc đề nghị: “Anh nói xem nếu như tôi dẫn một con rùa tới đây thì cậu ta có di tình biệt luyến* không?”
(*)di tình biệt luyến: yêu một người rồi, sau đó lại không yêu người đó nữa mà có tình yêu mới.
Nói đến trường thọ, thì không ai có thể so sánh được với loài rùa.
Câu trả lời của Mạc Trì còn nghiêm túc hơn cả cậu: “Vạn Tuế cũng có kiêu ngạo của riêng mình.”
“…”
Ở thành phố H có rất nhiều sòng bạc ngầm, bởi vì liên quan đến lợi ích của nhiều thế lực nên cứ một nhóm bị đánh tan, thì lại có nhóm khác ló đầu lên như măng mọc sau cơn mưa vậy.
Hồ Thất trà trộn ở nơi phong nguyệt quanh năm, cung cấp cho Quy Ngọc Sơn rất nhiều manh mối, cảnh ở trong tấm hình là ở Tử La Lan. Tử La Lan được mở phía sau một tiệm bánh, nhìn bên ngoài thì là một phân xưởng nhưng thực ra đã bị bóng tối bao phủ từ lâu.
Khi màn đêm buông xuống, một bụi cây mây và dây leo lặng lẽ không tiếng động bò vào dọc theo cửa sổ.
Ở cửa sòng bạc có nhân viên chuyên kiểm tra an ninh, người muốn vào thì phải nói mật khẩu, nếu không phải khách quen thì không thể vào. Thế nên Quy Ngọc Sơn chỉ đành dùng phương pháp nguyên thủy nhất, sau khi biến lại thành người thì bị mùi thuốc khử trùng ập vào mặt. Lúc này, cậu mới nhận ra bản thân đang ở trong nhà vệ sinh.
Cậu đứng trước gương cởi một nút áo trước ngực, phong cách bỗng chốc đã trở nên hoang dã. Vừa đẩy cửa ra đi chưa được mấy bước thì đã bị tiết tấu âm nhạc xung quanh làm rung cả màng nhĩ.
Có một vài người đeo mặt nạ, sòng bạc có cung cấp mặt nạ miễn phí để tiện cho những vị khách không muốn lộ mặt.
Quy Ngọc Sơn dùng ngón tay thon dài miêu tả từng đường nét gương mặt của bản thân, ngay lập tức một chiếc mặt nạ màu hồng xuất hiện trên mặt cậu.
Đàn ông mà lại đeo mặt nạ màu hồng thì dù ít hay nhiều cũng sẽ thu hút vài sự chú ý. Thế nhưng đa phần người đến đây là vì hai chữ “đánh cược”, nên ánh mắt chỉ dừng lại trên người Quy Ngọc Sơn nhiều thêm mấy giây chứ không có tâm trạng nghiên cứu.
Quy Ngọc Sơn đi một vòng, nhưng không nhìn thấy người đàn ông trong hình. Cậu cũng không phí sức tìm kiếm mà chọn một chỗ ngồi xuống, thỉnh thoảng lại liếc nhìn vào sàn đấu.
Cậu vừa ngáp một cái thì trước mặt xuất hiện một bóng người, theo sau đó là giọng nói đầy từ tính: “Cậu tìm tôi à?”
Quy Ngọc Sơn nâng mắt lên, khẽ gật đầu, cũng không hỏi tại sao đối phương biết được điều này. Thậm chí, cậu còn quan sát người đàn ông một cách tỉ mỉ, vị chân nhân trước mặt này còn có khí thế hơn cả trong hình.
Đi bên cạnh người đàn ông là một anh chàng Smart* tóc tím vuốt keo, đối phương cười hì hì nói: “Làm gì có ai tìm người như cậu chứ?”
(*): Là một kiểu văn hóa phong cách thời trang punk rock từ châu Âu và Visual Kei từ Nhật Bản.
“Hạc giữa bầy gà.” Quy Ngọc Sơn: “Cần gì phải lãng phí sức lực.”
Chàng Smart nhỏ giọng nói với người đàn ông: “Sếp này, cậu ta đang khen anh hay mắng anh vậy?”
Từng nghe qua rất nhiều lời nịnh bợ rồi nhưng đây là lần đầu tiên nghe thấy có người nói sếp mình như vậy, trong chốc lát, chàng Smart vẫn chưa xác định được đây có phải là khen hay không.
Người đàn ông còn chưa kịp nói, con ngươi của chàng Smart đột nhiên co rút: “Là mùi của Vạn Tuế.”
Quy Ngọc Sơn trả lời: “Vạn Tuế là khách hàng của tôi.”
Chàng Smart không nói gì mà chỉ lầm bầm: “Vẫn còn chưa chịu bỏ cuộc nữa à.”
Quy Ngọc Sơn vừa lấy sổ ghi chép ra vừa nói: “Xin hỏi tôn tính đại danh của ngài đây là gì?”
Người đàn ông híp mắt, dường như phát hiện điều gì đó khác thường ở Quy Ngọc Sơn. Nếu đã được gọi là đại yêu thì nhất định phải có bản lĩnh, thế nhưng Quy Ngọc Sơn lại tin tưởng Mạc Trì hơn. Cậu không tin con Hạc yêu trước mặt này có thể phát hiện ra được sự tồn tại của Thao Thiết trong người cậu.
Đúng như dự đoán, ánh mắt kia không kéo dài quá lâu.
“Cậu nói lại với Vạn Tuế rằng tôi và em ấy không có khả năng.”
Quy Ngọc Sơn: “Nếu thật sự không có tình cảm, vậy tại sao lại dễ dàng để cho cậu ta chụp được tấm hình này.”
Chàng Smart không nhịn được lên tiếng: “Còn không phải là do Vạn Tuế đùa giỡn vô lại sao. Cậu ta nói là muốn giữ lại một tấm hình của sếp làm kỷ niệm, sau này sẽ không đến làm phiền nữa.”
“…” Lần này, Quy Ngọc Sơn quả thật không còn gì để nói.
Chàng Smart và người đàn ông đi ra ngoài bàn chơi bài, trong tay Quy Ngọc Sơn xuất hiện một tấm danh thiếp không biết từ đâu ra, cậu cong khóe miệng: “Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là được.”
Mạc Trì: “Lừa gạt được tai mắt của Hạc yêu để trộm đồ, bản lĩnh không nhỏ.”
Quy Ngọc Sơn: “Yêu quái tay chân không nhanh nhẹn sẽ không trở thành một đầu bếp giỏi được.”
Sống chung với nhau một thời gian, Mạc Trì đã chứng kiến cậu làm xằng làm bậy vô số lần nên hắn quá quen thuộc rồi.
Sau khi rời khỏi sòng bạc, Quy Ngọc Sơn lập tức liên lạc với Vạn Tuế. Không lâu sau, đối phương xuất hiện với cái đầu rối bù xù, hiển nhiên là đang ngủ rồi vội vàng chạy tới.
Cậu ta cầm danh thiếp ngắm nghía hồi lâu, không hài lòng nói: “Phía trên chỉ có số điện thoại và địa chỉ công ty à?”
Quy Ngọc Sơn đưa một bông hoa cho cậu ta: “Trên người anh ta có phấn hoa của tôi, tìm chỗ trốn đi, lát nữa đi theo hoa là được.”
Bấy giờ, thiếu niên mới nở nụ cười.
Giọng nói của Thao Thiết phát ra từ trong bụng: “Việc tặng hoa một cách tùy tiện như thế này không tốt đâu.”