Đối với các yêu quái, vài ngày không ngủ cũng không có ảnh hưởng gì.
Vẫn còn nhiều ngày trước khi diễn ra cuộc thi ẩm thực, có kẻ đến vì Ngộ Đạo Quả, cũng có người chỉ đến để tham gia náo nhiệt. Trong bối cảnh như vậy, không thể tránh khỏi những sự kiện bất ngờ xuất hiện và khu chợ giao dịch là một trong những số đó.
Mặc dù Hồ Thất không tham gia cuộc thi nhưng hắn ta vẫn mang đến nhiều đặc sản của tộc hồ ly, phần lớn là các loại đồ ăn. Việc này đã giúp Hồ Thất có được một vị trí trong khu chợ.
Quy Ngọc Sơn có chút tiếc nuối: "Sớm biết thế, tôi đã mang theo đống hàng tồn đọng còn chất đống ở nhà kia rồi." Nhưng cũng không sao, cậu có thể thu thập nguyên liệu tại chỗ ở núi Thiên Đồ.
Ngay sau đó, Quy Ngọc Sơn tiến vào núi, cậu thu thập rất nhiều nguyên liệu, chỉ trong nửa ngày đã chế biến ra hàng loạt món ăn vặt đa dạng đến mức làm người khác hoa mắt.
Hành lá chiên giòn, rau mùi kho, mì ăn liền lạnh...
Theo lời Hồ Thất, chỉ những ai không muốn sống lâu thì mới ăn mấy món này.
Quy Ngọc Sơn không tin vào điều xui xẻo ấy, mời Mạc Trì thử miễn phí. Nhưng Mạc Trì giống như đang ngủ đông, mặc cho Quy Ngọc Sơn gọi thế nào, hắn cũng không thèm lên tiếng.
Cả ngày ở chợ giao dịch, Quy Ngọc Sơn chẳng thu hoạch được gì ngoài mấy cái nhìn khinh bỉ. Đến chiều, ngay lúc cậu định thu dọn sạp hàng thì đột nhiên có cơn gió mang theo màu sắc rực rỡ thổi qua. Lúc cơn gió dừng lại, trước mặt Quy Ngọc Sơn xuất hiện một tên béo ục ịch.
"Những món này được bán thế nào?"
Quy Ngọc Sơn báo giá, dù không ai hỏi mua nhưng cậu cũng không hạ giá.
Tên béo ra tay hào phóng, trả số linh thạch gấp vài lần giá cả ban đầu, sau đó nuốt sạch mọi thứ ngay trước mặt Quy Ngọc Sơn, cuối cùng còn ợ một tiếng rõ to: "Không tệ."
Lần đầu có người dám ăn thử ủng hộ, Quy Ngọc Sơn ngạc nhiên hỏi: "Thấy mùi vị thế nào?"
Tên béo giơ hai tay lên bật ra hai ngón cái tán thưởng.
"Người chung chí hướng!" Quy Ngọc Sơn lập tức cảm thấy như gặp được tri kỷ quá muộn màng: "Vị huynh đài này xưng hô thế nào đây?"
"Ngư Bát Bá." Nghe tên là biết ngay tên béo này thuộc tộc cá.
Các tộc lớn như tộc hồ ly, tộc cá thường sử dụng số để đặt tên cho tiện và chỉ những người có huyết thống cực kỳ tôn quý mới được đặt tên theo cách này.
Tên béo: "Trên người cậu có mùi của đồng loại tôi, là tộc cá đấy."
Ánh mắt của Quy Ngọc Sơn đột nhiên trầm xuống. Cậu chắc chắn tên béo cảm nhận được yêu khí từ con "cá lăng" mà cậu đang giữ.
Tên béo không để ý đến biểu cảm thoáng thay đổi trong phút chốc của Quy Ngọc Sơn, hắn ta vừa xoa xoa lòng bàn tay dày dặn, vừa nói: "Tôi thích nhất là ăn đầu cá, nếu có, tôi sẵn sàng trả giá cao để mua."
"…"
Quy Ngọc Sơn còn chưa kịp cảm thán về chuyện đối phương tự giết đồng loại thì bụng cậu bắt đầu kêu lên ùng ục.
Lần này là đói thật, nhưng không phải do cậu đói.
"Đây là khách hàng của tôi." Quy Ngọc Sơn hạ giọng: "Hơn nữa còn là người duy nhất công nhận tài nấu ăn của tôi."
Cậu cố gắng thuyết phục Mạc Trì kiềm chế cơn thèm ăn của hắn.
Thế nhưng dường như lời nói của cậu không có tác dụng lắm. Quy Ngọc Sơn nghiến răng nghiến lợi nói: "Một quả hạnh."
"Hai quả." Cuối cùng Mạc Trì cũng lên tiếng.
"Được!"
