Sau khi cầm chiếc chăn mỏng đắp cho Trọng Giang, Hạ Giác Hành bưng món cháo vừa được đặt trước cửa vào cho cô, rồi ngồi xuống nhặt những món đồ chơi tìиɧ ɖu͙© nằm vương vãi khắp sàn nhà.
Máy rung, còng tay, nến nhiệt độ thấp và đủ loại đồ vật khiến người ta hoa mắt, cũng làm cho Hạ Giác Hành mở mang tầm mắt.
Anh không kìm được một câu: “Cậu là... tay mơ sao? Mua nhiều đồ thế này làm gì.”
Nhớ đến kỹ thuật tự thủ dâm vụng về của Trọng Giang, Hạ Giác Hành dễ dàng đoán được khả năng cao là cô chủ nhỏ này chỉ mới dùng những thứ ở đây lần đầu tiên.
Học sinh dở nhưng đồ dùng học tập thì nhiều.
Chẳng biết tại sao Hạ Giác Hành lại nghĩ đến câu nói này, anh thấy hơi buồn cười.
Trọng Giang không vui cho lắm: “Cậu chưa từng mua sao?”
“Chưa.” Hạ Giác Hành thật thà đáp: “Tôi mới thấy lần đầu.”
Trọng Giang sửng sốt, cô hỏi lại: “Còn AV thì sao? Cậu chưa từng xem hả? Dù sao thì cậu cũng... e hèm, vào những buổi sáng sớm ấy, cậu chưa từng tự xử ư?”
Có lẽ là Hạ Giác Hành thật sự không ngờ bạn cùng lớp của mình, à không, không đúng, phải là bạn gái của mình sao lại cởi mở như thế. Tai anh đỏ ửng lên, vô thức dịu giọng nhẹ nhàng: “Ngoài những lúc trong lớp thì tôi chưa từng xem, rất hiếm khi”
Trọng Giang lẩm bẩm: “Đúng là ngây thơ.”
Hạ Giác Hành không nhìn cô, anh chỉ nói: “Tôi đâu có bạn gái, làm sao có cơ hội dùng những thứ này.”
Trọng Giang nhướng mày: “Cậu đang ám chỉ tôi hả?”
Hạ Giác Hành lập tức nhận ra mình đã lỡ lời: “Không.”
Sau đó, Trọng Giang đã đứng trước mặt anh, cô khuỵu gối xuống, nửa người trên nhẹ nhàng nghiêng về phía Hạ Giác Hành, anh vô thức dang hai tay ra để thiếu nữ lao vào lòng mình, hai người cùng ngã xuống thảm trải sàn.
Trọng Giang dựa vào người Hạ Giác Hành, cô vùi mặt vào người anh, sợ bị anh phát hiện vẻ mặt mừng rỡ mà cô khó lòng kìm nén.
Hiếm khi mới có một cơ hội để cô công khai ôm chặt lấy anh như thế.
Sau khi điều chỉnh lại cảm xúc, Trọng Giang ngẩng đầu lên, cô vươn tay vuốt ve gò má của Hạ Giác Hành, nói với anh: “Chúng ta thử đi.”
Hạ Giác Hành không nhúc nhích, anh cũng không ngăn cản đầu ngón tay Trọng Giang đang vuốt ve lông mày, chóp mũi và bờ môi của anh một cách cợt nhả như thế, anh chỉ hỏi cô: “Cậu không hối hận chứ?”
Trọng Giang lắc đầu: “Tôi sẽ không hối hận.”
Hạ Giác Hành hỏi lại: “Cậu đã thích ai chưa?”
Trọng Giang dừng tay, sau vài giây, cô buồn bã nói: “Cậu cứ coi như người tôi thích là cậu được không?”
Trong căn gác tối tăm, phải ở rất gần thì Hạ Giác Hành mới có thể thấy rõ được biểu cảm trên mặt cô, anh nghiêm túc quan sát kỹ sắc mặt của Trọng Giang, sau một lúc lâu mới nói: “Tôi cứ tưởng là cậu vẫn luôn ghét tôi.”
Trọng Giang kinh ngạc: “Tại sao vậy?”
“Lúc cậu đi học, cậu không bao giờ tham gia những hoạt động có mặt tôi, hoặc nếu đã tham gia thì cậu sẽ rút.” Hạ Giác Hành dừng lại một chốc rồi mới nói tiếp: “Lúc trước, cậu tổ chức sinh nhật thì mời bạn bè cùng lớp đi tham gia, ngay cả những học sinh ở lớp bên cũng nhận được thiệp mời, còn tôi thì không.”
