"OK, thank you." Cô cũng không muốn làm khó nhân viên, cầm điện thoại định quay về khách sạn lấy hộ chiếu rồi mới quay lại mua thuốc.
Giây tiếp theo, một cuốn hộ chiếu mở sẵn bị một bàn tay lớn ấn xuống quầy thu ngân. Những ngón tay với khớp xương rõ ràng chỉ vào nhãn hiệu thuốc lá trên màn hình điện thoại của cô: "One pack of this, please." (Cho tôi một bao loại này).
Chu Hạ Tình quay sang, đập vào mắt là góc nghiêng đầy nam tính của Trần Tân Sơn. Ánh đèn quá sáng làm đầu cô càng thêm váng vất. Gió bắt đầu nổi lên. Mái tóc buộc hờ lệch sang một bên vai khẽ đung đưa, tà váy ngắn màu trắng bồng bềnh lay động.
Đêm ở xứ người, con đường vắng lặng. Trần Tân Sơn vốn dĩ đi tụt lại phía sau bỗng vô thức dừng bước. Cậu lặng lẽ nhìn thẳng về phía trước, dáng vẻ trầm tư. Cậu khẽ chớp mắt, thần sắc thoáng chút thẫn thờ, như thể vừa rơi vào một giấc mộng hư ảo nào đó. Một lát sau, cậu lặng lẽ rảo bước. Nhờ đôi chân dài và sải bước rộng, cậu nhanh chóng bắt kịp cô gái phía trước một cách thong dong.
Chu Hạ Tình liếc nhìn cái kẻ đang lững lờ trôi đến cạnh mình, mở điện thoại, giọng nói không chút cảm xúc: "Tiền thuốc tí tôi chuyển khoản cho cậu." Nói xong cô chìa tay ra, dùng ánh mắt lờ đờ ra hiệu cho cậu lấy bao thuốc trong túi đồ ra.
Trần Tân Sơn không nhúc nhích, chỉ khẽ nheo mắt hỏi: "Chu Hạ Tình, cậu biết hút thuốc từ bao giờ thế?" "Thì sao?" Chu Hạ Tình chẳng màng quan tâm, cả người toát ra vẻ bất cần: "Định đi mách lẻo với mẹ tôi à?" "Cũng có thể cân nhắc." Trần Tân Sơn gật đầu hưởng ứng.
Mặc kệ cậu ta muốn mách thật hay giả, thấy cậu ta cứ chần chừ không đưa đồ, Chu Hạ Tình trực tiếp thò tay giật lấy túi đồ trong tay cậu, lôi cái hộp nhỏ màu xanh ra rồi nhét tọt vào túi áo. Trả lại túi đồ nặng trĩu cho cậu, Chu Hạ Tình chẳng buồn nói lấy một câu "tạm biệt", rảo bước về khách sạn, lao thẳng vào phòng hút thuốc ở sảnh.
Nửa phút sau. Chu Hạ Tình vừa hút sữa chuối vừa bước ra, lặng người. Trên màn hình điện thoại, trong khung chat với Trần Tân Sơn, cô vừa gửi đi một bức ảnh chụp cái hộp nhỏ màu xanh kèm một dấu chấm hỏi vạn năng.
Vất vả lắm mới định hút điếu thuốc giải sầu, ai dè cái hộp màu sắc xinh xắn kia lại là bao cao su. Trải nghiệm kiểu này chắc chắn cô sẽ không bao giờ để lặp lại lần hai.
Trần Tân Sơn có vẻ đang giả bộ vô tội: "Tôi gọi cậu bao nhiêu lần mà cậu có thèm thưa đâu." Chu Hạ Tình vô cảm gõ chữ: "Cậu ở khách sạn nào?" Trần Tân Sơn: "Cùng cái với cậu." Trùng hợp đến mức vô lý.
Chu Hạ Tình bước ra khỏi phòng hút thuốc, ngồi xuống chiếc ghế ở sảnh: "Cậu về chưa? Tôi đợi ở sảnh." Nhìn chằm chằm vào dòng chữ "đối phương đang nhập..." trên khung chat, mãi một lúc sau cô mới nhận được câu trả lời thong thả: "Không may rồi, tôi đã về phòng." Tiếp đó là một tấm hình: "Với cả, cậu làm rơi thẻ phòng này."
Nhanh chóng kiểm tra lại ví, Chu Hạ Tình nhìn dãy số phòng cậu vừa gửi, nhận ra ngay đây là cậu ta cố ý trả đũa. Nhưng sao cũng được, cô bây giờ chẳng còn tâm trí đâu mà so đo với cậu ta.
Lên thang máy đến trước cửa phòng Trần Tân Sơn, cô gửi tin nhắn: "Mở cửa." Bên trong phòng vang lên vài tiếng sột soạt, Trần Tân Sơn mở cửa. Lúc này cậu đã bỏ mũ và áo khoác ra. Chu Hạ Tình lúc này mới nhận thấy tóc cậu ngắn hơn hồi hè một chút, chiếc áo thun trắng hơi rộng càng làm cậu trông sạch sẽ và sảng khoái.
Cả hai cứ như mật vụ giao hàng, trong bầu không khí im lặng kỳ quái, họ lẳng lặng trao đổi đồ vật. Cho đến khi Chu Hạ Tình quay người định đi, Trần Tân Sơn mới bỗng nhiên buông một câu: "Hộp đó tôi mua hộ bạn thôi, tôi chưa có bạn gái."
Chắc là sợ cô đi rêu rao với bố mẹ cậu chứ gì, đúng là lo xa quá rồi, cô chẳng rảnh mà xía vào chuyện của cậu ta. "Ờ." Cô đáp lấy lệ rồi cất bước.