Tên béo vẫn đang trò chuyện vui vẻ, hoàn toàn không hay biết bản thân vừa thoát chết trong gang tấc: "Bán đồ ăn mà lại để bụng đói à?"
Quy Ngọc Sơn cười gượng, cậu sợ Mạc Trì sẽ thay đổi ý định nên vội vàng thu dọn sạp hàng rồi đóng cửa.
Tên béo tháo chiếc ngọc bội bên hông, chỉ cần cầm lên đã cảm nhận được linh khí cuồn cuộn không dứt.
Quy Ngọc Sơn nuốt nước miếng: "Thứ này quý giá quá."
Tên béo xua xua tay, thản nhiên nói: "Trong nhà tôi có nhiều lắm."
Lần đầu tiên trong đời, Quy Ngọc Sơn hiểu thế nào là lòng đố kỵ với kẻ giàu có.
Tên béo quay lưng, cả thân hình béo ú rung lên theo từng bước đi. Cơn gió màu sắc rực rỡ thổi qua một lần nữa, hắn ta cứ thế biến mất không dấu vết.
Quy Ngọc Sơn vừa cuốn sạp hàng quay về nhà vừa cảm thán: "Một con cá kỳ lạ."
"Hơi thở của hắn ta có mùi của loài rồng."
Quy Ngọc Sơn lập tức khựng lại bước chân: "Anh nói gì cơ?"
Mạc Trì: "Dù rất yếu ớt, nhưng đúng là có một chút sức mạnh từ huyết mạch của rồng."
Tuy chủng tộc rồng quý hiếm nhưng không phải không tồn tại. Tộc rồng nổi tiếng với việc sinh ra những nam thanh nữ tú, là chủng tộc được Thiên Đạo ưu ái nên dung mạo của họ còn hội tụ linh khí của trời đất.
Thế nhưng tên béo lúc nãy... thật sự béo đến mức không nhận ra hình dáng gì.
Lòng hiếu kỳ của Mạc Trì luôn rất nhạt nhòa, hắn không có ý định tìm hiểu mà chỉ quan tâm đến thứ hắn đã nhắm đến: "Đừng quên những lời cậu đã hứa với ta đấy."
Ánh mắt của Quy Ngọc Sơn đột nhiên sáng lên: "Bên kia có người bán mứt kìa."
Cậu vội đi tới mua nửa cân, vừa về đến nhà đã nhanh chóng đặt lên bàn nhưng Mạc Trì lại không động đậy.
Quy Ngọc Sơn không hiểu, Mạc Trì thích ăn quả hạnh như vậy nên cậu mới nghĩ đối phương cũng sẽ thích mứt.
“Mấy thứ tầm thường đó, làm sao có thể lọt vào mắt ta?” Mạc Trì lạnh nhạt đáp.
Quy Ngọc Sơn bất lực, không còn cách nào khác đành phải lấy ra hai quả hạnh tươi. Mạc Trì nhìn thấy, sắc mặt mới dịu lại lộ rõ nét hài lòng. Hương thơm từ quả hạnh nhanh chóng lan tỏa, cả căn phòng tràn ngập mùi thơm ngát khiến ai cũng phải xiêu lòng.
Quy Ngọc Sơn chống cằm nhìn Mạc Trì từ tốn thưởng thức từng miếng hạnh, cậu không nhịn được mà hỏi: “Thật sự là ngon đến vậy sao?”
Mạc Trì gật đầu, nét mặt vẫn điềm tĩnh nhưng lời nói lại đầy sự khẳng định: “Mùi vị của nó còn ngon hơn thịt rồng nhiều.”
“... Tôi có nên tự hào về điều này không đây?” Quy Ngọc Sơn ngập ngừng, trong lòng không biết nên vui hay buồn trước lời khen của hắn.
Mạc Trì thản nhiên nói: “Cậu hoàn toàn có tư cách để tự hào.”
Chung quy thì hai quả hạnh cũng chỉ có chừng đó, nên không bao lâu sau tất cả đều đã bị Mạc Trì ăn sạch. Sau khi ăn xong, hắn đột nhiên lên tiếng hỏi: “Trước khi gặp ta, cậu đã làm gì với số quả hạnh kia vậy?”
Quy Ngọc Sơn nhẹ nhàng đáp: “Hoa nở rồi tàn, đó là quy luật tự nhiên, là điều đã được định sẵn. Khi quả hạnh chín mà không có ai hái, chúng sẽ rụng xuống rồi tự trở về với đất mẹ.”
Mạc Trì nghe vậy, trong đôi mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Ánh mắt hắn đượm vẻ tiếc nuối, sâu xa như vừa mất mát điều gì quý báu: “Thật là phí của trời.”
Quy Ngọc Sơn lại không cho là vậy. Theo cậu nghĩ, nếu những quả hạnh ấy có linh trí, thay vì bị nhai nuốt bởi một con yêu thú tham ăn như Thao Thiết, có lẽ chúng sẽ chọn cách được an nghỉ trong lòng đất, hòa mình vào tự nhiên.
