Nhân viên lễ tân lại thoáng thấy cô gái dáng người mảnh khảnh cao ráo kia. Cô mặc chiếc áo hoodie xám trễ vai và váy ngắn trắng, khuôn mặt nhợt nhạt thiếu sức sống, đôi mắt vô hồn đầy vẻ mệt mỏi. Đây là lần thứ ba trong ngày cô bước vào phòng hút thuốc. Vẫn như cũ, chẳng được bao lâu đã bước ra, bóng lưng lộ rõ vẻ rệu rã.
Chu Hạ Tình về phòng, vô cảm ném bao thuốc vào thùng rác. Xem ra đúng như Hứa Lăng nói, thuốc lá cũng kén người. Dù đã đổi sang loại thuốc nhẹ hơn, nó vẫn chẳng giúp cô xoa dịu chút nào nỗi lo âu sâu thẳm, ngược lại còn bồi thêm cho cô một cú sốc không hề nhẹ.
Cô máy móc vệ sinh cá nhân, tắm rửa, uống thuốc rồi lên giường nằm. Vẫn không ngủ được, cứ trằn trọc mãi. Vẫn là những triệu chứng cũ. Cô chợt thấy mình giống như một bộ trò chơi rút gỗ "Jenga". Cứ liên tục có người rút đi xương thịt trong cơ thể cô, rồi lại chồng lên đỉnh đầu, từng khối, từng khối một. Cái "tòa tháp" bị rút lõi đến trống rỗng ấy đang lung lay sắp đổ, dường như chỉ một giây nữa thôi là sẽ sụp đổ hoàn toàn. Vạn kiếp bất phục.
Mở mắt ra bật điện thoại, muộn thế này rồi nhóm ký túc xá chẳng còn ai lên tiếng, nhưng tin nhắn chưa đọc thì đã "99+". Cô lướt nhanh, nội dung đại khái là hai cô bạn đang tranh luận về quan điểm khác nhau đối với chuyện FWB (bạn giường). Ánh mắt cô dừng lại ở ba dòng chữ Hứa Lăng viết: "Có nhu cầu là bình thường, áp lực lớn cũng bình thường, hai người họ ngủ với nhau để giải tỏa cũng là chuyện hết sức bình thường, chẳng làm hại đến ai cả. Chỉ có thể nói là mỗi người một lựa chọn thôi." Chu Hạ Tình thẫn thờ không biết bao lâu.
Đại não như một chiếc máy tính được khởi động lại, bắt đầu vận hành. Ngón tay lướt lên lướt xuống trong danh sách liên lạc, cô thế mà lại bấm vào trang cá nhân của Trần Tân Sơn, cứ như ma xui quỷ khiến. Biệt danh của cậu ta là "Chiến thần kem tươi", cái tên thật kỳ quặc. Kỳ quặc y hệt con người cậu ta vậy.
Tiếp đó cô bấm vào vòng bạn bè (friendzone/story) của cậu. Cô vốn không mấy quan tâm đến đời tư người khác, nên đã tắt tính năng theo dõi vòng bạn bè từ lâu. Bản thân cô cũng gần như không đăng gì, bài gần nhất là từ nửa năm trước. Lúc đó cô chụp một tấm ảnh bánh mì kem, kèm theo một biểu tượng "trái tim" nhỏ xíu trên ảnh.
Trái ngược với trang cá nhân nghèo nàn của cô, vòng bạn bè của Trần Tân Sơn vô cùng phong phú, cuộc sống có thể gọi là đa sắc màu. Hôm kia bị huấn luyện viên mắng – đăng một bài; hôm qua đi học chiếm được ghế hàng sau – đăng một bài; hôm nay được ăn món cá lăng nấu chua ở căn tin – đăng một bài; ngày mai thấy một chú chó lang thang nằm phơi nắng trên cỏ – nhất định phải đăng hẳn hai bài. Đúng là một kẻ lắm lời chính hiệu.
Cũng nhờ bài đăng mới nhất của cậu mà cô biết đội bơi của họ đi nước ngoài tham gia một giải giao hữu, cậu còn xuất sắc giành được một huy chương bạc. Lúc về vì quá cảnh ở đây nên sẵn tiện tận dụng kỳ nghỉ để đi chơi hai ngày. Trong ảnh, cậu đứng ở hàng sau, mặc bộ đồng phục tập luyện màu trắng giống các đồng đội, vóc dáng cao lớn vững chãi. Khi cười lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp, khí thế bừng bừng, nụ cười vô cùng có sức truyền cảm.
... Cô dường như đã hiểu đôi chút tại sao cậu ta lại được yêu thích đến vậy.
Quay lại khung chat với cậu, cô nhanh chóng gõ ba chữ, ngón tay đặt trên nút "gửi", sẵn sàng bấm xuống bất cứ lúc nào. Cứ như hồi cấp hai vậy. Cô nghĩ. Cô cứ bước tới một bước trước, nếu cậu ta từ chối thì sẽ dứt khoát rút lui, dù sao bọn họ cũng đã sớm là kiểu quan hệ gặp mặt cũng giả vờ không quen biết rồi.
Giờ địa phương 1:45 sáng, Trần Tân Sơn – người vừa thua thông ba ván game và đang mất tập trung chơi tiếp – nhận được một tin nhắn. Vua Bánh Mì: "Ngủ chưa?"