Trọng Giang á khẩu, không trả lời được.
Hạ Giác Hành ôm eo cô, bế cô ngồi trên thảm, anh cẩn thận ôm lấy thiếu nữ trong lòng mình và nhẹ nhàng vỗ về lưng cô: “Không sao, cậu đừng ép bản thân mình.”
Trọng Giang ngồi trong lòng anh, lòng cô vừa ngỡ ngàng vừa đau xót, anh thật sự tốt bụng như những gì cô nghĩ, nhưng vì anh tốt quá nên mới khiến cô thấy đau khổ.
Móng tay Trọng Giang đâm vào lòng bàn tay mình, nhưng Hạ Giác Hành lại gỡ những ngón tay của cô ra, ngón tay anh đan vào kẽ tay của cô, nắm chặt lấy từng ngón tay.
Ánh cực quang chiếu xuyên qua cửa sổ áp mái, đẹp đẽ vô cùng.
“... Nhưng tôi phải ép buộc bản thân mình.”
Trọng Giang khẽ đáp, cô rướn người tới gần anh.
Nụ hôn ngang tàng như cắn xé trút giận, mùi máu tươi thoang thoảng tràn ngập khắp răng môi đôi bên, đầu lưỡi liếʍ láp vết thương chảy máu, cảm giác đau đớn và tê tái cùng trỗi dậy một lúc.
Từ giây phút đầu tiên nhận ra mình thích Hạ Giác Hành, Trọng Giang rất đau khổ, cô biết trước mắt mình là nỗi đau không thể xóa bỏ. Tình cảm và nỗi đau của cô đan xen vào nhau nên mới trở nên méo mó.
Cô không thể nói cô thích anh, vì nam chính và nữ phụ sẽ không thể ở bên nhau.
Cô cũng không thể đến gần anh, vì cô sẽ ảo tưởng mình là người đặc biệt.
Nhưng ở chốn cực Bắc như bồng lai tiên cảnh này, trên mặt biển rộng mênh mông vô bờ, giữa đất trời băng tuyết, sau mỗi lần quay đầu lại cô đều có thể thấy được anh, tim của cô vẫn đập loạn nhịp mất kiểm soát.
Chỗ này rất đặc biệt.
Trọng Giang hiểu rõ, là vì bọn họ đến xứ người nên những gì diễn ra vừa rồi sẽ khiến cô nghĩ có khi nào mình sẽ đạt được chút gì, dù cho mọi chuyện có kết thúc sau khi bọn họ về nước. Dù chỉ có mười mấy ngày, dù chỉ là một buổi tối cũng được.
“Sao lại khóc thế này?”
Trọng Giang mỉm cười, nước mắt lăn dài trên gò má cô, rơi xuống lồng ngực Hạ Giác Hành, cô khẽ nói: “Vì để cậu không quên tôi chứ sao.”
Lần đầu tiên, trên gác mái, nơi Hạ Giác Hành có thể nhìn thấy cực quang, anh ngẩng đầu nhìn thiếu nữ đang rơi nước mắt ngồi trong lòng mình, lại thấy cô mỉm cười.
Thực sự đây là một chuyện mà suốt đời anh không thể quên được.
Không biết từ khi nào, Hạ Giác Hành đã vươn tay thò vào dưới váy của Trọng Giang. Ngoài chiếc váy ngủ thì cô không hề mặc gì, tay anh khẽ cọ vào trong, có thể chạm vào dấu vết của chất bôi trơn.
Ướt át, mờ ám và đầy du͙© vọиɠ.
Trên tay Hạ Giác Hành có vết chai mỏng, khi tay anh áp sát và mơn trớn không rời nơi thịt non trong đùi, cảm giác tê tái kia có thể lan ra khắp từng ngóc ngách trên thân thể.
Tim Trọng Giang đập nhanh đến nỗi sắp nhảy ra khỏi cổ họng, thân thể cô cũng run rẩy khó lòng kiểm soát nhưng không phải vì sợ hãi. Có lẽ là Hạ Giác Hành nhận ra được sự hồi hộp của cô, anh nhẹ nhàng đỡ lưng Trọng Giang, cũng dừng tay lại.
“Làm tiếp đi.” Trọng Giang cắn lên vành tai Hạ Giác Hành rồi nói.