Chẳng biết tại sao, trạng thái tối nay của cô tồi tệ chưa từng có.
Cơ thể nặng trĩu, mọi dây thần kinh đều căng như dây đàn, lồng ngực bí bách không thở nổi, thậm chí cả dòng máu đang chảy trong người cũng trở nên nóng nảy bất an.
Rốt cuộc cô vẫn cầm lấy điện thoại.
Liếc nhìn thời gian, vẫn chưa đến mười một giờ, cũng không quá muộn. Cô thay bộ đồ ngủ ra rồi mở cửa bước ra ngoài.
Trên đường, khách bộ hành thưa thớt hẳn. Có những người chẳng cần nhìn mặt, chỉ lướt qua dáng đứng là biết ngay khách du lịch; lại có những nhân viên công sở diện vest chỉnh tề vừa tàn cuộc tiếp khách, đang đứng cúi chào nhau trước khi ra về.
Chu Hạ Tình hít hà bầu không khí trong lành bên ngoài, cúi đầu chọc chọc vào màn hình điện thoại một cách vô định, chậm rãi bước về phía cửa hàng tiện lợi gần khách sạn nhất.
Nhóm chat ký túc xá bỗng nhảy thông báo. Trương Minh Châu – cô bạn cùng phòng đang ở lại trường – hào hứng phát biểu: "Các chị em ơi, chấn động luôn!! Tớ đang trên đường đi mua đồ ăn đêm về, các cậu đoán xem tớ vừa thấy gì nào?!"
Chu Hạ Tình vực dậy tinh thần, đùa một câu: "Người ngoài hành tinh lái UFO đổ bộ xuống Trái Đất à?" Trương Minh Châu rep ngay tức khắc: "Còn chấn động hơn thế nhiều!" Chu Hạ Tình: "Hả?" Trương Minh Châu: "Tớ thấy lớp phó học tập lớp Biên dịch 2 với lớp trưởng thể dục lớp Biên dịch 3 bên cạnh! Đi cùng nhau!! Bước ra từ khách sạn!!!"
Chu Hạ Tình là lớp trưởng lớp 1, ít nhiều cũng từng tiếp xúc với ban cán sự hai lớp kia: "Lớp trưởng thể dục lớp 3 chẳng phải luôn miệng bảo mình độc thân sao?" Trương Minh Châu: "Thì đấy mới nói, thế này là sao trời!" Hứa Lăng có vẻ cũng bị làm phiền đến thức giấc: "Hai đứa bay kẻ tung người hứng cái gì thế, ở trường mấy chuyện này thiếu gì đâu." Trương Minh Châu: "Nói thì nói vậy, nhưng biết người quen như thế thì vẫn thấy hơi bị sốc nhẹ mà." Cô nàng gửi tiếp: "Hai người đó nhìn bề ngoài rõ là không thân, phong thái thì đoan trang chính trực, ai dè sau lưng lại 'thế này thế nọ' rồi, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong nha!"
...
Tin nhắn nhảy liên hồi, Chu Hạ Tình cũng muốn hóng hớt tiếp, nhưng không chống lại được cơn đau nhói ở thái dương. Cô tắt màn hình, lấy tay day nhẹ huy đầu, vừa đi vừa hít thở sâu rồi bước vào cửa hàng tiện lợi.
Cô đi thẳng đến tủ lạnh lấy một hộp sữa chuối lắc, thanh toán xong liền xé vỏ bọc, bỏ vào máy vận hành.
Ngón tay vô thức gõ nhịp lên ốp điện thoại, trong lúc đang chán nản cúi đầu nhìn đôi giày vải đen của mình, sau lưng bỗng vang lên một giọng nam vừa quen thuộc vừa xa lạ: "Chu Hạ Tình?"
Giọng điệu mang theo vài phần ngạc nhiên cực độ, có lẽ người đó không ngờ lại gặp cô ở nơi này. Cô nghe tiếng liền quay đầu lại. Dù trong lòng đã có linh cảm, nhưng việc tình cờ gặp lại cậu hàng xóm nơi đất khách quê người như thế này vẫn thực sự làm cô kinh ngạc.
"Trùng hợp vậy sao?" Chu Hạ Tình thốt ra theo bản năng.
Chàng trai cao ráo trước mắt mặc chiếc áo khoác cổ đứng màu xanh đậm có sọc trắng, vạt cổ che mất một phần cằm. Cậu đội chiếc mũ lưỡi trai cùng màu, khi cúi đầu nhìn cô, cô chỉ có thể thấy đôi mắt, chiếc mũi và đường nét khuôn mặt góc cạnh ẩn hiện dưới bóng mũ.
Dù vậy, cô vẫn dám khẳng định đây chính là cái tên Trần Tân Sơn đáng ghét sống ở nhà bên cạnh.
"Ừ." Trần Tân Sơn đáp nhẹ một tiếng mũi, rồi khá lạnh lùng quay mặt đi chỗ khác. Trông có vẻ chẳng muốn dây dưa gì với cô.
Chu Hạ Tình lập tức thu lại những cảm xúc thừa thãi trên mặt. Hối hận quá, đáng lẽ lúc nãy cô nên giả vờ như không quen biết cậu ta mới đúng. Trong trường hợp này, "tiên phát chế nhân" (ra tay trước để chiếm ưu thế) luôn là lựa chọn tối ưu.
Cô và Trần Tân Sơn lớn lên cùng nhau, có thể coi là cô đã chứng kiến toàn bộ quỹ đạo cuộc đời của cậu cho đến tận bây giờ.