Mạc Trì im lặng nhìn chằm chằm Quy Ngọc Sơn, rồi bất ngờ nói ra một câu khiến cậu sững sờ: “Từ giờ trở đi, trừ khi Thiên Đạo hủy diệt, ta sẽ luôn ở bên cạnh cậu.”
“...” Quy Ngọc Sơn suýt bật khóc, lời của Mạc Trì khiến cậu kinh hãi đến mức không dám tiếp tục kết trái nữa.
Mạc Trì nhìn thấy sự hoảng sợ của cậu, trong một khoảnh khắc hiếm hoi, hắn nảy sinh chút ít lòng cảm thông: “Chỉ giới hạn trong mùa hoa nở và kết trái thôi.”
Quy Ngọc Sơn thở dài: “Bây giờ dịch vụ vận chuyển phát triển lắm rồi.”
Nếu là người khác, có lẽ cậu đã cảm thấy mình quá khổ sở, nhưng với Mạc Trì, Quy Ngọc Sơn chỉ biết chấp nhận. Cùng lắm mỗi năm cậu sẽ gửi cho Mạc Trì một ít quả hạnh vậy.
Mạc Trì không nói gì thêm, chẳng rõ là hắn đã đồng ý, hay chỉ đơn giản là không quan tâm đến lời nói của Quy Ngọc Sơn.
Trong lòng không yên, Quy Ngọc Sơn theo thói quen lại quay sang làm bếp. Cậu bắt đầu xử lý số nguyên liệu còn lại: “Hy vọng ngày mai có thể gặp lại con cá giàu có kia.”
Người này vừa hào phóng, vừa chấp nhận yêu thích đồ ăn do cậu làm, trong lòng Quy Ngọc Sơn không khỏi dâng lên chút thiện cảm với hắn ta.
Mạc Trì cười khẩy: “Cậu thật sự nghĩ rằng hắn ta thích đồ ăn của cậu sao?”
Quy Ngọc Sơn sững người lại: “Chẳng lẽ…”
Mạc Trì gật đầu, lạnh lùng đáp: “Cuối cùng cậu cũng hiểu ra, chưa đến nỗi ngu ngốc lắm.”
Quy Ngọc Sơn ngập ngừng, thì thầm tự hỏi: “Hắn ta thật sự có ý đồ gì đó với tôi ư?”
Sắc mặt Mạc Trì lập tức thay đổi, hắn nhìn chằm chằm vào Quy Ngọc Sơn, hỏi: “Cậu đang nghĩ gì vậy?”
Lúc này Quy Ngọc Sơn mới giống như đột nhiên ngộ ra, bèn hỏi: “Không phải vì nhan sắc của tôi sao?”
Mạc Trì thở dài, đến mức này thì hắn cũng không còn trông mong gì vào trí tuệ của Quy Ngọc Sơn nữa: “Đạo vận.”
Quy Ngọc Sơn càng không hiểu, chỉ cảm thấy vô cùng bối rối: “Đạo vận hả?”
Mạc Trì kiên nhẫn giải thích: “Trong món ăn cậu làm có chứa một chút đạo vận. Dù rất nhỏ và có thể bị bỏ qua, nhưng vẫn hơn là không có gì.”
Quy Ngọc Sơn vốn biết đạo vận là thứ cao siêu, huyền diệu, lời nói của Mạc Trì khiến cậu nghe mà cảm thấy hoang mang, trong đầu hiện lên vô số thắc mắc. Tuy nhiên, điều khiến cậu bối rối hơn cả chính là việc bản thân cậu chưa từng nhận ra được điều này khi ăn.
Mạc Trì không nói gì thêm, hắn chỉ nhớ lại lời của Chu Tước vào hôm nọ, anh ta từng nói rằng trên người của cây hạnh yêu này ẩn chứa nhiều bí ẩn khó lường.
“Tên cá béo ấy đúng là kẻ biết nhìn hàng, thật đáng tiếc, hắn ta đã quá già.”
Quy Ngọc Sơn cười đùa: “Thời gian tu hành dài lâu chứng tỏ hắn ta đã đạt đến đạo hạnh cao thâm.”
Mạc Trì dùng ánh mắt kì quái nhìn cậu: “Suy nghĩ nông cạn. Tộc cá khác với những tộc khác, tuổi tác càng cao, thịt của chúng càng dai và khô cứng.”
Lúc này, Quy Ngọc Sơn thực sự đổ mồ hôi lạnh, cảm thấy lo lắng cho con cá béo mập mạp kia. Nếu hắn ta không già, e rằng hôm nay dù cậu có dùng quả hạnh làm vật trao đổi, hắn ta cũng không thể thoát khỏi số kiếp bị Mạc Trì ăn thịt.