Sau Khi Ngủ Với Kẻ Thù Trúc Mã

Chương 4: Sau Khi Ngủ Với Kẻ Thù Trúc Mã

Trước Sau

break

Từ lúc cô bắt đầu có ký ức, cái miệng nhỏ của Trần Tân Sơn đã hoạt động suốt ngày không nghỉ. Hồi mẫu giáo, ham muốn bày tỏ của cậu mãnh liệt đến mức nhiều lần làm loạn kỷ luật lớp học, đến mức bị hiệu trưởng khuyên thôi học luôn.

Đến cấp một, để bồi dưỡng sở thích và cũng để tiêu hao bớt năng lượng dư thừa, Trần Tân Sơn được gửi đi học bơi. Thế nhưng việc đó chẳng hề kìm hãm được bản tính nghịch ngợm phá làng phá xóm của cậu. Cậu chạy nhảy khắp nơi, làm đủ trò "ác ôn", thường xuyên bị người ta tìm đến tận nhà mắng vốn. Dù bị bố mẹ "song kiếm hợp bích" cho ăn đòn thì vẫn chứng nào tật nấy, khiến dì Dư – mẹ cậu – tức đến mức phải uống thuốc trợ tim.

Lên cấp hai, có lẽ đã hiểu chuyện hơn, hoặc do ở đội bơi lâu ngày, tham gia nhiều giải đấu nên tính tình trầm xuống. Cũng có thể vì cậu cao lớn hơn, lại đẹp trai, tính tình cởi mở nên được nhiều bạn gái thích, bắt đầu có "gánh nặng thần tượng" nên cậu thu mình lại hẳn.

Đúng rồi, cũng chính từ cấp hai, mối quan hệ giữa cô và cậu bắt đầu xuống dốc không phanh. Cô chẳng biết mình đắc tội gì với Trần Tân Sơn, mà mỗi lần gặp mặt, cậu ta nói năng toàn kiểu mỉa mai, châm chọc. Cô đã quan sát kỹ rồi, cậu ta chỉ đối xử với mỗi mình cô như vậy.

Dù cô vẫn trân trọng tình bạn nắm tay nhau đi học hồi mẫu giáo và cấp một, rộng lượng tìm cách giải quyết hiểu lầm, thì cậu ta cũng chỉ bóng gió, cà khịa cô đủ đường, thái độ vô cùng khó chịu.

Chu Hạ Tình cô chưa bao giờ là kiểu người thích đem mặt nóng dán vào mông lạnh. Hơn nữa, cô cũng thấy cậu ta quá ồn ào, nên dần dần cô cũng cắt đứt mọi liên lạc nếu không cần thiết.

Kể từ đó, những cảm xúc tiêu cực mà cậu ta trút lên cô chẳng còn khiến cô mảy may dao động. Cô đã từng nỗ lực cứu vãn tình bạn, nếu cậu ta đã từ chối, cô sẽ dứt khoát buông bỏ. Vốn dĩ trong đời Chu Hạ Tình, Trần Tân Sơn chỉ là một nhân vật có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Lên cấp ba, tuy vẫn chung trường nhưng khác lớp nên số lần chạm mặt giảm hẳn. Cô không còn ấn tượng trực quan về cậu ta nữa, cộng thêm việc chỉ lo học hành, cô chỉ nghe loáng thoáng rằng cậu ta rất được săn đón, thường xuyên có nữ sinh đến xem tập luyện rồi mua đồ ăn sáng, tặng quà.

Tốt nghiệp cấp ba, cậu trúng tuyển vào cùng trường đại học với cô dưới diện vận động viên bơi lội năng khiếu. Ngoại trừ mấy lần kỳ nghỉ hè, nghỉ đông bị bố mẹ hai bên bắt ép ngồi chung mâm cơm, thì ở trường cả hai chỉ tình cờ gặp nhau đúng một lần. Và sau một ánh nhìn ngắn ngủi, cả hai đều ngầm hiểu mà lướt qua nhau như người lạ.

Sau vài giây hồi tưởng, ý thức quay về, Chu Hạ Tình thầm kết luận sự kiện hy hữu này là "oan gia ngõ hẹp" và cái tên nào đó đúng là "âm hồn không tan".

Vừa lúc sữa lắc cũng đã xong, Chu Hạ Tình lờ tịt người bên cạnh, tự nhiên lấy nắp và ống hút rồi quay lưng đi thẳng, không một chút dây dưa.

Rời cửa hàng tiện lợi chừng mười mét, như sực nhớ ra điều gì, cô bỗng dừng bước. Rút điện thoại ra tra cứu một hồi, cô gõ vài từ tiếng Anh vào bản ghi chú rồi quay người trở lại lối cũ.

Nhân viên cửa hàng nhìn cái tên nhãn hiệu cô viết trên màn hình, vẻ mặt đầy hối lỗi lầm rầm mấy câu tiếng bản địa mà cô không hiểu. Thấy cô không phản ứng, anh ta lại lặp đi lặp lại hai từ tiếng Anh: "passport" và "twenty".

"I left my passport at the hotel." (Tôi để hộ chiếu ở khách sạn rồi). Cô không mang hộ chiếu, chỉ biết giải thích khô khốc, rồi làm cử chỉ số "20": "I'm already twenty." (Tôi 20 tuổi rồi). Nhân viên vẫn lắc đầu liên tục, rõ ràng là không tin.

Cơn đau buốt ở thái dương cứ kéo đến không ngừng, cô cảm thấy mình như đang lún sâu vào vũng lầy. Dù vùng vẫy hay không, cơ thể vẫn cứ mất kiểm soát mà chìm xuống, sắp ngạt thở đến nơi. Cô muốn mượn thuốc lá để giải tỏa dù chỉ một chút áp lực và lo âu này.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc